Danh sách câu hỏi tự luận ( Có 567,983 câu hỏi trên 11,360 trang )

Trong số không nhiều nhân vật của bức tranh mộc mạc mà đầm ấm không khí gia đình ấy, bé Sơn là cậu bé có tâm hồn đa cảm khi em “cầm giơ những cái áo len thấy mát lạnh cả tay” Hoặc “Từ bộ quần áo thoảng ra hơi mốc của vài gấp lâu trong hòm, làm Sơn nhớ lại những buổi đầu mùa rét từ bao giờ lâu lắm... Nếu Thạch Lam chợt dừng ở đó thì tuy chưa phải là một truyện ngắn nhưng đó là một tuỳ bút rất hay với tiêu đề: cảm nhận của Sơn trong cái phút chuyển mùa. Nhưng vì là một truyện ngắn nên bức tranh trở dạ của thiên nhiên có gái thêm vào một chi tiết gi móc nối với phần sau. Nhưng hoàn toàn không hề khiên cưỡng, mà trái lại, rất tự nhiên. Đó là khi tìm áo cho các con, mẹ Sơn có giơ lên một cái áo bóng cánh đã có nhưng còn lành lặn mà nói với mọi người: “Đây là áo của cô Duyên đây. Vị thanh của phần thứ nhất, đầu mối của câu chuyện cũng từ chi tiết bất ngờ tưởng như là “ngoài cuộc” ấy. Sở dĩ gọi nó là vĩ thanh của đoạn đầu bởi đây là thời điểm lắng lại của tình thương mến xa xôi hướng về một người thân đã không còn bao giờ có mặt. Tất cả những người trong gia đình đều bồi hồi xúc động, lẽ ấy đương nhiên. Riêng với Sơn, có lẽ vì gần tuổi với Duyên, nên câu nhắc của mẹ làm Sơn nhớ em mà “cảm động và thương em quá”. Còn người nhắc, có thể cũng do vô tình, nhưng tự nó chạm đến chỗ đau, mẹ Sơn không kém phần thương nhớ Duyên thiệt phận, nhưng bà biết kìm nén lòng mình. Chỉ những ai tinh ý và đồng điệu với nỗi niềm này mới “giải mã” được tiếng nói vô ngôn. Chẳng thế mà khi vú già nhắc đến Duyên, người mẹ đã không nói gì. Nhưng đến lúc Sơn lại gần để mặc áo, “Sơn thấy mẹ hơi rơm rớm nước mắt”. Bởi vậy, “Đây là áo của cô Duyên đây” là một chi tiết bất ngờ mà vô cùng quan trọng. Giả sử không có nó thì chị em Sơn dù có thương Hiện đến mấy cũng đành phải bó tay mà ngậm ngùi thương cảm, không xác lập được hình thức của tình thương. Không có nó thì mạch truyện đứng yên không còn khả năng tung phá, mở những hướng đi bất ngờ để từ đó mỗi nhân vật có một lần tự nhận diện trong sự cọ xát vào nhau mà phát sáng... Đoạn trích tập trung phân tích tác dụng của chi tiết nào trong truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa?

Xem chi tiết 494 lượt xem 1 năm trước

LÁ BƯỞI LÁ CHANH Công sự pháo Phủ đầy nguỵ trang xanh Trong những chùm cây dại Có vài cành bưởi cành chanh. Giữa giờ chiến đấu Mẹ già em bé trong thôn Đã bẻ cả cây vườn Cả cành chanh cảnh bưởi Đem tới làm ngụy trang cho bộ đội.   Chiến hào nắng chói Bỗng thơm mùi bưởi, mùi chanh Chan chứa lòng anh bộ đội Bao nhiêu ân tình...   Ôi lá bưởi lá chanh Hương vị quê nhà quen thuộc quá Như ngày thơ nhỏ Có cây bưởi cạnh cầu ao Mấy gốc chanh ven hàng rào Bưởi chín về mùa thu Chanh sai về mùa hạ Mẹ chăm gốc nhiều nên ngon quả.   Chanh bâng khuâng mùi lá Lời mẹ thường hát đó: “Con gà cục tác lá chanh”.. Bưởi cứ mùa xuân hoa trắng nở Hương thơm ngát cả thân cành Đi xa lòng vẫn nhớ Dáng quê hương trong cây lá hiền lành... Lá chanh đầu ai thường gội Mái tóc dài ai cài hoa bưởi Buổi ban đầu vấn vương...   Cây lá nơi này cây lá quê hương Ôi những mẹ những em ta chiến đấu Những cô gái cùng ta chiến đấu Giống như người con gái hôm xưa...   Máy bay quân thù Đốt những vườn cây sém lửa Chồi biếc bây giờ đứt nhựa Thân cành đau không cây ơi Bầm gan tím ruột bao người.   Cả quê nhà Cùng ta chiến đấu Từng viên đạn lắp vào nòng pháo Bồi hồi nghe hương lá bưởi lá chanh. Bài thơ Lá bưởi lá chanh của nhà thơ Lưu Quang Vũ có phải là thơ tự do không? Vì sao?

Xem chi tiết 1.7 K lượt xem 1 năm trước