Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi:
TÔI LÀ BÊ TÔ
“...Ha ha, có chuyện này thật là vui.
Tôi đã thấy chị Ni bị mẹ cho ăn đòn. Tối đó, chị Ni đi chơi với đám bạn học, vui vẻ như thế nào đó mà rốt cuộc tận khuya mới về tới nhà. Tới mười giờ thì ba chị Ni và mẹ chị Ni bắt đầu nôn nóng đi ra đi vô, với tôi chạy lon ton phía sau. Trực giác của loài chó mách cho tôi rằng mọi chuyện đều tốt lành, không có gì phải lo lắng. Nhưng tôi lại chẳng nghĩ ra cách nào xoa dịu nỗi bất an trong lòng họ. Điều duy nhất tôi có thể làm là họ đi ra tôi đi ra, họ đi vô tôi đi vô. Tôi lẽo đẽo làm chiếc đuôi của họ, như chiếc đuôi của tôi đang làm chiếc đuôi của tôi. Chị Ni về nhà lúc mười một giờ hai mươi. Đón chào chị ở ngay cửa là vẻ mặt rất phức tạp của mẹ chị, giận dữ, vui mừng, xúc động - cùng một lúc. Ba chị đứng thụt lui ra sau một chút, như không muốn mình là người đầu tiên mắng con gái, mặc dù không thể nói là vẻ mặt ông không nhàu đi vì vật lộn với đủ thứ cảm xúc.
- Sao giờ này con mới về?
Mẹ chị Ni hỏi, có vẻ khó khăn lắm bà mới giữ cho giọng mình nói đừng run lên.
Chị Ni giải thích.
- Thế sao con không gọi điện về nhà?
Chị Ni bảo quên.
- Quên thì phải đánh vài roi cho lần sau đừng quên nữa! Mẹ chị Ni nói, vẻ mặt cho biết đó không phải là câu nói đùa.
Bà đi ra sau nhà, một lát trở lên với cây chổi lông gà trên tay.
- Thế nào, con đồng ý chứ?
- Dạ. Chị Ni đáp rất nhanh, chị nằm sấp mặt trên đi-văng.
Tôi rón rén lùi vào góc nhà và hồi hộp giương mắt nhìn ra, tim thắt lại. Khi người thân yêu của bạn lâm vào nghịch cảnh đó có lẽ bạn cũng giống như tôi, tưởng như địa ngục đang trút xuống đầu mình.
Mẹ chị Ni nhịp cây chổi trong lòng bàn tay, hỏi:
- Tội quên này theo con xứng đáng nhận mấy roi?
- Theo con là ba roi. Tiếng chị Ni vọng lên từ đâu đó, chỗ hai cánh tay đang khoanh tròn dưới mặt, giọng bình tĩnh như đang trao đổi với mẹ về chuyện làm bánh kem - nên bỏ thêm mấy muỗng đường là vừa.
- Có lẽ một roi là đủ nhớ đời rồi.
Ba chị Ni nói giọng khàn khàn như thể ông đang che miệng bằng một chiếc khăn tay.
Tôi nhìn ông, chỉ thấy phía sau lưng, nhưng khi ngọn roi vút xuống tôi có thể hình dung khuôn mặt ông se lại như thế nào.
Trong khi đó nom chị Ni rất tươi tỉnh. Chắc chị hiểu mẹ chị yêu chị không kém gì ba chị. Chỉ khác là mẹ chị dũng cảm hơn. Và tất nhiên là dám chịu trách nhiệm hơn.
Chị Ni kể cho tôi nghe câu chuyện về ông Bá Du.
Tại sao chị kể với tôi chuyện này? Có lẽ do cái cách tôi nhìn chị sau khi chị bị ăn đòn.
Chắc là lúc đó mắt tôi ươn ướt. Tôi đã dụi mặt vào lòng chị và rên ư ử như thể chính tôi chịu nạn vào cái đêm xui rủi đó. Chị bảo ông Bá Du làm quan rất to, ra ngoài thì rất mực oai vệ nhưng về nhà vẫn kính sợ mẹ một phép. Mỗi khi làm điều gì lầm lỗi, ông vẫn bị mẹ bắt nằm sấp trên đi-văng (à quên, hồi đó chưa có đi-văng, chắc là ông nằm trên chiếc tràng kỷ) để đánh đòn.
Ông biết mình sái quấy, nghiến răng chịu đau, không bao giờ khóc. Thế nhưng một bữa kia ông khóc. Khóc rất to. Mẹ ông ngạc nhiên:
- Mọi lần con không khóc, sao hôm nay lại khóc? Chẳng lẽ mẹ đánh oan con?
Ông sụt sịt:
- Thưa mẹ, không phải thế. Mọi lần con không khóc vì mẹ đánh rất đau, con biết mẹ còn khỏe mạnh. Bữa nay thấy mẹ đánh không đau chút xíu nào, biết mẹ đã già yếu, vì thế mà con không cầm được nước mắt.
Chị kể xong, vui vẻ nói:
- Cưng thấy chưa. Ông Bá Du làm quan to mà còn bị mẹ đánh đòn, chị mới học lớp mười, việc gì cưng phải buồn cho chị?
Chị Ni kể chuyện cho tôi nghe, thực ra là tự nói với chính mình. Chị nghĩ là tôi không hiểu được, trong khi tôi hiểu hết. Tôi chỉ không hiểu mỗi một điều tại sao bị đòn đau thì không khóc, còn bị đòn nhẹ hều thì lại khóc.
Chỗ này tôi khác ông Bá Du gì gì đó. Hễ bị đòn càng đau thì tôi khóc càng to(...)”
(Theo Nguyễn Nhật Ánh, Tôi là Bê – Tô, Chương 16, Nxb Trẻ 2012)
Theo nội dung văn bản, vì sao ông Bá Du lại khóc khi bị mẹ đánh?
Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi:
TÔI LÀ BÊ TÔ
“...Ha ha, có chuyện này thật là vui.
Tôi đã thấy chị Ni bị mẹ cho ăn đòn. Tối đó, chị Ni đi chơi với đám bạn học, vui vẻ như thế nào đó mà rốt cuộc tận khuya mới về tới nhà. Tới mười giờ thì ba chị Ni và mẹ chị Ni bắt đầu nôn nóng đi ra đi vô, với tôi chạy lon ton phía sau. Trực giác của loài chó mách cho tôi rằng mọi chuyện đều tốt lành, không có gì phải lo lắng. Nhưng tôi lại chẳng nghĩ ra cách nào xoa dịu nỗi bất an trong lòng họ. Điều duy nhất tôi có thể làm là họ đi ra tôi đi ra, họ đi vô tôi đi vô. Tôi lẽo đẽo làm chiếc đuôi của họ, như chiếc đuôi của tôi đang làm chiếc đuôi của tôi. Chị Ni về nhà lúc mười một giờ hai mươi. Đón chào chị ở ngay cửa là vẻ mặt rất phức tạp của mẹ chị, giận dữ, vui mừng, xúc động - cùng một lúc. Ba chị đứng thụt lui ra sau một chút, như không muốn mình là người đầu tiên mắng con gái, mặc dù không thể nói là vẻ mặt ông không nhàu đi vì vật lộn với đủ thứ cảm xúc.
- Sao giờ này con mới về?
Mẹ chị Ni hỏi, có vẻ khó khăn lắm bà mới giữ cho giọng mình nói đừng run lên.
Chị Ni giải thích.
- Thế sao con không gọi điện về nhà?
Chị Ni bảo quên.
- Quên thì phải đánh vài roi cho lần sau đừng quên nữa! Mẹ chị Ni nói, vẻ mặt cho biết đó không phải là câu nói đùa.
Bà đi ra sau nhà, một lát trở lên với cây chổi lông gà trên tay.
- Thế nào, con đồng ý chứ?
- Dạ. Chị Ni đáp rất nhanh, chị nằm sấp mặt trên đi-văng.
Tôi rón rén lùi vào góc nhà và hồi hộp giương mắt nhìn ra, tim thắt lại. Khi người thân yêu của bạn lâm vào nghịch cảnh đó có lẽ bạn cũng giống như tôi, tưởng như địa ngục đang trút xuống đầu mình.
Mẹ chị Ni nhịp cây chổi trong lòng bàn tay, hỏi:
- Tội quên này theo con xứng đáng nhận mấy roi?
- Theo con là ba roi. Tiếng chị Ni vọng lên từ đâu đó, chỗ hai cánh tay đang khoanh tròn dưới mặt, giọng bình tĩnh như đang trao đổi với mẹ về chuyện làm bánh kem - nên bỏ thêm mấy muỗng đường là vừa.
- Có lẽ một roi là đủ nhớ đời rồi.
Ba chị Ni nói giọng khàn khàn như thể ông đang che miệng bằng một chiếc khăn tay.
Tôi nhìn ông, chỉ thấy phía sau lưng, nhưng khi ngọn roi vút xuống tôi có thể hình dung khuôn mặt ông se lại như thế nào.
Trong khi đó nom chị Ni rất tươi tỉnh. Chắc chị hiểu mẹ chị yêu chị không kém gì ba chị. Chỉ khác là mẹ chị dũng cảm hơn. Và tất nhiên là dám chịu trách nhiệm hơn.
Chị Ni kể cho tôi nghe câu chuyện về ông Bá Du.
Tại sao chị kể với tôi chuyện này? Có lẽ do cái cách tôi nhìn chị sau khi chị bị ăn đòn.
Chắc là lúc đó mắt tôi ươn ướt. Tôi đã dụi mặt vào lòng chị và rên ư ử như thể chính tôi chịu nạn vào cái đêm xui rủi đó. Chị bảo ông Bá Du làm quan rất to, ra ngoài thì rất mực oai vệ nhưng về nhà vẫn kính sợ mẹ một phép. Mỗi khi làm điều gì lầm lỗi, ông vẫn bị mẹ bắt nằm sấp trên đi-văng (à quên, hồi đó chưa có đi-văng, chắc là ông nằm trên chiếc tràng kỷ) để đánh đòn.
Ông biết mình sái quấy, nghiến răng chịu đau, không bao giờ khóc. Thế nhưng một bữa kia ông khóc. Khóc rất to. Mẹ ông ngạc nhiên:
- Mọi lần con không khóc, sao hôm nay lại khóc? Chẳng lẽ mẹ đánh oan con?
Ông sụt sịt:
- Thưa mẹ, không phải thế. Mọi lần con không khóc vì mẹ đánh rất đau, con biết mẹ còn khỏe mạnh. Bữa nay thấy mẹ đánh không đau chút xíu nào, biết mẹ đã già yếu, vì thế mà con không cầm được nước mắt.
Chị kể xong, vui vẻ nói:
- Cưng thấy chưa. Ông Bá Du làm quan to mà còn bị mẹ đánh đòn, chị mới học lớp mười, việc gì cưng phải buồn cho chị?
Chị Ni kể chuyện cho tôi nghe, thực ra là tự nói với chính mình. Chị nghĩ là tôi không hiểu được, trong khi tôi hiểu hết. Tôi chỉ không hiểu mỗi một điều tại sao bị đòn đau thì không khóc, còn bị đòn nhẹ hều thì lại khóc.
Chỗ này tôi khác ông Bá Du gì gì đó. Hễ bị đòn càng đau thì tôi khóc càng to(...)”
(Theo Nguyễn Nhật Ánh, Tôi là Bê – Tô, Chương 16, Nxb Trẻ 2012)
Quảng cáo
Trả lời:
Ông Bá Du lại khóc khi bị mẹ đánh vì: mọi lần mẹ ông Bá Du đánh rất đau, còn lần này, bà đánh không đau chút nào. Ông biết mẹ mình đã già yếu nên đau lòng không kìm được nước mắt.
Câu hỏi cùng đoạn
Câu 2:
Chỉ ra hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ trong câu in đậm.
Chỉ ra hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ trong câu in đậm.
- Hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ: tách biệt thành phần câu “chỉ thấy phía sau lưng”
- Tác dụng: nhấn mạnh vị trí quan sát của Bê-tô và cảm giác đau của đòn roi chị Ni phải chịu.
Câu 3:
Từ nội dung đoạn trích anh/chị hãy chia sẻ một số việc nên làm để tránh khiến ba mẹ phải lo lắng, buồn lòng.
Từ nội dung đoạn trích anh/chị hãy chia sẻ một số việc nên làm để tránh khiến ba mẹ phải lo lắng, buồn lòng.
Một số việc nên làm để tránh khiến ba mẹ phải lo lắng, buồn lòng:
- Vâng lời cha mẹ, không cãi lời.
- Hỏi ý kiến bố mẹ trước các dự định lớn.
- Gọi điện thoại xin phép bố mẹ khi đi chơi về muộn.
Câu 4:
Từ hành động chờ đợi và sự tức giận của mẹ chị Ni, anh chị hãy chia sẻ cảm nhận của mình về tình mẫu tử thiêng liêng.
Từ hành động chờ đợi và sự tức giận của mẹ chị Ni, anh chị hãy chia sẻ cảm nhận của mình về tình mẫu tử thiêng liêng.
Tình mẫu tử thiêng liêng là sự yêu thương, nâng niu, quan tâm chăm sóc bằng cả tấm lòng. Đồng thời tình mẫu tử cũng là sự biết ơn kính trọng mà người con dành cho mẹ của mình. Từ tình yêu thương ấy đã dạy cho chúng ta biết cách làm người, vun đắp cho chúng ta những tình cảm cao quý, mong ước chúng ta trở thành người có ích cho xã hội. Với ý nghĩa cao đẹp của tình mẫu tử đó, mỗi con người chúng ta cần có trách nhiệm yêu thương mẹ. Rèn luyện bản thân để trở thành một người có ích trong xã hội và đền đáp công lao dưỡng dục của mẹ. Tình mẫu tử là thứ tình cảm không gì có thể thay đổi được. Vì vậy chúng ta cần trân trọng.
Hot: 1000+ Đề thi giữa kì 2 file word cấu trúc mới 2026 Toán, Văn, Anh... lớp 1-12 (chỉ từ 60k). Tải ngay
- Trọng tâm Hóa học 11 dùng cho cả 3 bộ sách Kết nối, Cánh diều, Chân trời sáng tạo VietJack - Sách 2025 ( 58.000₫ )
- Sách - Sổ tay kiến thức trọng tâm Vật lí 11 VietJack - Sách 2025 theo chương trình mới cho 2k8 ( 45.000₫ )
- Sách lớp 11 - Trọng tâm Toán, Lý, Hóa, Sử, Địa lớp 11 3 bộ sách KNTT, CTST, CD VietJack ( 52.000₫ )
- Sách lớp 10 - Combo Trọng tâm Toán, Văn, Anh và Lí, Hóa, Sinh cho cả 3 bộ KNTT, CD, CTST VietJack ( 75.000₫ )
CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ
Lời giải
- Đoạn thơ trên diễn tả tình cảm của nàng Thúy Kiều với chàng Kim Trọng.
- Nội dung chính của đoạn thơ: Đoạn trích diễn tả nỗi nhớ thương cha mẹ và người yêu của Thúy Kiều khi nàng bị giam lỏng ở lầu Ngưng Bích.
Câu 2
B. Song thất lục bát
Lời giải
A. Thể thơ lục bát
Câu 3
A. Điểm nhìn của nhân vật – điểm nhìn bên trong
B. Điểm nhìn của người kể chuyện – điểm nhìn bên ngoài
C. Điểm nhìn của nhân vật – điểm nhìn bên ngoài
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Câu 4
B. Biểu cảm, miêu tả, nghị luận
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.