Đọc đoạn trích sau đây và trả lời các câu hỏi từ 21 đến 25:
Có những thứ đồ vật vô nghĩa. Có những thứ nhắc tới một chút kỉ niệm đẹp đẽ. Có những thứ gợi lên một câu chuyện chẳng hay ho gì, tưởng đã quên hẳn cái chuyện đó thì bây giờ cái đồ vật lại từ xó xỉnh, bụi bặm, từ trong xó tối từ từ bò ra, cái vật vô tri lại thủ thỉ nói chuyện với anh, khiển trách anh, lên án anh.
Tại sao ngày ấy tôi đã không đưa “tấm ảnh” đến cho gia đình anh? Tại sao tôi không giữ lời hứa? Mà tôi vẫn còn nhớ, tôi đã hứa với anh và cả với tôi nữa, đinh ninh và hùng hồn lắm, và cũng thực tâm lắm chứ? Trong cái đêm ấy, khi tôi ngồi bên anh trên phiến đá giữa khu rừng bên nước bạn, giá có phải chạy qua làn đạn của địch, hay băng qua ngọn lửa, thì tôi cũng quyết định sẽ vượt qua, để đưa tấm hình về trao tận tay những người trong gia đình anh, để đền đáp chút ít tấm lòng độ lượng quá lớn lao nhưng lặng lẽ mà anh đã đối xử với tôi. Lúc ấy, mắt tôi đã rưng rưng khi nghe kể chuyện ở ngoài này, bà mẹ anh đang nhầm tưởng anh đã hi sinh. Và buổi sáng hôm sau, lúc chia tay nhau, tôi lại còn hứa đi hứa lại, để cho anh trở về thật yên tâm và tôi lại còn nhớ, tôi đã nắm tay nhiều lần không nỡ rời, tôi ôm anh, rồi thật là giả dối chưa, tôi lại còn hôn anh nữa, trước khi lên đường đi chặng tiếp. Từ bữa đó, tôi đi bộ ròng rã gần ba tháng thì ra đến Hà Nội. Ngày đó, khi đặt chân về đến Hà Nội, tôi vẫn còn mang ý định đến thăm nhà anh ngay, và mang theo bức vẽ đến. Nhưng chỉ sau một tuần lễ, tôi đã thiết lập được với cái xã hội hậu phương chung quanh những mối quan hệ mới, cái không khí chiến trường tự nhiên nhạt nhòa đi, cái mối nhiệt tâm của lúc còn ở trong đó vơi bớt đi - không, đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh! Tôi phải nhận rằng, chỉ sau một tuần lễ, được bè bạn sành sỏi nhất trong nghề đánh giá bức kí họa thật cao, tôi liền lờ quên cái người mẹ đang ôm ấp mối đau khổ vì ngộ nhận con trai đã hi sinh đang ở ngay trong thành phố, tôi liền đóng gói bức kí họa chung với những bức tranh đem đi dự triển lãm Việt Nam ở nước ngoài. Ỷ vào ngày giờ đi quá cấp bách, tôi cũng không kịp nghĩ đến việc tới thăm bà mẹ anh nữa!
(Nguyễn Minh Châu, Bức tranh, In trong Nguyễn Minh Châu - Tuyển tập truyện ngắn,
NXB Văn học, Hà Nội, 2009)
Đoạn trích trên được kể theo ngôi kể nào?
Đọc đoạn trích sau đây và trả lời các câu hỏi từ 21 đến 25:
Có những thứ đồ vật vô nghĩa. Có những thứ nhắc tới một chút kỉ niệm đẹp đẽ. Có những thứ gợi lên một câu chuyện chẳng hay ho gì, tưởng đã quên hẳn cái chuyện đó thì bây giờ cái đồ vật lại từ xó xỉnh, bụi bặm, từ trong xó tối từ từ bò ra, cái vật vô tri lại thủ thỉ nói chuyện với anh, khiển trách anh, lên án anh.
Tại sao ngày ấy tôi đã không đưa “tấm ảnh” đến cho gia đình anh? Tại sao tôi không giữ lời hứa? Mà tôi vẫn còn nhớ, tôi đã hứa với anh và cả với tôi nữa, đinh ninh và hùng hồn lắm, và cũng thực tâm lắm chứ? Trong cái đêm ấy, khi tôi ngồi bên anh trên phiến đá giữa khu rừng bên nước bạn, giá có phải chạy qua làn đạn của địch, hay băng qua ngọn lửa, thì tôi cũng quyết định sẽ vượt qua, để đưa tấm hình về trao tận tay những người trong gia đình anh, để đền đáp chút ít tấm lòng độ lượng quá lớn lao nhưng lặng lẽ mà anh đã đối xử với tôi. Lúc ấy, mắt tôi đã rưng rưng khi nghe kể chuyện ở ngoài này, bà mẹ anh đang nhầm tưởng anh đã hi sinh. Và buổi sáng hôm sau, lúc chia tay nhau, tôi lại còn hứa đi hứa lại, để cho anh trở về thật yên tâm và tôi lại còn nhớ, tôi đã nắm tay nhiều lần không nỡ rời, tôi ôm anh, rồi thật là giả dối chưa, tôi lại còn hôn anh nữa, trước khi lên đường đi chặng tiếp. Từ bữa đó, tôi đi bộ ròng rã gần ba tháng thì ra đến Hà Nội. Ngày đó, khi đặt chân về đến Hà Nội, tôi vẫn còn mang ý định đến thăm nhà anh ngay, và mang theo bức vẽ đến. Nhưng chỉ sau một tuần lễ, tôi đã thiết lập được với cái xã hội hậu phương chung quanh những mối quan hệ mới, cái không khí chiến trường tự nhiên nhạt nhòa đi, cái mối nhiệt tâm của lúc còn ở trong đó vơi bớt đi - không, đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh! Tôi phải nhận rằng, chỉ sau một tuần lễ, được bè bạn sành sỏi nhất trong nghề đánh giá bức kí họa thật cao, tôi liền lờ quên cái người mẹ đang ôm ấp mối đau khổ vì ngộ nhận con trai đã hi sinh đang ở ngay trong thành phố, tôi liền đóng gói bức kí họa chung với những bức tranh đem đi dự triển lãm Việt Nam ở nước ngoài. Ỷ vào ngày giờ đi quá cấp bách, tôi cũng không kịp nghĩ đến việc tới thăm bà mẹ anh nữa!
(Nguyễn Minh Châu, Bức tranh, In trong Nguyễn Minh Châu - Tuyển tập truyện ngắn,
NXB Văn học, Hà Nội, 2009)
Câu hỏi trong đề: Đề thi ĐGNL ĐHQG Hồ Chí Minh (V-ACT) năm 2026-2027 (Đề 29) !!
Quảng cáo
Trả lời:
Đoạn trích sử dụng ngôi kể thứ nhất, được nhận ra qua đại từ nhân xưng “tôi” (người trưc tiếp tham gia trong câu chuyện). Chọn A.
Câu hỏi cùng đoạn
Câu 2:
Cảm giác xấu hổ của nhân vật “tôi” xuất phát từ đâu?
Đoạn trích đề cập: “Tại sao ngày ấy tôi đã không đưa “tấm ảnh” đến cho gia đình anh?” nhấn mạnh sự xấu hổ vì không thực hiện lời hứa. Chọn A.
Câu 3:
Tác dụng của biện pháp nhân hóa trong câu văn “Cái vật vô tri lại thủ thỉ nói chuyện với anh, khiển trách anh, lên án anh.” là gì?
Nhân hóa là biện pháp biến các đồ vật vô tri, vô giác có các hành động, cảm xúc, hay tính cách giống con người. Trong câu này, đồ vật “thủ thỉ nói chuyện”, “khiển trách”, “lên án” như thể chúng sống động và có khả năng đối thoại với nhân vật chính. Hình ảnh nhân hóa này không chỉ làm sống động câu văn mà còn thể hiện sâu sắc nỗi ám ảnh của nhân vật chính khi đối mặt với kí ức về lỗi lầm của mình. Những đồ vật vô tri, vô giác trong kí ức được “đánh thức”, trở thành một “nhân chứng im lặng” nhắc nhở và khiển trách nhân vật. Điều này thể hiện sự dằn vặt nội tâm của nhân vật chính, không thể trốn tránh được. Chọn B.
Câu 4:
Trạng thái của nhân vật kể chuyện khi hồi tưởng về lời hứa là gì?
Nhân vật “tôi” liên tục nhắc lại những hành động đã hứa trong quá khứ nhưng không thực hiện được. Cảm giác tội lỗi thể hiện rõ qua các hình ảnh nhân hóa như: “Cái vật vô tri lại thủ thỉ nói chuyện với anh, khiển trách anh, lên án anh”,… Bao trùm lên đoạn trích là trạng thái hối hận, dằn vặt của nhân vật tôi. Chọn C.
Câu 5:
Thông điệp chính mà đoạn trích muốn truyền tải là gì?
Đoạn trích xoay quanh sự thất hứa của nhân vật “tôi” với người chiến sĩ, đồng thời là sự tự vấn lương tâm sâu sắc. Lời hứa ban đầu của nhân vật được mô tả bằng những cảm xúc chân thành và đầy nhiệt huyết: “Tôi đã hứa với anh và cả với tôi nữa, đinh ninh và hùng hồn lắm.” Nhưng sự thất hứa không chỉ là hành động bộc phát mà xuất phát từ sự quên lãng, thờ ơ khi trở lại cuộc sống thường nhật. Điều này nhắc nhở người đọc về tầm quan trọng của việc trân trọng và thực hiện lời hứa. Chọn D.
Hot: 1000+ Đề thi cuối kì 2 file word cấu trúc mới 2026 Toán, Văn, Anh... lớp 1-12 (chỉ từ 60k). Tải ngay
CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ
Câu 1
Lời giải
Điểm nhìn trần thuật được sử dụng trong đoạn trích là điểm nhìn trần thuật theo ngôi thứ ba toàn tri. Người kể chuyện biết hết mọi chuyện, bao gồm suy nghĩ, cảm xúc của tất cả các nhân vật và cả các sự kiện xảy ra trong quá khứ, hiện tại, tương lai. Chọn A.
Câu 2
Lời giải
Dịch bài đọc:
Tưởng như là một bước ngoặt quan trọng mà các nhà bảo tồn gọi là ‘dấu mốc lịch sử’, Dự án Cầu vượt Động vật Hoang dã Sông Mekong lại gặp phải một trở ngại ngoài ý muốn. Bất chấp khoản đầu tư chưa từng thấy trị giá lên đến 50 triệu USD, số lượng voi di cư đã giảm mạnh 35% kể từ khi dự án bắt đầu. Những con số này đã khiến cả cộng đồng các nhà bảo tồn choáng váng, đặt ra nghi vấn về những giả định lâu nay đề cao tính hiệu quả của hành lang động vật hoang dã.
Hành lang động vật hoang dã được thiết kế để kết nối các môi trường sống bị cô lập, giúp động vật di chuyển an toàn giữa các khu vực sống của chúng. Những con đường nhân tạo này được kỳ vọng sẽ giúp tăng khả năng sống sót của các loài động vật đang phải đối mặt với môi trường sống tự nhiên bị tàn phá. Tuy nhiên, đằng sau phương pháp tưởng chừng như không có sơ hở này lại là một thực tế phức tạp hơn. Khi các cộng đồng người mở rộng không gian sống vào những khu vực này, các hành lang trở thành những vùng nguy hiểm. Các loài động vật đi theo những tuyến đường có thể dự đoán được này phải đối mặt với nhiều nguy cơ đe dọa đến tính mạng từ những tay săn bắn bất hợp pháp đã ‘đánh hơi’ ra lộ trình di chuyển của chúng.
Những phát hiện mới đây của Viện Bảo tồn Đông Nam Á đã vẽ ra một bức tranh đáng suy ngẫm. Khi đối mặt với sự quấy nhiễu từ con người, voi đã thay đổi tuyến đường di cư và lang thang vào các khu vực không được bảo vệ. Hành vi này là nguồn cơn của thảm họa – các vụ săn bắt trộm ở những khu vực này đã tăng vọt 180%. Những phát hiện này khiến các nhà bảo tồn phải lắc đầu trước những hậu quả không ngờ của hành động can thiệp vốn đầy thiện chí.
Những tác động kinh tế của các dự án hành lang động vật càng làm vấn đề vốn đã nhức nhối trở nên phức tạp hơn. Các cộng đồng địa phương bày tỏ sự hoài nghi bởi nông dân bị buộc phải thay đổi những phương thức canh tác truyền thống sau khi chính quyền áp dụng nhiều quy định nghiêm ngặt về sử dụng đất. Mặc dù các khoản bồi thường có tồn tại trên lý thuyết nhưng những người bị ảnh hưởng hiếm khi được hỗ trợ tài chính đầy đủ, khiến tình hình càng thêm căng thẳng.
Các nhà sinh học bảo tồn đã bắt đầu ủng hộ một cách tiếp cận mới. Thay vì áp đặt các hành lang nhân tạo, họ đề xuất tích hợp lối đi cho động vật vào cơ sở hạ tầng hiện có của con người. Chiến lược này đã mang lại hiệu quả tại các quốc gia như Malaysia, nơi các xa lộ cao tốc có các đường hầm tự nhiên dưới lòng đất. Những công trình này cho phép động vật di chuyển bên dưới trong khi vẫn duy trì các hoạt động của con người ở trên. Một giải pháp có lợi cho cả hai phía.
Tuy nhiên, các nhà phê bình cho rằng những giải pháp này chỉ giải quyết được phần nổi của tảng băng chìm: sự lấn chiếm không ngừng của loài người vào môi trường tự nhiên. Khi quá trình đô thị hóa tiếp tục không có dấu hiệu ngừng lại, những ý tưởng sáng tạo này có lẽ vẫn chưa đủ để bảo vệ động vật hoang dã trong dài hạn. Câu hỏi vẫn còn đó: liệu chúng ta có thể tìm ra giải pháp lâu dài thực sự có lợi cho cả con người và tự nhiên?
Câu 53. Kiến thức về Tìm ý chính của bài
Dịch: Tựa đề phù hợp nhất cho bài văn có thể là _______.
A. Suy nghĩ lại về Hành lang Động vật hoang dã: Thách thức và Giới hạn.
B. Hậu quả vô tình của Hành lang Động vật hoang dã.
C. Tổn thất kinh tế khi Xây dựng Hành lang Động vật hoang dã.
D. Câu chuyện thành công của Cầu Động vật hoang dã Sông Mê Kông.
Phân tích:
*Bài đọc phân tích cả mặt lợi và hại của ‘wildlife corridors’ (các hành lang sinh thái), đặc biệt là thất bại của dự án Cầu Động vật hoang dã Sông Mê Kông. Các điểm chính:
- Thách thức và tác dụng ngược (đoạn 2+3): Thay vì giúp động vật di cư an toàn, hành lang sinh thái lại khiến voi trở thành mục tiêu dễ dàng cho kẻ săn trộm.
- Vấn đề kinh tế - xã hội (đoạn 4): Người dân địa phương chịu ảnh hưởng tiêu cực.
- Đề xuất cách tiếp cận mới (đoạn 5): Sử dụng đường cao tốc có lối đi tự nhiên thay vì hành lang nhân tạo.
- Câu hỏi bỏ ngỏ về giải pháp lâu dài (đoạn 6): Nhấn mạnh sự cần thiết phải xem xét lại (rethinking) cách tiếp cận hành lang sinh thái.
→ A phù hợp nhất vì phản ánh đúng nội dung bài đọc: cần suy nghĩ lại về hành lang sinh thái do những thách thức và giới hạn của chúng.
Chọn A.
Câu 3
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Câu 4
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Câu 5
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Câu 6
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.