HỒI THỨ NHẤT – LỚP 4
VALE - ÊLY
ARPAGÔNG: - Giữ trong nhà một món tiền lớn, quả là một cái tội nợ không vừa, thật là tốt phúc, kẻ nào đặt được tất cả dấn vốn vào chỗ sinh lời chắc chắn, và chỉ giữ lại vừa đủ chỉ tiêu thôi. Khắp nhà trên nhà dưới, nghĩ ra được một chỗ cất giấu có thể tin cậy được, cũng không phải là dễ dàng, vì đối với ta, các loại tủ sắt đều là đáng ngờ, và chả đời nào ta chịu tin cậy vào đó: Ta coi tủ sắt đúng là cái mồi dử trộm và bao giờ cũng là cái đích tấn công đầu tiên (Arpagông tưởng không có ai) - Nhưng món tiền một vạn êquy mà họ mới trả ta hôm qua, ta chôn ở sau vườn, chả biết có gọi là đắc sách được không. Một vạn êquy bằng tiền vàng giữ ở trong nhà là một món tiền khá... (Đến đây, hai anh em xuất hiện, nói thì thầm với nhau) - Trời ơi! không khéo ta đã tự làm hở chuyện mất rồi, không khéo đương cơn nóng tiết ta đã không biết giữ mồm, và hình như khi lẩm bẩm một mình, ta đã nói to quá (Nói với Clêan và Êly) - Cái gì đó?
CLÊAN: - Thưa cha, không ạ.
ARPAGÔNG: - Các con vào đây đã lâu chưa?
ÊLY: - Chúng con cũng vừa mới đến thôi ạ.
ARPAGÔNG: - Các con có nghe thấy...
CLÊAN: - Nghe thấy gì kia, thưa cha?
ARPAGÔNG: - Kìa, thì...
ÊLY: - Cái gì kia ạ?
ARPAGÔNG: - Những lời ta vừa nói ấy mà. Lão hà tiện
CLÊAN: - Thưa, không ạ.
ARPAGÔNG: - Có chứ, có chứ?
ÊLY: - Xin cha thứ lỗi, không có đâu ạ.
ARPAGÔNG: - Ta thấy rõ ràng là các con có nghe thấy lõm bõm gì đó, chả là ta đương lẩm bẩm một mình về chuyện ngày nay kiếm được đồng tiền thật là khó nhọc, và ta bảo rằng kẻ nào có được một vạn êquy trong nhà, thì thật là tốt phúc.
CLÊAN: - Lúc đó chúng con do dự chưa dám lại gần cha, sợ cha còn đương dở việc. ARPAGÔNG: - Ta lấy làm hài lòng được nói với các con điều này đó, để các con khỏi hiểu lầm mà tưởng rằng ta bảo là chính ta có một vạn êquy.
CLÊAN: - Chúng con không dám len vào công việc riêng của cha.
ARPAGÔNG: - Ước gì ta có được món tiền đó, một vạn êquy.
CLÊAN: - Con không tin rằng....
ARPAGÔNG: - Ta mà được món tiền như thế thì còn gì bằng.
ÊLY: - Đó là những chuyện...
ARPAGÔNG: - Ta cũng đương cần một món tiền bằng ngần ấy.
CLÊAN: - Con nghĩ rằng...
ARPAGÔNG: - Được như thế thì ta cũng dễ chịu lên nhiều lắm.
ÊLY: - Cha thì....
ARPAGÔNG: - Thì ta chả còn phải phàn nàn là thời buổi khốn khổ.
CLÊAN: - Lạy Chúa! Cha chẳng có gì đáng phải phàn nàn, thưa cha, và có ai biết là cha có khối của.
ARPAGÔNG: - Thế nào? Tao có khối của! Những đứa nào nói thế là nói láo. Chả có gì sai bằng; đấy là những quân vô lại chúng phao đồn những tin nhảm đó.
ÊLY: - Xin cha đừng giận dữ.
