Câu hỏi:

09/02/2026 33 Lưu

Đóng vai Mi-lô thuyết phục cha cho mình tham gia lớp học chơi trống (câu chuyện “Nghệ sĩ trống”).

Quảng cáo

Trả lời:

verified Giải bởi Vietjack

Sau một thời gian dài đắn đo suy nghĩ, tôi đã quyết định phải hành động vì ước mơ của mình. Tôi không thể nào tiếp tục chần chừ thêm nữa. Thế là, sau bữa tối, tôi đã xin phép được trò chuyện riêng với bố một cách nghiêm túc. Như cảm nhận được sự quyết tâm của tôi, bố đã gọi tôi vào phòng đọc sách - nơi bố vẫn thường tiếp các vị khách quan trọng đến nhà.

- Con muốn nói với bố điều gì, Mi-lô? - Bố tôi bắt đầu cuộc trò chuyện bằng chất giọng trầm ấm.

Ánh mắt sâu thẳm và dịu dàng của bố khiến tôi bỗng nhiên cảm thấy tự tin hơn hẳn. Tôi mạch lạc bày tỏ:

- Dạ bố ơi, con muốn xin bố cho con được học chơi trống với các bạn ạ.

Nói xong, tôi cúi gằm mặt xuống đất, hai tay bấu chặt lấy vạt áo, không dám nhìn bố. Cứ thế, tôi im lặng chờ một bản án từ bố của mình. Và rồi, một đôi tay ấm áp đặt lên bờ vai của tôi, giọng bố vang lên ấm áp và tin cậy:

- Con thật sự muốn trở thành một tay trống đến vậy ư? Mặc kệ việc con sẽ phải đối mặt với sự phê phán, quay lưng của mọi người vì đã đi ngược lại với truyền thống?

- Vâng ạ! Đó là ước mơ lớn nhất của con. Con có thể làm mọi điều, vượt qua mọi khó khăn để thực hiện nó bố ạ. - Thoạt đầu, giọng tôi còn run run, nhưng cuối cùng nó trở nên chắc chắn đến kì lạ.

Tôi đã chuẩn bị thêm những lời thuyết phục khác để tìm cách khiến bố đồng ý. Nhưng bất ngờ là, bố lại ôm chầm lấy tôi và nói rằng bố đồng ý. Có lẽ, bố cũng cảm nhận được khát khao chơi trống cháy bỏng ở bên trong tôi.

CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ

Lời giải

Mẫu 1: Câu chuyện “Vệt phấn trên mặt bàn”

Sau hai tuần, cuối cùng Thi Ca cũng quay trở lại đi học. Sáng hôm đó, em đến lớp từ rất sớm, cẩn thận dùng khăn ướt lau sạch vệt phấn trên mặt bàn và cả hộc bàn - nơi Thi Ca thường để tay vào. Sau vài phút thấp thỏm, hình dáng quen thuộc đã xuất hiện ở cửa lớp. Lấy hết can đảm, em chủ động nói lời chào với Thi Ca. Khi cậu ấy còn đang bất ngờ, em liền xin lỗi về chuyện lần trước. Nghe vậy, Thi Ca cười xòa và đưa cánh tay phải lên cho em xem. Cánh tay ấy trước đây bị bệnh nên cậu ấy phải giấu trong ngăn bàn và viết tay trái. Nhưng bây giờ thì không cần phải làm như vậy nữa, vì tay của cậu ấy đã được chữa khỏi rồi. Biết tin em mừng lắm, liền xin bắt tay cậu ấy để chính thức làm hòa. Từ ngày hôm đó, em và Thi Ca trở thành đôi bạn thân thiết, cùng nhau học tập chăm chỉ. Câu chuyện vết phấn kẻ bàn ngày trước giờ đây đã hoàn toàn chìm vào quá khứ rồi.

Mẫu 2: Câu chuyện “Cây khế”

Sau khi bị rơi xuống biển, người anh bị sóng đánh trôi dạt vào một hòn đảo hoang. Nơi đây không có một bóng người sinh sống. Người anh phải ăn trái cây rừng, uống nước suối để tiếp tục sống. Sau nhiều ngày, anh ta cảm thấy vô cùng hối hận vì hành động của mình. Tưởng như sắp hết hy vọng, thì một ngày nọ có chiếc thuyền đi ngang qua. Anh ta tìm cách báo hiệu cho người trong thuyền biết. Người anh được đưa về đất liền, gặp lại vợ và em trai liền cảm thấy vô cùng sung sướng. Những ngày tháng sau đó, người anh chăm chỉ làm ăn, sống hạnh phúc bên gia đình.

Lời giải

Lớp học của em nằm ở góc trong cùng của hành lang tầng 3. Dù nắng hay mưa, hành lang trước lớp em vẫn khô mát và sạch sẽ. Đó chính là nhờ tán cây bàng mọc sát tòa nhà vươn ra che chắn cho.

Cây bàng ấy cao lớn lắm, ngọn cây còn vượt qua cả tầng 3, vươn lên tận tầng 4 của tòa nhà. Thân cây to bự, phải cả hai bạn học sinh cùng ôm mới xuể. Dù chẳng ai kể, em cũng biết là cây đã rất nhiều tuổi, bởi lớp da trên thân cây nhăn nheo, xù xì thành từng khe, rãnh, y như da bà cụ bán xôi trước cổng trường. Mặt thân cây sát tòa nhà, có những vết sẹo to như bàn tay, đó là vết còn lại của những cành cây bị cưa đi, tránh việc cành cây đâm vào hành lang lớp học. Những cành cây còn lại mọc ra các hướng khác thì được phát triển tự do. Cành nào cũng to như bắp chân, chắc nịch. Từ cành mẹ lại đẻ ra cành con, cành cháu. Cả họ hàng cành bàng ra sức vươn ra xa, bành trướng khắp nơi, tạo ra cái ô to khổng lồ. Lá bàng già to như bàn tay đang xòe ra, có dáng giọt nước. Những chiếc lá dày mình, màu xanh thẫm trông thật xinh xắn. Lá mọc khắp trên các cành cây, đan xen với nhau tạo ra một cái mái khổng lồ mà mưa không thể tạt, nắng không thể xuyên qua. Những giờ ra chơi đứng trên hành lang, chúng em thường vươn tay hái những chiếc lá gần nhất làm quạt hoặc làm mũ che nắng lúc trò chuyện. Biết chúng em thích, nên mùa xuân nào cành bàng cũng cố gắng chìa thêm về phía chúng em thêm nhiều chiếc lá mới cho chúng em chơi đùa. Suốt cả năm học, mỗi ngày chúng em đều cùng nhau vui chơi, sinh hoạt dưới bóng mát cây phượng. Từ những giờ giải lao, chào cờ, học thể dục… Chẳng lúc nào là cây bàng không che chở cho chúng em cả.

Em yêu cây bàng lắm. Chỉ mong sao cây lúc nào cũng mạnh khỏe, xanh tốt. Tiếp tục là mái ô xanh rợp trời của chúng em.

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP