MÙA HÈ NĂM ẤY
(trích)
Tháng Năm, bố đưa tôi về quê nội. Quê nội tôi, một xóm nghèo bên kia sông Hồng. Biết bao lần, tôi đã mơ ước được về thăm quê, thăm bà, thế nhưng mới bước chân lên con đường làng lầy lội, lớp nhớp bùn sau cơn mưa, nhìn những mái nhà tranh thấp tè ẩm ướt sau luỹ tre làng, tôi đã bắt đầu thất vọng. Tôi không dám cằn nhằn nhưng ấm ức nghĩ thầm: “Sao mà bẩn thế! Biết thế này, mình chẳng đòi bố cho về nữa.”.
Tối hôm ấy trăng rằm, bà tôi kê ghế ra ngoài sân nhặt khoai lang và kể cho tôi nghe đủ mọi chuyện. Bà kể rằng, bố tôi đã từ nơi này ra đi. Và chính nơi này, bố tôi đã lớn lên bằng lời ru của bà, bằng đôi tay ẵm bồng của bao người. Bà đã từng mớm cơm cho tôi, nuôi tôi khôn lớn ở đây... Tình cảm quê mùa nhưng chân thật. Bà chỉ tay về phía góc trời sáng rực lên và bảo đó là Hà Nội. Bà bảo rằng: “Ở Hà Nội sướng hơn ở quê nên ai ai cũng ước ao được sống ở Hà Nội, còn bà thì bà thích ở quê hơn vì bà quen mất rồi. Nếu cháu cứ ở Hà Nội mãi, sẽ chẳng bao giờ biết được ánh trăng ở quê đẹp như thế nào đâu!”.
Tôi ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm không một gợn mây chi chít những vì sao. Trăng treo lơ lửng trên đầu ngọn tre in đậm lên nền trời. Ánh trăng trùm lấy mái nhà và khu vườn rau xanh tốt của bà. Lúc ấy, tôi bỗng nắm chặt lấy tay bà và thốt lên: “Bà ơi! Trăng ở quê đẹp thật bà ạ!...”.
Trích “Truyện ngắn của Đào Quốc Tịnh”

MÙA HÈ NĂM ẤY
(trích)
Tháng Năm, bố đưa tôi về quê nội. Quê nội tôi, một xóm nghèo bên kia sông Hồng. Biết bao lần, tôi đã mơ ước được về thăm quê, thăm bà, thế nhưng mới bước chân lên con đường làng lầy lội, lớp nhớp bùn sau cơn mưa, nhìn những mái nhà tranh thấp tè ẩm ướt sau luỹ tre làng, tôi đã bắt đầu thất vọng. Tôi không dám cằn nhằn nhưng ấm ức nghĩ thầm: “Sao mà bẩn thế! Biết thế này, mình chẳng đòi bố cho về nữa.”.
Tối hôm ấy trăng rằm, bà tôi kê ghế ra ngoài sân nhặt khoai lang và kể cho tôi nghe đủ mọi chuyện. Bà kể rằng, bố tôi đã từ nơi này ra đi. Và chính nơi này, bố tôi đã lớn lên bằng lời ru của bà, bằng đôi tay ẵm bồng của bao người. Bà đã từng mớm cơm cho tôi, nuôi tôi khôn lớn ở đây... Tình cảm quê mùa nhưng chân thật. Bà chỉ tay về phía góc trời sáng rực lên và bảo đó là Hà Nội. Bà bảo rằng: “Ở Hà Nội sướng hơn ở quê nên ai ai cũng ước ao được sống ở Hà Nội, còn bà thì bà thích ở quê hơn vì bà quen mất rồi. Nếu cháu cứ ở Hà Nội mãi, sẽ chẳng bao giờ biết được ánh trăng ở quê đẹp như thế nào đâu!”.
Tôi ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm không một gợn mây chi chít những vì sao. Trăng treo lơ lửng trên đầu ngọn tre in đậm lên nền trời. Ánh trăng trùm lấy mái nhà và khu vườn rau xanh tốt của bà. Lúc ấy, tôi bỗng nắm chặt lấy tay bà và thốt lên: “Bà ơi! Trăng ở quê đẹp thật bà ạ!...”.
Trích “Truyện ngắn của Đào Quốc Tịnh”

Quê của bạn nhỏ ở đâu?