ARPAGÔNG: - Thật là quái lạ, chính những đứa con rứt ruột của mình lại phản bội mình và trở thành kẻ thù của mình.
CLÊAN: - Bảo rằng cha có của, mà là kẻ thù của cha hay sao?
ARPAGÔNG: - Chứ gì! Cứ những cái giọng lưỡi như thế và cứ những cách ăn tiêu của chúng mày, thì rồi có ngày sẽ có kẻ đến nhà tao để cắt cổ tao, cho rằng tao có vàng ních đầy người.
CLÊAN: - Con ăn tiêu cái gì mà gọi là to?
ARPAGÔNG: - Cái gì à? Còn có gì chướng mắt hơn là những phục sức xa hoa này mà chúng mày chưng diện khắp phố phường? Hôm qua đây, tao vừa mắng con em mày xong; nhưng mày lại còn tệ Lão hà tiện. Sự tình thật đáng kêu trời; cứ từ đầu đến chân mày, cũng đủ làm một cái vốn lợi tức khá tươm. Con ạ, tao đã bảo mày có đến mấy mươi lần rồi, tất cả những cung cách của mày, tao chẳng vừa ý tí nào: mày cứ lăn mình vào cái lối sống đại gia công tử và mày ăn diện như thế kia, thì hẳn là mày phải ăn cắp của tao chứachẳng không.
CLÊAN: - Ủa! làm thế nào mà ăn cắp được của cha?
ARPAGÔNG: - Tao biết đâu đấy? Thế mày lấy đâu ra mà ăn mặc như thế này?
CLÊAN: - Thưa cha, con ấy à? Con đánh bạc đấy mà: vận con rất đỏ được luôn, và được bao nhiêu là con đắp vào người hết.
RPAGÔNG: - Thế là bậy lắm nhé. Mày gặp vận may được bạc, thì đáng lẽ mày phải biết lợi dụng cái đó, và đem đồng tiền được ấy đặt chỗ tốt lãi, để một ngày kia còn trông thấy nó. Thôi, hãy cứ nói một chuyện này thôi, tao chỉ muốn biết tất cả những dải băng mày thắt nút vào người từ đầu đến chân kia, để làm cái trò gì, và một nửa tá dây giày là không đủ để cuộc thắt quần cộc hay sao? Cần gì phải phí tiền mua tóc giả, khi ta có thể để tóc tự nhiên, chả tốn đồng nào. Tao dám cuộc rằng về khoản tóc giả với dải băng, bỏ rẻ cũng là hai chục pixtôn và hai chục pixtôn sinh lợi mỗi năm là mười tám livrơ sáu xon tám đơniê, là nói chỉ đặt lãi mười hai lấy một tờ đấy thôi.
CLÊAN: - Cha nói đúng quá
ARPAGÔNG: - Thôi, ta hãy gác chuyện đó lại và nói chuyện khác (Trông thấy Cleean và Êly ra hiệu với nhau) - Hả? (Nói riêng, nhỏ) - Hình như chúng nó làm hiệu với nhau để xoáy túi bạc của ta đây (Nói to) - Chúng mày làm hiệu cái gì với nhau thế?
ÊLY: - Anh em chúng con đương điều đình với nhau xem để ai nói trước. Vì cả hai chúng con đều có chuyện muốn thưa với cha.
ARPAGÔNG: - Và cha, cha cũng có chuyện muốn nói với cả hai con.
CLÊAN: - Thưa cha, chúng con muốn thưa với cha, về việc hôn nhân.
ARPAGÔNG: - Thì cha muốn bàn với các con, cũng về việc hôn nhân.
ÊLY: - Ối chao!
ARPAGÔNG: - Sao con lại kêu lên như thế? ấy là cái danh từ hay cái sự việc nó làm cho con sợ, hở con?
CLÊAN: - Có thể cả hai đứa chúng con đều sợ chuyện hôn nhân, theo cái kiểu cha có thể nghĩ. Và chúng con sợ rằng tâm tình chúng con không phù hợp với sự lựa chọn của cha. Arpagông: - Khoan khoan một tí. Đừng vội lo mà, cha biết thế nào là thích hợp cho cả hai con; và hai con, chả đứa nào sẽ phải phàn nàn gì về tất cả những việc mà ý cha định làm. Và để nói cho có Lão hà tiện (Nói với Clêan) - Con ơi, có một cô thiếu nữ tên Marian, nhà ở cũng gần đây, con đã thấy mặt bao giờ chưa?
(Trích Lão hà tiện của Molie)
Đoạn trích trên thuộc thể loại nào?
HỒI THỨ NHẤT – LỚP 4
VALE - ÊLY
ARPAGÔNG: - Giữ trong nhà một món tiền lớn, quả là một cái tội nợ không vừa, thật là tốt phúc, kẻ nào đặt được tất cả dấn vốn vào chỗ sinh lời chắc chắn, và chỉ giữ lại vừa đủ chỉ tiêu thôi. Khắp nhà trên nhà dưới, nghĩ ra được một chỗ cất giấu có thể tin cậy được, cũng không phải là dễ dàng, vì đối với ta, các loại tủ sắt đều là đáng ngờ, và chả đời nào ta chịu tin cậy vào đó: Ta coi tủ sắt đúng là cái mồi dử trộm và bao giờ cũng là cái đích tấn công đầu tiên (Arpagông tưởng không có ai) - Nhưng món tiền một vạn êquy mà họ mới trả ta hôm qua, ta chôn ở sau vườn, chả biết có gọi là đắc sách được không. Một vạn êquy bằng tiền vàng giữ ở trong nhà là một món tiền khá... (Đến đây, hai anh em xuất hiện, nói thì thầm với nhau) - Trời ơi! không khéo ta đã tự làm hở chuyện mất rồi, không khéo đương cơn nóng tiết ta đã không biết giữ mồm, và hình như khi lẩm bẩm một mình, ta đã nói to quá (Nói với Clêan và Êly) - Cái gì đó?
CLÊAN: - Thưa cha, không ạ.
ARPAGÔNG: - Các con vào đây đã lâu chưa?
ÊLY: - Chúng con cũng vừa mới đến thôi ạ.
ARPAGÔNG: - Các con có nghe thấy...
CLÊAN: - Nghe thấy gì kia, thưa cha?
ARPAGÔNG: - Kìa, thì...
ÊLY: - Cái gì kia ạ?
ARPAGÔNG: - Những lời ta vừa nói ấy mà. Lão hà tiện
CLÊAN: - Thưa, không ạ.
ARPAGÔNG: - Có chứ, có chứ?
ÊLY: - Xin cha thứ lỗi, không có đâu ạ.
ARPAGÔNG: - Ta thấy rõ ràng là các con có nghe thấy lõm bõm gì đó, chả là ta đương lẩm bẩm một mình về chuyện ngày nay kiếm được đồng tiền thật là khó nhọc, và ta bảo rằng kẻ nào có được một vạn êquy trong nhà, thì thật là tốt phúc.
CLÊAN: - Lúc đó chúng con do dự chưa dám lại gần cha, sợ cha còn đương dở việc. ARPAGÔNG: - Ta lấy làm hài lòng được nói với các con điều này đó, để các con khỏi hiểu lầm mà tưởng rằng ta bảo là chính ta có một vạn êquy.
CLÊAN: - Chúng con không dám len vào công việc riêng của cha.
ARPAGÔNG: - Ước gì ta có được món tiền đó, một vạn êquy.
CLÊAN: - Con không tin rằng....
ARPAGÔNG: - Ta mà được món tiền như thế thì còn gì bằng.
ÊLY: - Đó là những chuyện...
ARPAGÔNG: - Ta cũng đương cần một món tiền bằng ngần ấy.
CLÊAN: - Con nghĩ rằng...
ARPAGÔNG: - Được như thế thì ta cũng dễ chịu lên nhiều lắm.
ÊLY: - Cha thì....
ARPAGÔNG: - Thì ta chả còn phải phàn nàn là thời buổi khốn khổ.
CLÊAN: - Lạy Chúa! Cha chẳng có gì đáng phải phàn nàn, thưa cha, và có ai biết là cha có khối của.
ARPAGÔNG: - Thế nào? Tao có khối của! Những đứa nào nói thế là nói láo. Chả có gì sai bằng; đấy là những quân vô lại chúng phao đồn những tin nhảm đó.
ÊLY: - Xin cha đừng giận dữ.
ARPAGÔNG: - Thật là quái lạ, chính những đứa con rứt ruột của mình lại phản bội mình và trở thành kẻ thù của mình.
CLÊAN: - Bảo rằng cha có của, mà là kẻ thù của cha hay sao?
ARPAGÔNG: - Chứ gì! Cứ những cái giọng lưỡi như thế và cứ những cách ăn tiêu của chúng mày, thì rồi có ngày sẽ có kẻ đến nhà tao để cắt cổ tao, cho rằng tao có vàng ních đầy người.
CLÊAN: - Con ăn tiêu cái gì mà gọi là to?
ARPAGÔNG: - Cái gì à? Còn có gì chướng mắt hơn là những phục sức xa hoa này mà chúng mày chưng diện khắp phố phường? Hôm qua đây, tao vừa mắng con em mày xong; nhưng mày lại còn tệ Lão hà tiện. Sự tình thật đáng kêu trời; cứ từ đầu đến chân mày, cũng đủ làm một cái vốn lợi tức khá tươm. Con ạ, tao đã bảo mày có đến mấy mươi lần rồi, tất cả những cung cách của mày, tao chẳng vừa ý tí nào: mày cứ lăn mình vào cái lối sống đại gia công tử và mày ăn diện như thế kia, thì hẳn là mày phải ăn cắp của tao chứachẳng không.
CLÊAN: - Ủa! làm thế nào mà ăn cắp được của cha?
ARPAGÔNG: - Tao biết đâu đấy? Thế mày lấy đâu ra mà ăn mặc như thế này?
CLÊAN: - Thưa cha, con ấy à? Con đánh bạc đấy mà: vận con rất đỏ được luôn, và được bao nhiêu là con đắp vào người hết.
RPAGÔNG: - Thế là bậy lắm nhé. Mày gặp vận may được bạc, thì đáng lẽ mày phải biết lợi dụng cái đó, và đem đồng tiền được ấy đặt chỗ tốt lãi, để một ngày kia còn trông thấy nó. Thôi, hãy cứ nói một chuyện này thôi, tao chỉ muốn biết tất cả những dải băng mày thắt nút vào người từ đầu đến chân kia, để làm cái trò gì, và một nửa tá dây giày là không đủ để cuộc thắt quần cộc hay sao? Cần gì phải phí tiền mua tóc giả, khi ta có thể để tóc tự nhiên, chả tốn đồng nào. Tao dám cuộc rằng về khoản tóc giả với dải băng, bỏ rẻ cũng là hai chục pixtôn và hai chục pixtôn sinh lợi mỗi năm là mười tám livrơ sáu xon tám đơniê, là nói chỉ đặt lãi mười hai lấy một tờ đấy thôi.
CLÊAN: - Cha nói đúng quá
ARPAGÔNG: - Thôi, ta hãy gác chuyện đó lại và nói chuyện khác (Trông thấy Cleean và Êly ra hiệu với nhau) - Hả? (Nói riêng, nhỏ) - Hình như chúng nó làm hiệu với nhau để xoáy túi bạc của ta đây (Nói to) - Chúng mày làm hiệu cái gì với nhau thế?
ÊLY: - Anh em chúng con đương điều đình với nhau xem để ai nói trước. Vì cả hai chúng con đều có chuyện muốn thưa với cha.
ARPAGÔNG: - Và cha, cha cũng có chuyện muốn nói với cả hai con.
CLÊAN: - Thưa cha, chúng con muốn thưa với cha, về việc hôn nhân.
ARPAGÔNG: - Thì cha muốn bàn với các con, cũng về việc hôn nhân.
ÊLY: - Ối chao!
ARPAGÔNG: - Sao con lại kêu lên như thế? ấy là cái danh từ hay cái sự việc nó làm cho con sợ, hở con?
CLÊAN: - Có thể cả hai đứa chúng con đều sợ chuyện hôn nhân, theo cái kiểu cha có thể nghĩ. Và chúng con sợ rằng tâm tình chúng con không phù hợp với sự lựa chọn của cha. Arpagông: - Khoan khoan một tí. Đừng vội lo mà, cha biết thế nào là thích hợp cho cả hai con; và hai con, chả đứa nào sẽ phải phàn nàn gì về tất cả những việc mà ý cha định làm. Và để nói cho có Lão hà tiện (Nói với Clêan) - Con ơi, có một cô thiếu nữ tên Marian, nhà ở cũng gần đây, con đã thấy mặt bao giờ chưa?
(Trích Lão hà tiện của Molie)
Đoạn trích trên thuộc thể loại nào?
Quảng cáo
Trả lời:
Câu hỏi cùng đoạn
Câu 2:
Xác định nhân vật chính trong đoạn trích.
Câu 3:
Nhân vật Arpagong là một lão có tính cách như thế nào?
Nhân vật Arpagong là một lão có tính cách như thế nào?
Nhân vật Arpagong là một lão có tính cách:
- Là một ông lão có tính keo kiệt, cực kì hà tiện.
- Luôn luôn nghi ngờ với mọi người.
- Ông luôn luôn nghĩ đến tiền bạc mà không hề quan tâm đến hai đứa con của mình.Câu 4:
Qua đoạn trích ngoài việc khác hoạ tính cách nhân vật. Em hiểu gì về xã hội thời đó?
Qua đoạn trích ngoài việc khác hoạ tính cách nhân vật. Em hiểu gì về xã hội thời đó?
Câu 5:
Vở kịch này phê phán điều gì? Đồng thời khuyên nhủ chúng ta điều gì?
Câu 6:
Em hãy viết đoạn văn phân tích nhân vật Arpagong trong đoạn trích trên.
Em hãy viết đoạn văn phân tích nhân vật Arpagong trong đoạn trích trên.
|
* Yêu cầu về hình thức, kĩ năng: Đảm bảo đoạn văn nghị luận có bố cục mạch lạc, sử dụng linh hoạt các kiểu câu và có sự liên kết chặt chẽ giữa các câu, các ý trong đoạn văn. Có cách diễn đạt trong sáng độc đáo, thể hiện những suy nghĩ, kiến giải mới mẻ về vấn đề nghị luận. |
|
Yêu cầu về kiến thức: Học sinh có thể triển khai theo nhiều cách, nhưng cần giới thiệu được vấn đề cần bàn luận, nêu rõ lí do và quan điểm của bản thân, hệ thống luận điểm chặt chẽ, lập luận thuyết phục, sử dụng dẫn chứng thuyết phục. Sau đây là một hướng gợi ý: - Tính cách nhân vật: hà tiện, keo kiệt; tham lam, tính toán; đa nghi và hài hước, phi lí. + Qua lời nói: Chi tiết về tiền bạc, lập luận dài dòng, nhấn mạnh sự keo kiệt. + Qua hành động và tương tác: Theo dõi, soi xét con cái, bắt chúng giải thích chi tiêu. + Qua chi tiết tâm lý: Lẩm bẩm, lo lắng thái quá, vừa tham lam vừa sợ mất, vừa đáng cười vừa đáng phê phán. + Qua sự đối lập: Giữa sự giàu có và hành vi keo kiệt, giữa lý trí và hành vi phi lý, tạo hiệu ứng trào phúng. - Ý nghĩa nhân vật: + Phơi bày tật xấu tham lam, keo kiệt của con người. + Tạo hình mẫu nhân vật vừa đáng cười vừa đáng phê phán. + Phản ánh xã hội và tâm lý con người thời kỳ Molière, đồng thời thể hiện giọng điệu trào phúng trong kịch cổ điển Pháp. |
|
Có sự sáng tạo trong cách viết. |
Hot: 1000+ Đề thi cuối kì 1 file word cấu trúc mới 2025 Toán, Văn, Anh... lớp 1-12 (chỉ từ 60k). Tải ngay
- Trọng tâm Toán, Anh, KHTN lớp 8 (chương trình mới) ( 60.000₫ )
- Trọng tâm Văn - Sử - Địa - GDCD lớp 8 (chương trình mới) ( 60.000₫ )
- Trọng tâm Văn - Sử - Địa - GDCD và Toán - Anh - KHTN lớp 8 (chương trình mới) ( 120.000₫ )
- Trọng tâm Văn - Sử - Địa - GDCD và Toán - Anh - KHTN lớp 7 (chương trình mới) ( 120.000₫ )
CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ
Lời giải
|
a. Đảm bảo cấu trúc bài văn nghị luận - Học sinh biết tạo lập một bài văn nghị luận đảm bảo đủ cấu trúc 3 phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài. |
|
b. Xác định đúng vấn đề cần nghị luận Lối sống vô cảm.. |
|
c. Triển khai vấn đề nghị luận - Chia vấn đề nghị luận thành các luận điểm, luận cứ phù hợp, có sức thuyết phục; sử dụng tốt các thao tác lập luận; biết kết hợp giữa nêu lí lẽ và đưa dẫn chứng. - HS có thể triển khai theo những cách khác nhau, nhưng cần đảm bảo các ý cơ bản sau: * Mở bài: - Giới thiệu hiện tượng sống vô cảm đang xuất hiện nhiều trong đời sống hiện đại. - Nêu sự quan tâm của bản thân về hiện tượng này. * Thân bài: - Giải thích hiện tượng: Vô cảm là thái độ lãnh đạm, thờ ơ, thiếu đồng cảm với người khác. - Thực trạng: + Nhiều vụ việc xã hội phản ánh sự vô cảm (ví dụ: qua mạng xã hội, nơi công cộng). + Ảnh hưởng của công nghệ, mạng xã hội khiến con người ít giao tiếp trực tiếp, dễ thờ ơ. - Hệ quả: + Làm xã hội thiếu tình người, môi trường sống lạnh lùng, xa lánh. + Gây hậu quả nghiêm trọng cho nạn nhân, làm giảm giá trị đạo đức và nhân văn. - Nguyên nhân: + Áp lực học tập, công việc, cuộc sống khiến con người chỉ quan tâm đến bản thân. + Thiếu giáo dục về đạo đức, nhân cách, lòng đồng cảm. - Cách khắc phục: + Tăng cường giáo dục về đạo đức, lòng nhân ái trong gia đình, nhà trường. + Khuyến khích giúp đỡ, chia sẻ trong đời sống hàng ngày. + Thể hiện đồng cảm, quan tâm đến người khác, ngay cả trong những việc nhỏ. - Bài học: + Nhận thức: Sống có trách nhiệm, có tình người sẽ làm xã hội tốt đẹp hơn. + Hành động: Học cách đồng cảm, chia sẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh. * Kết bài: - Khẳng định vai trò quan trọng của việc loại bỏ vô cảm trong xã hội. - Kêu gọi mỗi cá nhân sống có tình người, lan tỏa giá trị nhân văn |
|
d. Chính tả, ngữ pháp Đảm bảo chuẩn chính tả, ngữ pháp Tiếng Việt. |
|
e. Sáng tạo - Bài viết có luận điểm rõ ràng, lập luận thuyết phục, diễn đạt trong sáng, bài viết thể hiện được sự sáng tạo, độc đáo riêng. - Chữ viết sạch đẹp, rõ ràng, văn phong lưu loát; không mắc lỗi chính tả, lỗi dùng từ, đặt câu. |
Lời giải
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.