Câu hỏi:

21/11/2025 118 Lưu

CHIẾC KÍNH

Một hôm. cách đây chừng 7, 8 tháng, có người bạn hỏi tôi:

- Tại sao anh không đeo kính?

- Làm sao tôi phải đeo?

Tuổi anh bây giờ là phải đeo rồi chứ còn sao nữa. Không đeo. Đến lúc mắt hỏng nặng, không nhìn thây gì đâu!

Từ lúc người bạn đó ra về. mắt tôi tự dưng mờ hẳn. Nhìn gần nhìn xa đều không rõ nữa.

Lâu nay, tôi vẫn thầm mong cho tóc chóng rụng, cho trán hói đi. Rồi đeo thêm chiếc kính vào cho ra dáng trí thức. Vi tôi cho như thế là dấu hiệu của một anh trí thức. Ngay như anh bán thịt bây giờ mà để trán hói và mang kính vào, tôi cho trông cũng không khác gì giáo sư đại học! Nhưng cái mơ ước ấy của tôi không thực hiện được, vì tóc tôi mỗi ngày một dày thêm. Thế thi ít ra tôi cũng nên sắm cái kính mà đeo vậy. Ai nhìn thấy tôi. người ta phải bảo: bác học đây!

Vậy là tôi đi khám đốc tờ. Khám xong, ông này bảo tôi:

- Anh bị cận thị 1,75 đi-ốp!

Theo đơn ông ta dặn. tôi sắm một cái kính. Nhưng cứ động đeo vào là tôi thấy mặt mày sa sầm. buồn nôn không chịu được. Thậm chí có lần, nói vô phép các bạn, tôi nôn thật! Nôn thốc nôn tháo, nôn ra cả mật xanh mật vàng. Không đeo thi không nhìn thấy gì. mà đeo thì tuy nhìn thấy được, nhưng lại bị cảm giác buồn nôn. Thật đúng là khổ!

Một ông bạn khác thương hại bảo tôi

Tôi có thể giới thiệu với anh một ông bác sĩ giỏi. Anh hãy đến ông ta khám xem! Ông bác sĩ này xem mắt tôi, rồi xem chiếc kính.

Thằng cha lang băm nào cho anh đơn mua cái kính này thế? Có phải anh bị cận thị đâu!

- Thế tôi bị làm sao ạ?

- Viễn thị! 2 đi-ốp!

2. Tôi lại mua kính mới. Đeo chiếc kính này, tôi không còn thấy chóng mặt, buôn nôn nữa. nhưng lúc nào cũng bị chảy nước mắt. Đâm ra mắt tôi lúc nào cũng đỏ hoe, như khóc ai vậy. Tôi bị cái cảm giác thương xót rất lạ. Cặp kính này chỉ có đeo để đi đưa đám là hợp.

Một ông bạn thân tỏ vé ái ngại cho tôi:

Thế này thì cậu đến mù mất! Cậu phải đi khám bệnh viện nhà nước xem sao! Ở đấy họ khám cẩn thận. Lại có giáo sư nhãn khoa nữa, chứ không như may ông bác sĩ tư!

Bệnh viện nhà nước qủa là có khác thật: máy móc nhiều, mà dụng cụ cái gì cũng sáng loáng.

Tôi được một giáo sư khám. Tôi kể cho giáo sư nghe cái bất hạnh của tôi:

- Người thì bảo tôi là cận thị. người thì bảo là viễn thị!

Giáo sư giận lắm:

Quân ngu! Anh không phải cận thị, cũng không phải viễn thị, mà là loạn thị! 3 Theo đơn của giáo sư, tôi mua đôi kính khác. Cặp kính này tôi đeo vừa lắm, trông cái gì cũng rõ. Phải mỗi tội bây giờ cái gì cũng như lùi hẳn ra xa. Mấy bức tường. trong căn buồng tôi sống hàng chục năm nay dường như bị lùi xa đến hàng ba chục thước. Tôi giơ tay chực bắt tay người quen, nhưng không sao với tới được. Định viết, giấy đã chạy xa khỏi tay đến hai thước. Nhìn vật gì cùng thấy bé tí xíu. Người thi chỉ bằng hạt đậu ván... Nhưng hại nhất là tôi không ăn uống gì được. Vì vừa ngồi vào bàn là đĩa thức ăn đã chạy đi xa hai chục thước rồi. Mùi xúp nóng bốc ngay dưới mũi. Nhưng cứ cầm thìa chực múc. thì bát xúp đã ờ cách xa hàng hai mét! Tôi không ăn uống, cử động gì được nữa. Một anh bạn phải dắt tay tôi đến một bác sĩ khác tốt nghiệp ở Mỹ về. Khám xét cẩn thận ông ta bảo tôi:

Đứa nào cho anh đơn mua cái kính này đây? Đúng là đồ lang vườn dốt nát! Anh cứ kiện lên phòng công tố cho nó bỏ mẹ!

                                (Những người thích đùa, Thái Hà dịch NXB Văn học Hà Nội, 2014)

Xác định ngôi kể của truyện trên.

Quảng cáo

Trả lời:

verified Giải bởi Vietjack
Ngôi kể: ngôi thứ nhất.

Câu hỏi cùng đoạn

Câu 2:

Nhân vật chính trong truyện “Chiếc kính” có mong muốn gì?

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack
Nhân vật chính trong truyện “Chiếc kính” có mong muốn: đeo kính để trông có vẻ trí thức.

Câu 3:

Tình huống nào trong truyện tạo nên tiếng cười trào phúng sâu cay?

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack

- Tình huống: Nhân vật vốn mắt bình thường nhưng muốn đeo kính cho ra dáng trí thức. Đi khám bác sĩ, nhận các chẩn đoán khác nhau: cận thị, viễn thị, loạn thị. Mỗi loại kính lại mang đến phiền toái mới: chóng mặt, nôn mửa, chảy nước mắt, vật thể như “lùi xa” đến vô lý.

=> Tình huống phi lý, cường điệu này khiến người đọc vừa buồn cười vừa thấy châm biếm thói sính hình thức của nhân vật.

Câu 4:

Qua nhân vật “người đeo kính”, tác giả muốn phê phán thói xấu nào của con người?

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack

Truyện phê phán:

- Thói háo danh, sính hình thức: muốn người khác nhìn mình là trí thức, học thức.

- Thói giả tạo, không trung thực: đánh giá người khác và bản thân dựa vào vẻ bề ngoài.

- Thói chỉ quan tâm đến hình thức, không quan tâm năng lực thật: sẵn sàng chịu khổ vì đeo kính nhưng không thực sự cần.

Câu 5:

Từ nội dung truyện, em rút ra bài học gì cho bản thân trong cuộc sống hôm nay?

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack
HS đưa ra bài học và giải thích hợp lí.

Câu 6:

Dựa vào truyện ngắn “Chiếc kính” của A. Dit Nê-xin, em hãy viết một đoạn văn (khoảng 8–10 câu) trình bày suy nghĩ của em về hiện tượng chạy theo hình thức.

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack

* Yêu cầu về hình thức, kĩ năng: Đảm bảo đoạn văn nghị luận có bố cục mạch lạc, sử dụng linh hoạt các kiểu câu và có sự liên kết chặt chẽ giữa các câu, các ý trong đoạn văn. Có cách diễn đạt trong sáng độc đáo, thể hiện những suy nghĩ, kiến giải mới mẻ về vấn đề nghị luận.

Yêu cầu về kiến thức

Học sinh có thể triển khai theo nhiều cách, nhưng cần giới thiệu được vấn đề cần bàn luận, nêu rõ lí do và quan điểm của bản thân, hệ thống luận điểm chặt chẽ, lập luận thuyết phục, sử dụng dẫn chứng thuyết phục.

Sau đây là một hướng gợi ý: 

- Giải thích: Chạy theo hình thức là quan tâm quá mức đến vẻ bề ngoài, đánh giá con người qua hình thức bên ngoài thay vì phẩm chất thực sự.

- Biểu hiện:

+ Sử dụng trang phục, phụ kiện, đồ dùng đắt tiền để tạo dáng.

+ Tỏ ra học thức, hiểu biết mà không thực sự có năng lực.

+ Dựa vào hình thức để được người khác khen ngợi, nể phục.

- Tác hại:

+ Lãng phí thời gian, tiền bạc, sức lực.

+ Dễ rơi vào giả tạo, mất đi sự trung thực.