Một góc phố nhỏ của thành phố.
Một xóm nghèo bên kia sông Hồng.
Con hẻm nhỏ, cũ kĩ, lại có mùi ẩm mốc.
Một nơi xa hoa tại xứ sở hoa anh đào.
Quảng cáo
Trả lời:
Đáp án đúng: B
Câu hỏi cùng đoạn
Câu 2:
Khi thực sự được về quê bạn nhỏ đã có suy nghĩ gì?
Quê hương thật đẹp, không khí cũng rất trong lành.
Nếu biết trước đường bẩn như thế này bạn nhỏ sẽ không về.
Bạn nhỏ thích thú chạy nhảy khắp nơi.
Bạn nhỏ cáu kỉnh, giận dỗi với bố vì bị bắt về quê.
Đáp án đúng: B
Câu 3:
Bà nội đã kể cho bạn nhỏ nghe những chuyện gì?
Những trò chơi dân gian mà bạn nhỏ không biết.
Vùng quê đã thay đổi chóng mặt như thế nào.
Quá trình người bố lớn lên và khi bạn nhỏ sinh ra đã được bà chăm bẵm như thế nào.
Những câu chuyện cổ tích mà hồi nhỏ bà vẫn hay kể.
Đáp án đúng: C
Câu 4:
Sau cuộc nói chuyện với bà nội, bạn nhỏ đã nhận ra điều gì?
Ở quê có những kỉ niệm thân thương và cuộc sống thật yên bình.
Ở quê mọi người đều đi ngủ rất sớm để có một tinh thần tốt.
Luôn trân trọng những kỉ niệm đẹp.
Phải luôn nhớ đến quê hương của mình.
Đáp án đúng: A
Câu 5:
Thông điệp mà bài đọc muốn gửi tới là gì?
Phải luôn nghe lời ông bà, cha mẹ như vậy mới là đứa trẻ ngoan.
Phải luôn biết ơn và trân trọng quê hương, nơi mà mình đã sinh ra.
Học tập thật tốt để sau này trở về xây dựng quê hương ngày một giàu đẹp.
Tất cả các đáp án trên đều sai.
Đáp án đúng: B
Hot: 1000+ Đề thi cuối kì 1 file word cấu trúc mới 2025 Toán, Văn, Anh... lớp 1-12 (chỉ từ 60k). Tải ngay
CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ
Lời giải
S (Minh) là một vận động viên điền kinh xuất sắc của thành phố.
Đ Ngày Nhà giáo Việt Nam (20-11) là ngày tri ân giáo viên Việt Nam.
S Những ngày cuối năm, khắp nơi, ai ai cũng hớt hải chạy ngược, chạy xuôi để (sắm sửa cho năm mới).
Đ Đùng một cái, họ (những người bản xứ) được phong cho cái danh hiệu tối cao là “chiến sĩ bảo vệ công lí tự do”.
(Trích “Thuế Máu” - Nguyễn Ái Quốc)
Lời giải
Bài làm tham khảo
Tuổi thơ với mỗi người tựa như một câu chuyện dài bất tận mà mỗi khi nhớ lại ai cũng thấy bồi hồi. Tuổi thơ bao giờ cũng gắn với một kỉ niệm khó phai mờ. Kỉ niệm ấy như dòng sữa mát nuôi lớn tâm hồn của chúng ta. Với tôi, kỉ niệm ngày thơ ấu là một lần được đi chợ phiên với bà nội.
Tuổi thơ với tôi gắn với làng quê, nơi chôn dấu bao kỉ niệm đáng nhớ. Đến nay nhắc lại mà tôi thấy gần gũi như mới diễn ra ngày hôm qua. Hồi nhỏ, tôi vốn là một cô bé hiếu động nên thường bị mọi người gọi là “anh Hồng”. Nhưng đối với con bé cá tính như tôi thì điều đó không có nghĩa lí gì, ngược lại tôi thấy thú vị nữa. Không giống với các bạn gái trong xóm thích mặc những cái áo điệu đà, thích chơi đồ hàng, chơi trốn tìm hay đòi theo mẹ đi chợ, tôi chỉ thích ngồi xem ông chơi cờ, chơi bóng với bọn con trai... Nhưng một hôm bà rủ tôi đi chợ phiên, điều mà chưa bao giờ tôi nghĩ đến.
Những ngày giáp Tết, quê tôi thường mở chợ phiên. Chợ trên huyện nên to lắm. Tôi vốn không thích đi chợ lại càng không thích những ngày đông người. Còn các bạn đều đòi mẹ, đòi bà cho đi nhất là những dịp chợ phiên. Thế là sáng hôm đó, lần đầu tiên tôi theo bà ra chợ. Vì đi chợ Tết nên phải đi từ sớm. Khi chú gà trống xuống chuồng, vỗ cánh phành phạch rồi cất lên tiếng gáy khàn khàn... bà tôi đã đánh thức tôi dậy. Mắt nhắm, mắt mở bước xuống giường tôi thấy trời đất vẫn còn tờ mờ tối. Lần đầu tiên, tôi dậy sớm hơn ông mặt trời. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, hai bà cháu lên đường. Tôi cứ ngỡ chỉ có tôi và bà dậy sớm nhưng từ bao giờ các bà các bác cũng đã í ới gọi nhau đến chợ phiên làm cho con đường đến chợ vui nhộn như ngày hội lớn.
Chợ phiên những ngày này mới nhộn nhịp làm sao. Nhìn đâu cũng thấy người mua bán. Bước chân vào chợ, tôi có cảm giác như lạc vào một xứ sở mới lạ. Hàng hoá xếp nhiều vô kể, nhiều loại nhìn thật lạ mắt. Bà dẫn tôi vào khu hàng bán các loại gia súc. Đây là nơi ồn ào và náo nhiệt nhất. Những âm thanh hoà lẫn vào nhau. Tiếng ủn ỉn của mấy anh heo bị nhốt trong chuồng. Mấy chị gà nhảy dựng lên bên trong những lồng tre. Những cô ngan, cô vịt nằm dài trên mặt đất. Có khách đến mua, chú hàng lại mang ra giới thiệu làm các chị khó chịu lắm. Nhất là khi khách hàng lắc đầu không mua trông các chị đến tội. Qua hàng gia súc bà đưa tôi đến những quầy hàng khác: quầy bán rau, bán bánh kẹo, hoa quả và quầy bán quần áo. Có mấy cô bé đang thử những chiếc áo mới. Lần đầu tiên, tôi thấy những chiếc áo điệu đà ấy duyên dáng đến thế. Bà cũng mua cho tôi một chiếc để mặc Tết.
Chợ tết mỗi lúc một đông. Hai bà cháu đã mua được bao nhiêu thứ và tôi cũng đã được ngắm nghía thỏa thích. Chợt tôi không thấy bà đâu cả. Trong biển người tôi chạy đi tìm vẫn không thấy. Vừa chạy tôi vừa gọi to “Bà ơi... Bà ơi. Một lúc vẫn không thấy bà, tôi bắt đầu lo sợ, nước mắt cứ chực trào ra. Chưa bao giờ tôi thấy mình yếu đuối đến thế. Bên cạnh cũng có một đứa trẻ hình như lạc mẹ khóc hu hu... Mọi người qua lại nhìn hai đứa trẻ lạc người lớn với vẻ cảm thông, Tôi đứng đó lo lắng, nếu không tìm được bà tôi sẽ không thể về nhà, không được gặp lại ông, gặp lại bố mẹ nữa... Đang lúc tuyệt vọng nhất thỉ bỗng tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc của bà. Bà cũng đang lo lắng tìm tôi, dáo dác hỏi thăm mọi người. Vui quá, tôi chạy đến bên bà: Bà ôm tôi vào lòng mà khóc. Có lẽ bà cũng sợ như tôi vậy. Đứa trẻ vừa rồi cũng đã tìm thấy mẹ. Cảm giác tìm được người thân thật hạnh phúc biết bao. Tự nhiên tôi thấy mình nữ tính hơn thường ngảy, biết lo sợ vẩn vơ, đặc biệt là khéo tưởng tượng nữa.
Từ đó đến nay tôi chưa được đi chợ phiên nào nữa. Vì học hết lớp ba, bố mẹ về quê đón tôi ra thành phố. Nhưng trong kí ức của tôi, chợ phiên mãi là kỉ niệm, là nơi đã ghi dấu một kí ức tuổi thơ của tôi.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
