Câu hỏi:

25/12/2025 82 Lưu

Cho đoạn văn bản sau:

Lược dẫn: Câu chuyện kể về một giấc mơ của một bạn trẻ. Trong giấc mơ ấy, bạn trẻ chuẩn bị rời xa cõi đời, linh hồn của bạn trẻ ấy được Thiên sứ dẫn đi khi cận kề cái chết. Qua cuộc hành trình đến các nơi thân thuộc, nhân vật chính được sống lại những khoảnh khắc cuối cùng với gia đình, trường học, và người thân yêu. Trước khi linh hồn này được đưa về thiên đàng, Thiên sứ trao cho nhân vật cơ hội để thực hiện một điều ước cuối cùng.

(...) Thiên sứ lại bay lên, đưa tôi lướt qua những áng mây, người nói: “Thời gian sắp hết rồi, ta chỉ có thể đưa con đến một nơi nữa thôi, con muốn đi đâu?”. Suy nghĩ một lát, tôi thấy rằng, có một nơi mà không đến, mình sẽ thấy hối tiếc. Tôi rủ rỉ vào tai thiên sứ. Người bay lên thật cao, bay qua cánh đồng và dòng sông chảy xiết, đến một ngọn đồi cao và có nhiều cây cối. Thiên sứ hỏi: “Tại sao con lại muốn ta đưa con đến nơi này”. Tôi thở dài đáp: “Ngọn đồi này là niềm mơ ước của con. Quả thật con cũng hơi nhát gan, con rất sợ độ cao, tuy muốn được đứng ở nơi này, nhưng con đã luôn sợ hãi và chưa bao giờ dám thử thách bản thân. Bây giờ con đã làm được rồi”. Hương thơm của hoa cỏ mùa xuân quyện với hương vị của quê hương như càng làm cho tôi yêu thêm nơi này. Đứng trên đồi cao tôi nhìn về nhà tôi, nhìn về trường học và những cánh đồng bát ngát, tôi nhìn về những nơi tôi đã từng đi qua và cả những nơi tôi chưa bao giờ đặt chân đến. Tôi mỉm cười mãn nguyện vì tôi đã được nhìn thấy tất cả. Thiên sứ đưa tôi lên cao, cao hơn những vì sao. Người hỏi tôi: “Có lạnh không?”. “Ấm lắm ạ!”, tôi trả lời.

Thiên sứ nói tiếp: “Vậy con còn tâm nguyện gì chưa thực hiện được, hãy nói đi ta sẽ giúp cho”. “Bây giờ con đã mãn nguyện lắm rồi, không còn muốn gì thêm ạ! Nếu có thể, Người hãy mang lại hạnh phúc cho cha mẹ con, bạn bè và những người thân của con, những người con yêu quí nhất trên cõi đời này!” Toàn thân tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn, nước mắt chợt trào ra, hai khóe mắt tôi trĩu nặng và nhòe đi giữa muôn vàn ánh sao...

(Trích Thiên sứ, Khuê Cẩm)

a. Xác định ngôi kể và tình huống truyện trong đoạn trích trên. (0,5 điểm)

b. Theo em, tại sao nhân vật “tôi” lại không mong ước thêm điều gì cho bản thân mà chỉ mong điều tốt đẹp cho người thân? (0,75 điểm)

c. Câu văn: “Nếu có thể, Người hãy mang lại hạnh phúc cho cha mẹ con, bạn bè và những người thân của con, những người con yêu quí nhất trên cõi đời này!” thuộc kiểu câu gì? Nêu tác dụng của kiểu câu đó trong bối cảnh đoạn trích. (0,75 điểm)

d. Theo em, chi tiết Thiên sứ trao cho nhân vật “tôi”cơ hội thực hiện một điều ước cuối cùng có ý nghĩa gì trong việc khắc họa nội dung của câu chuyện? (1,0 điểm)

Quảng cáo

Trả lời:

verified Giải bởi Vietjack

a. Ngôi kể: Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất. Nhân vật “tôi” tự thuật lại câu chuyện của mình trong giấc mơ với Thiên sứ.

Tình huống truyện: Nhân vật “tôi” trong giấc mơ được Thiên sứ dẫn đi khi sắp rời khỏi
cõi đời, có cơ hội đi qua những nơi quen thuộc và được trao một điều ước cuối cùng trước
khi linh hồn về thiên đàng.

b. Nhân vật “tôi” đã trải qua một hành trình tâm linh khi cận kề cái chết, khiến bản
thân nhận ra giá trị của những gì đã có và sự mãn nguyện với cuộc sống. Nhân vật không
còn khao khát gì cho bản thân vì đã đạt được sự thanh thản trong tâm hồn, thay vào đó
chỉ muốn cầu mong hạnh phúc cho những người thân yêu - những người còn ở lại cõi
đời, điều đó thể hiện tình yêu thương, sự hi sinh và lòng vị tha của nhân vật.

c. Kiểu câu: Câu cầu khiến.

Tác dụng: Câu cầu khiến này thể hiện mong muốn chân thành và thiết tha của nhân vật
“tôi” đối với hạnh phúc của những người thân yêu. Nó nhấn mạnh sự vị tha và tấm lòng
cao cả của nhân vật, sẵn sàng hi sinh và không mong cầu điều gì cho bản thân mình.
Đây cũng là điểm nhấn làm rõ thông điệp nhân văn của câu chuyện về tình yêu thương.

d. Chi tiết Thiên sứ trao cho nhân vật “tôi” cơ hội thực hiện điều ước cuối cùng có ý nghĩa sâu sắc, giúp bộc lộ rõ tâm hồn cao đẹp và sự hi sinh của nhân vật. Nhân vật không ước điều gì cho bản thân mà chỉ ước hạnh phúc cho những người thân yêu. Điều này khắc họa tinh thần cho đi không mong cầu nhận lại, cũng như thể hiện giá trị cao cả của tình yêu thương, lòng vị tha, và sự mãn nguyện trong tâm hồn khi con người hướng tới điều tốt đẹp cho người khác.

Câu hỏi cùng đoạn

Câu 2:

Em hãy viết một đoạn văn nghị luận văn học (khoảng 200 chữ) nêu lên cảm nghĩ của bản thân sau khi đọc đoạn trích trong tác phẩm Thiên sứ của Khuê Cẩm.

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack

a. Xác định được yêu cầu về hình thức, dung lượng của đoạn văn.

Xác định đúng yêu cầu về hình thức và dung lượng (khoảng 200 chữ) của đoạn văn.
Thí sinh có thể trình bày đoạn văn theo cách diễn dịch, quy nạp, tổng - phân - hợp, móc xích hoặc song hành.

b. Xác định đúng vấn đề cần nghị luận:

Nêu cảm nghĩ bản thân sau khi đọc đoạn trích trong tác phẩm “Thiên sứ” của Khuê Cẩm.

c. Đề xuất được hệ thống ý phù hợp để làm rõ vấn đề nghị luận.

- Xác định được các ý phù hợp để làm rõ vấn đề nghị luận.

- Sắp xếp được hệ thống ý hợp lí theo đặc điểm bố cục của kiểu đoạn văn.

Sau đây là một số gợi ý:

1. Mở đoạn:

• Giới thiệu ngắn gọn về đoạn trích “Thiên sứ” của Khuê Cẩm: Đoạn trích là câu chuyện
tâm linh, giàu cảm xúc, về giấc mơ của một người trẻ sắp rời xa cõi đời.

• Nêu ấn tượng ban đầu về nội dung đoạn trích: Đoạn trích làm nổi bật giá trị của tình
yêu thương và lòng vị tha trong cuộc sống con người.

2. Thân đoạn:

• Cảm nhận về nhân vật “tôi”: Nhân vật “tôi” trong đoạn trích là một người có tâm hồn
trong sáng, giàu tình cảm. Dù đứng trước giây phút cuối cùng của cuộc đời, nhân vật
vẫn không cầu mong điều gì cho bản thân, mà chỉ mong hạnh phúc đến với những người
thân yêu. Điều này thể hiện một tấm lòng vị tha và cao thượng.

• Chi tiết đặc sắc:

o Chi tiết nhân vật “tôi” mỉm cười mãn nguyện khi đứng trên đồi cao nhìn lại quê hương,
nhà cửa, trường học... là biểu tượng của sự thỏa mãn về mặt tinh thần, cho thấy nhân
vật đã đạt được sự bình yên trong tâm hồn.

o Câu cầu nguyện của nhân vật với Thiên sứ: “Nếu có thể, Người hãy mang lại hạnh
phúc cho cha mẹ con, bạn bè...” khắc họa sâu sắc lòng yêu thương, tình cảm gia đình,
bạn bè, và sự hi sinh vì người khác.

• Ý nghĩa nhân văn: Đoạn trích truyền tải thông điệp sâu sắc về hạnh phúc thật sự trong
cuộc sống. Hạnh phúc không phải là việc nhận lại những gì mình mong muốn, mà là khi
con người biết sống vì người khác, biết trao đi yêu thương mà không đòi hỏi hồi đáp.

3. Kết đoạn:

• Khẳng định ý nghĩa của đoạn trích: Đoạn trích “Thiên sứ” không chỉ là một câu chuyện
cảm động mà còn là một bài học quý giá về lòng vị tha, tình yêu thương, và sự mãn
nguyện khi cho đi. Câu chuyện đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc về giá
trị của việc sống vì người khác.

d. Viết đoạn văn đảm bảo các yêu cầu sau:

- Lựa chọn được các thao tác lập luận, phương thức biểu đạt phù hợp để triển khai vấn
đề nghị luận:

- Trình bày rõ quan điểm về hệ thống các ý.

- Lập luận chặt chẽ, thuyết phục: lí lẽ xác đáng; bằng chứng tiêu biểu, phù hợp; kết hợp
nhuần nhuyễn giữa lí lẽ và bằng chứng.

đ. Diễn đạt

Đảm bảo chuẩn chính tả, dùng từ, ngữ pháp tiếng Việt, liên kết câu trong đoạn văn.

e. Sáng tạo

Thể hiện suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận; có cách diễn đạt mới mẻ.

Đoạn văn mẫu

Đoạn trích “Thiên sứ” của Khuê Cẩm là câu chuyện tâm linh, giàu cảm xúc, về giấc
mơ của một người trẻ sắp rời xa cõi đời trong không gian huyền ảo của giấc mơ. Với
giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng, tác giả đã khơi gợi trong lòng người đọc những xúc cảm
tinh tế về tình yêu thương, lòng vị tha và ý nghĩa của cuộc sống. Nhân vật “tôi” trong
truyện để lại ấn tượng mạnh mẽ với tâm hồn trong sáng, giàu tình cảm và cao thượng. Dù đứng trước bờ vực của sự ra đi, nhân vật vẫn không hề cầu mong gì cho bản thân mà dành trọn tình cảm cho những người thân yêu. Câu nói “Nếu có thể, Người hãy mang lại hạnh phúc cho cha mẹ con, bạn bè và những người thân của con, những người con yêu quí nhất trên cõi đời này!” đã chạm đến trái tim người đọc, khơi dậy những suy ngẫm về giá trị của gia đình, tình bạn và sự hi sinh vì người khác. Hình ảnh nhân vật đứng trên đỉnh đồi, nhìn bao quát quê hương không chỉ là khoảnh khắc ngắm nhìn cảnh vật mà còn là lúc nhân vật chiêm nghiệm lại cuộc đời mình. Cảm giác bình yên, mãn nguyện tràn ngập trong tâm hồn nhân vật “tôi” cho thấy rằng hạnh phúc đích thực không nằm ở những vật chất xa hoa mà ở những giá trị tinh thần cao đẹp. Qua câu chuyện, tác giả muốn nhắn nhủ rằng, cuộc sống sẽ trở nên ý nghĩa hơn khi ta biết yêu thương, chia sẻ và sống vì những người xung quanh. Hạnh phúc không phải là đích đến mà là một hành trình, và niềm vui lớn nhất đến từ việc cho đi hơn là nhận lại. Đoạn trích đã để lại trong lòng mỗi người một dư vị ngọt ngào và sâu lắng, khơi gợi niềm tin vào một thế giới tốt đẹp hơn, nơi mà tình người, lòng vị tha luôn được nâng niu và trân trọng.

CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ

Lời giải

- Thí sinh nêu được quan điểm cá nhân của mình.

- Gợi ý: Quan điểm này có ý nghĩa rất sâu sắc và đúng đắn trong xã hội hiện đại. Khi cho
đi, chúng ta loại bỏ sự tham lam, ích kỷ, từ đó xây dựng những mối quan hệ chân thành
và bền vững. Hành động cho đi còn giúp kết nối con người với nhau, tạo ra một xã hội
đoàn kết và đầy yêu thương. Trong bối cảnh ngày nay, việc cho đi không chỉ mang lại
hạnh phúc cho người khác mà còn giúp bản thân chúng ta trở nên tốt đẹp hơn, sống ý nghĩa và nhân văn hơn.

Lời giải

a. Xác định được yêu cầu về hình thức, dung lượng của đoạn văn.

Xác định đúng yêu cầu về hình thức và dung lượng (khoảng 200 chữ) của đoạn văn.
Thí sinh có thể trình bày đoạn văn theo cách diễn dịch, quy nạp, tổng - phân - hợp, móc xích hoặc song hành.

b. Xác định đúng vấn đề cần nghị luận:

Nêu cảm nghĩ bản thân sau khi đọc đoạn trích trong tác phẩm “Thiên sứ” của Khuê Cẩm.

c. Đề xuất được hệ thống ý phù hợp để làm rõ vấn đề nghị luận.

- Xác định được các ý phù hợp để làm rõ vấn đề nghị luận.

- Sắp xếp được hệ thống ý hợp lí theo đặc điểm bố cục của kiểu đoạn văn.

Sau đây là một số gợi ý:

1. Mở đoạn:

• Giới thiệu ngắn gọn về đoạn trích “Thiên sứ” của Khuê Cẩm: Đoạn trích là câu chuyện
tâm linh, giàu cảm xúc, về giấc mơ của một người trẻ sắp rời xa cõi đời.

• Nêu ấn tượng ban đầu về nội dung đoạn trích: Đoạn trích làm nổi bật giá trị của tình
yêu thương và lòng vị tha trong cuộc sống con người.

2. Thân đoạn:

• Cảm nhận về nhân vật “tôi”: Nhân vật “tôi” trong đoạn trích là một người có tâm hồn
trong sáng, giàu tình cảm. Dù đứng trước giây phút cuối cùng của cuộc đời, nhân vật
vẫn không cầu mong điều gì cho bản thân, mà chỉ mong hạnh phúc đến với những người
thân yêu. Điều này thể hiện một tấm lòng vị tha và cao thượng.

• Chi tiết đặc sắc:

o Chi tiết nhân vật “tôi” mỉm cười mãn nguyện khi đứng trên đồi cao nhìn lại quê hương,
nhà cửa, trường học... là biểu tượng của sự thỏa mãn về mặt tinh thần, cho thấy nhân
vật đã đạt được sự bình yên trong tâm hồn.

o Câu cầu nguyện của nhân vật với Thiên sứ: “Nếu có thể, Người hãy mang lại hạnh
phúc cho cha mẹ con, bạn bè...” khắc họa sâu sắc lòng yêu thương, tình cảm gia đình,
bạn bè, và sự hi sinh vì người khác.

• Ý nghĩa nhân văn: Đoạn trích truyền tải thông điệp sâu sắc về hạnh phúc thật sự trong
cuộc sống. Hạnh phúc không phải là việc nhận lại những gì mình mong muốn, mà là khi
con người biết sống vì người khác, biết trao đi yêu thương mà không đòi hỏi hồi đáp.

3. Kết đoạn:

• Khẳng định ý nghĩa của đoạn trích: Đoạn trích “Thiên sứ” không chỉ là một câu chuyện
cảm động mà còn là một bài học quý giá về lòng vị tha, tình yêu thương, và sự mãn
nguyện khi cho đi. Câu chuyện đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc về giá
trị của việc sống vì người khác.

d. Viết đoạn văn đảm bảo các yêu cầu sau:

- Lựa chọn được các thao tác lập luận, phương thức biểu đạt phù hợp để triển khai vấn
đề nghị luận:

- Trình bày rõ quan điểm về hệ thống các ý.

- Lập luận chặt chẽ, thuyết phục: lí lẽ xác đáng; bằng chứng tiêu biểu, phù hợp; kết hợp
nhuần nhuyễn giữa lí lẽ và bằng chứng.

đ. Diễn đạt

Đảm bảo chuẩn chính tả, dùng từ, ngữ pháp tiếng Việt, liên kết câu trong đoạn văn.

e. Sáng tạo

Thể hiện suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận; có cách diễn đạt mới mẻ.

Đoạn văn mẫu

Đoạn trích “Thiên sứ” của Khuê Cẩm là câu chuyện tâm linh, giàu cảm xúc, về giấc
mơ của một người trẻ sắp rời xa cõi đời trong không gian huyền ảo của giấc mơ. Với
giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng, tác giả đã khơi gợi trong lòng người đọc những xúc cảm
tinh tế về tình yêu thương, lòng vị tha và ý nghĩa của cuộc sống. Nhân vật “tôi” trong
truyện để lại ấn tượng mạnh mẽ với tâm hồn trong sáng, giàu tình cảm và cao thượng. Dù đứng trước bờ vực của sự ra đi, nhân vật vẫn không hề cầu mong gì cho bản thân mà dành trọn tình cảm cho những người thân yêu. Câu nói “Nếu có thể, Người hãy mang lại hạnh phúc cho cha mẹ con, bạn bè và những người thân của con, những người con yêu quí nhất trên cõi đời này!” đã chạm đến trái tim người đọc, khơi dậy những suy ngẫm về giá trị của gia đình, tình bạn và sự hi sinh vì người khác. Hình ảnh nhân vật đứng trên đỉnh đồi, nhìn bao quát quê hương không chỉ là khoảnh khắc ngắm nhìn cảnh vật mà còn là lúc nhân vật chiêm nghiệm lại cuộc đời mình. Cảm giác bình yên, mãn nguyện tràn ngập trong tâm hồn nhân vật “tôi” cho thấy rằng hạnh phúc đích thực không nằm ở những vật chất xa hoa mà ở những giá trị tinh thần cao đẹp. Qua câu chuyện, tác giả muốn nhắn nhủ rằng, cuộc sống sẽ trở nên ý nghĩa hơn khi ta biết yêu thương, chia sẻ và sống vì những người xung quanh. Hạnh phúc không phải là đích đến mà là một hành trình, và niềm vui lớn nhất đến từ việc cho đi hơn là nhận lại. Đoạn trích đã để lại trong lòng mỗi người một dư vị ngọt ngào và sâu lắng, khơi gợi niềm tin vào một thế giới tốt đẹp hơn, nơi mà tình người, lòng vị tha luôn được nâng niu và trân trọng.