+ Không phát triển năng lực thực sự, ảnh hưởng đến giá trị bản thân.

- Phản đề: Một số người có thể chạy theo hình thức để gây ấn tượng ban đầu, nhưng nếu không có năng lực thật sự thì lâu dài sẽ bị lộ.

- Bài học/giải pháp:

+ Trung thực với bản thân, tự tin vào khả năng và phẩm chất thật.

+ Trọng giá trị bên trong hơn vẻ bề ngoài.

+ Học cách đánh giá người khác bằng năng lực, phẩm chất chứ không phải hình thức.

Có sự sáng tạo trong cách viết.

CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ

Lời giải

a. Đảm bảo cấu trúc bài văn nghị luận

- Học sinh biết tạo lập một bài văn nghị luận đảm bảo đủ cấu trúc 3 phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài. 

b. Xác định đúng vấn đề cần nghị luận

Ý nghĩa của việc biết lắng nghe.

c. Triển khai vấn đề nghị luận

- Chia vấn đề nghị luận thành các luận điểm, luận cứ phù hợp, có sức thuyết phục; sử dụng tốt các thao tác lập luận; biết kết hợp giữa nêu lí lẽ và đưa dẫn chứng.

- HS có thể triển khai theo những cách khác nhau, nhưng cần đảm bảo các ý cơ bản sau:

* Mở bài:

- Giới thiệu vấn đề: Lắng nghe là hành động quan trọng trong giao tiếp, giúp con người hiểu nhau và gắn kết hơn.

- Nêu vấn đề nghị luận: Ý nghĩa của việc biết lắng nghe trong đời sống.

* Thân bài:

- Giải thích khái niệm:

+ Biết lắng nghe là chú tâm, tiếp nhận và thấu hiểu những gì người khác nói, không chỉ nghe bằng tai mà còn bằng trái tim.

+ Khác với nghe thụ động hay nghe để trả lời, lắng nghe là hành động tích cực, tôn trọng người nói.

- Biểu hiện của việc biết lắng nghe:

+ Tôn trọng người khác khi họ nói, không ngắt lời, không cười nhạo.

+ Đặt câu hỏi để hiểu rõ hơn, phản hồi hợp lý.

+ Lắng nghe cả ngôn ngữ cơ thể, cảm xúc ẩn sau lời nói.

- Ý nghĩa của việc biết lắng nghe:

+ Giúp hiểu và cảm thông với người khác, giảm xung đột, mâu thuẫn.

+ Xây dựng mối quan hệ tốt đẹp trong gia đình, bạn bè, trường lớp và xã hội.

+ Giúp bản thân học hỏi, tích lũy kiến thức, trải nghiệm từ người khác.

+ Thể hiện văn hóa ứng xử, lòng tôn trọng và sự tinh tế trong giao tiếp.

- Phản đề:

+ Nhiều người chỉ quan tâm đến bản thân, nghe hời hợt hoặc cắt lời người khác.

+ Dẫn đến hiểu lầm, mâu thuẫn, thiếu sự gắn kết trong gia đình, bạn bè, xã hội.

- Bài học:

+ Tập trung khi người khác nói, tránh xao nhãng.

+ Thực hành đồng cảm, đặt mình vào vị trí người khác.

+ Thể hiện thái độ lịch sự, biết kiềm chế ý kiến bản thân để lắng nghe trọn vẹn.

* Kết bài:

- Khẳng định lại vai trò quan trọng của việc biết lắng nghe.

- Nêu cảm nghĩ cá nhân: Biết lắng nghe giúp con người trở nên hiểu biết, tinh tế, tạo sự hòa hợp trong cuộc sống.

d. Chính tả, ngữ pháp

Đảm bảo chuẩn chính tả, ngữ pháp Tiếng Việt.

e. Sáng tạo

- Bài viết có luận điểm rõ ràng, lập luận thuyết phục, diễn đạt trong sáng, bài viết thể hiện được sự sáng tạo, độc đáo riêng.           

- Chữ viết sạch đẹp, rõ ràng, văn phong lưu loát; không mắc lỗi chính tả, lỗi dùng từ, đặt câu.

Lời giải

Nhân vật chính trong truyện “Chiếc kính” có mong muốn: đeo kính để trông có vẻ trí thức.

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP