Câu hỏi:

18/03/2026 37 Lưu

NGƯỜI GÁNH NƯỚC THUÊ

[1] Chẳng ai biết lai lịch của bà, chỉ biết tên bà là Diễm. Diễm là đẹp, là diễm lệ. Ngoài vẻ đẹp, còn mang vẻ sang. Có ai gọi một củ khoai là diễm lệ đâu. Hẳn bố mẹ xưa đặt tên cho con cũng thầm ao ước sao cho con vừa đẹp lại vừa khỏi lầm than. Nhưng trông bà cả một sự nhạo báng cái mong ước đó.

[2] Dáng người bà Diễm bé loắt choắt, bộ mặt nhăn nheo, gầy sạm chỉ còn hai con mắt. Bà vừa đi vừa lắc lư cái lưng còng. Chiếc đòn gánh không bao giờ rời khỏi đôi vai còm cõi của bà. Nó bám chặt lấy bà như một thứ nghiệp chướng. Chiếc đòn gánh của bà cũng thật đặc biệt. Nó nhẵn bóng. Ngay cả những vết sẹo cũng đã nhẵn bóng và cũng khó đoán tuổi như chủ nhân của nó vậy. Nó đã tồn tại cùng bà không biết tự bao giờ. Nó được đẽo gọt từ một thân tre cong hằn dấu vết của những cơn gió táp và ra đời chỉ để đón đợi đôi vai còm cõi của bà Diễm mà thôi. Nó và chủ nhân của nó hợp thành một chỉnh thể của sự bất hạnh, hợp thành biểu tượng của một thân cây vừa mới ra đời đã bị gió mưa vùi dập. Cuối hai đầu đòn gánh là đôi thùng đầy nước lắc lư theo những bước chân không đều của bà Diễm và để lại những vệt nước rỏ ròng ròng như suối nước mắt cạnh đường đi. Những lúc đôi vai được rảnh rang, đôi môi bà lại lẩm nhẩm những câu không đầu không cuối. Bà đi và nói như người lẩn thẩn, nhưng những cử chỉ của bà vẫn chính xác một cách kỳ lạ. Đến máy nước bao giờ bà cũng đi sát mép đường bên phải và lặng lẽ đợi đến lượt mình, không xin xỏ, không tranh giành.

[3] Những nhà có máu mặt trong khu này thuê bà gánh nước. Họ chẳng ưa gì bà. Họ săm soi xem thùng nước bà gánh về có trong không. Có đáng đồng tiền của họ bỏ ra không. Có người nghi ngờ, bắt bà tháo cả bể nước đầy ra gánh lại, lấy cớ là bà đã lấy nước bẩn vào bể của họ. Cũng có những người trả tiền sòng phẳng, hậu hĩ là khác nhưng họ đưa tiền cho bà rồi vội quay đi như chỉ sợ dềnh dàng bà nhỡ mồm bắt chuyện thì mất cả thì giờ và mất cả thể diện nữa. Con người ta thường hay chối bỏ quá khứ, nếu quá khứ đó là không vẻ vang. Người đời nay coi nó là bệnh "sĩ". Nếu như những năm sáu mươi của thế kỷ này người ta cố chứng minh rằng gốc gác của mình là bần cố nông thì trong những năm tám mươi người ta lại cố khoe rằng nhà mình giàu có ra sao, bịa cả những chuyện đài các rởm không biết ngượng mồm. Thôi thì cũng chẳng trách họ, âu cũng là do cách nhìn người của thời đại mà ra. Những bộ mặt đần độn trát bự son phấn vênh váo, đầy kiêu hãnh giả tạo. Và trong cơn mơ đài các sang giàu của họ, bà Diễm chỉ là một kẻ làm thuê, một người gánh nước cho nhà họ. Một thời, chúng ta đã ghê tởm những từ "con ở", "đầy tớ", "gái điếm"... Nhưng giờ đây, những từ đó đã và đang lặng lẽ trở về nhắc nhở người ta rằng, chúng có mặt trên đời này.

[Lược 1 đoạn: Dân quanh vùng không ưa gì bà, bà cứ cô đơn lạc lõng như thế cho đến khi người đàn ông tên là Tiếu xuất hiện, cả hai kẻ khốn khổ đã đến với nhau, nương tựa vào nhau. Ông Tiếu chuyển từ nơi góc xóm chợ về nhà của bà Diễm. Việc hai con người bất hạnh đó bên nhau làm bọn trẻ trai ngỗ ngược ở đây vô cùng khoái chí. Một hôm ông Tiếu phải trở về góc chợ cũ để tìm mấy cái quần áo rách và cái chăn cũ nát, lũ thanh niên đã trêu đùa ông Tiếu đầy ác ý.]

[4] Một thằng lỏi con kiếm đâu ra cây gậy, lấy dây chuối buộc hai viên gạch vào hai đầu vờ làm thùng gánh nước rồi nhăn nhó, còng lưng làm bộ bà Diễm đang gánh nước cạnh ông Tiếu. Cả đám ré lên cười như hóa dại. Những người đi chợ thấy ồn ã cũng đứng lại xem. Được thể, chúng càng làm nhiều trò, diễn cảnh ông Tiếu chân thấp chân cao khoác tay bà Diễm đi chơi công viên. Mọi người tha hồ đắc chí. Chả mấy phen được bữa cười vỡ bụng như hôm nay. Rồi họ sẽ trở thành người kể chuyện có duyên nhất trần đời khi kể lại cho người khác nghe chuyện này. Chỉ có ông Tiếu là đứng lặng phắc không nói được câu nào. Lát sau, vứt lăn lóc bọc quần áo rách, ông lùi lũi trở về túp lều cạnh bờ ao của bà Diễm. Qua dãy nhà gánh nước thuê, vài đứa trẻ lêu lỏng thấy ông đã reo lên:

  • A bồ bà Diễm. Đẹp đôi như Chí Phèo và Thị Nở ấy chúng mày ơi.

[5] Về đến lều, ông nằm vật ra giường, không ăn uống. Hôm sau ông lên cơn sốt. Bà Diễm hết lòng săn sóc thuốc thang nhưng vô ích. Lúc sắp trút hơi thở cuối cùng, ông gọi bà đến bên, lần tay vào mụn vá lớn sát ngực lấy ra một tấm ảnh đã ố vàng và một trăm đồng bạc gói kỹ tự bao giờ trong túi ni lông. Trong ảnh là một bé gái tóc tơ xấp xõa, đôi mắt tròn đen mở to ngây thơ. Ông Tiếu thều thào:

  • Con tôi đấy bà ạ... Nó bị mất tích trong một trận bom. Người ta bảo nó đã chết cùng với mẹ nó. Nếu thế tại sao chỉ tìm thấy xác mẹ nó thôi. Tôi tin nó vẫn còn sống, có thể nó lưu lạc ở phương nào. Lê con ơi...

Từ đôi mắt mờ đục của ông, hai giọt nước như được gạn từ đáy mắt, như những giọt thủy ngân khó nhọc lăn ra. Ông nức lên, nói đứt quãng

  • Bà ơi, nếu... có... một ngày... nào... đó bà thấy có một người con gái... trạc hai mươi... mà giống con... bé trong ảnh này... bà nhớ gọi lại hỏi gốc gác... xem có phải bố nó là ông Tuyền ở xóm Đoài, xã Hoài Ân... không nhé. Và nếu phải... bà nói rằng bố nó vẫn chờ nó... cho đến chết... bà đưa cho nó một trăm đồng... bạc này...

[6] Rồi ông thở hắt ra. Nụ cười oan nghiệt vĩnh viễn tắt trên đôi môi ông.

Bà Diễm ngồi lặng câm nhìn tấm ảnh và một trăm đồng bạc côi cút. Trăm bạc này, chắc ông đã ki cóp từ lâu lắm, khi nó còn mua được nửa chỉ vàng. Ốm đau đói rét bao phen, cũng không bao giờ dám đụng đến, để cho đến bây giờ, một trăm đồng bạc của ông dành cho con cũng chỉ đủ để mua một mớ rau muống...

[7] Rồi mộ ông Tiếu cỏ xanh phủ dần, đám cỏ đuôi gà bò lan cả ra mặt đất bằng. Thỉnh thoảng bà Diễm thắp vài nén hương cho ông, lần nào bà cũng thầm thì khấn:

  • "Ông Tiếu ơi, tôi vẫn để ý tìm con cho ông mà đâu thấy. Tôi tìm cả khi chờ thùng nước đầy, cả khi đang gánh nước, ngày này qua ngày khác. Ờ, nếu nó còn sống thì tôi cũng chẳng còn mấy thời giờ nữa để làm việc đó cho ông. Tôi cũng sắp theo ông về với đất rồi đây. Nhưng mãi đến tận lúc này, tôi vẫn tin có thể chốc nữa, có thể tối nay, ngày mai, con bé đến và hỏi, giọng nó trong veo: "Có phải ông Tuyền cha cháu ở đây không?...".

[8] Người ta bảo nhau rằng, dạo này bà Diễm càng dở hơi tệ, bởi vì ngoài cái tật cứ nói lẩm bẩm một mình, trong tay bà không bao giờ rời cái gói nhỏ bọc vải nhựa đã cũ mèm, chẳng khác mụ phù thủy đang giữ chặt bùa phép duy nhất giúp cho bà còn sống trên đời này. Có ai biết rằng cái bùa phép đó là tấm ảnh một bé gái đã ố vàng và một trăm đồng bạc cũ. Đằng sau tấm ảnh, một dòng chữ mới viết xiên xẹo đầy lỗi chính tả: "Đây nà cháu Nê, con ông Tuyền ở xóm Đoài, xã Hoài Ân... một trăm đồng bạc lày nà của cháu!".

(Võ Thị Hảo, trích trong 20 truyện ngắn chọn lọc, NXB Lao động, 2009. Tr. 291-299)

Trả lời cho các câu 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50 dưới đây:

Ý nghĩa nhan đề Người gánh nước thuê là gì?

A. Ca ngợi vẻ đẹp lao động bình dị. 
B. Gợi thân phận nhỏ bé, cơ cực của nhân vật chính. 
C. Thể hiện sự giàu có của khu phố. 
D. Nhấn mạnh nghề truyền thống lâu đời.

Quảng cáo

Trả lời:

verified Giải bởi Vietjack

Đáp án B

Giải thích:
Nhan đề tập trung vào thân phận “người gánh nước thuê” – một công việc nặng nhọc, thấp kém trong xã hội. Qua đó nhấn mạnh cuộc đời lam lũ, bé nhỏ, nhiều bất hạnh của bà Diễm, chứ không nhằm ca ngợi nghề nghiệp hay nói về sự giàu có.

Câu hỏi cùng đoạn

Câu 2:

Chi tiết chiếc đòn gánh “nhẵn bóng” chủ yếu có ý nghĩa gì? 

A. Thể hiện sự khéo léo của người thợ làm đòn gánh. 
B. Cho thấy bà Diễm giữ gìn đồ vật cẩn thận. 
C. Biểu tượng cho cuộc đời lam lũ, kéo dài trong đau khổ. 
D. Làm nổi bật vẻ đẹp của dụng cụ lao động.

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack

Đáp án C

Giải thích:
Chiếc đòn gánh “nhẵn bóng”, “bám chặt lấy bà như một thứ nghiệp chướng” là hình ảnh mang tính biểu tượng. Nó cho thấy thời gian dài bà sống trong cơ cực, gánh nặng mưu sinh hằn in lên cả thân thể lẫn dụng cụ lao động. Đây là biểu tượng cho cuộc đời lam lũ và bất hạnh.

Câu 3:

Thái độ của những “nhà có máu mặt” đối với bà Diễm là gì? 

A. Tôn trọng và biết ơn. 
B. Thương cảm sâu sắc. 
C. Thờ ơ, khinh rẻ và dè chừng. 
D. Gần gũi, thân thiện.

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack

Đáp án C

Giải thích:
Những “nhà có máu mặt” không hề tôn trọng bà Diễm. Họ săm soi, nghi ngờ, thậm chí bắt bà đổ nước đi gánh lại; người trả tiền thì vội quay đi vì sợ “mất thể diện”. Điều đó thể hiện thái độ khinh rẻ, dè chừng và lạnh lùng.

Câu 4:

Chi tiết lũ trẻ trêu chọc ông Tiếu và bà Diễm cho thấy điều gì? 

A. Sự hồn nhiên của trẻ nhỏ. 
B. Tâm lý tò mò tự nhiên. 
C. Sự độc ác, vô cảm của con người. 
D. Không khí vui vẻ của khu chợ.

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack

Đáp án C

Giải thích:
Hành động trêu chọc, chế giễu ông Tiếu và bà Diễm không phải hồn nhiên mà là ác ý. Tiếng cười “ré lên như hóa dại” cho thấy sự vô cảm, tàn nhẫn của đám đông trước nỗi đau của người khác.

Câu 5:

Tâm trạng của ông Tiếu sau khi bị chế giễu được thể hiện như thế nào? 

A. Tức giận và phản kháng.
B. Bình thản bỏ đi. 
C. Đau đớn, tủi nhục và tuyệt vọng. 
D. Cười xòa cho qua chuyện.

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack

Đáp án C

Giải thích:
Ông Tiếu “đứng lặng phắc”, “lùi lũi trở về”, “nằm vật ra giường” rồi lên cơn sốt. Những chi tiết này thể hiện sự đau đớn, tủi nhục và tuyệt vọng, chứ không phải tức giận hay bình thản.

Câu 6:

Chi tiết một trăm đồng bạc ông Tiếu dành cho con có ý nghĩa gì? 

A. Thể hiện ông là người giàu có. 
B. Cho thấy sự toan tính vật chất. 
C. Biểu hiện tình yêu thương, niềm hy vọng dành cho con. 
D. Là bằng chứng của quá khứ giàu sang.

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack

Đáp án C

Giải thích:
Một trăm đồng bạc là số tiền ông chắt chiu suốt đời, dù “ốm đau đói rét bao phen cũng không dám đụng đến”. Điều đó thể hiện tình yêu thương sâu sắc và niềm hy vọng bền bỉ ông dành cho con gái.

Câu 7:

Hình ảnh “hai giọt nước như được gạn từ đáy mắt” gợi lên điều gì? 

A. Sự giả tạo trong cảm xúc. 
B. Nỗi đau sâu thẳm và tình phụ tử thiêng liêng.
C. Sự yếu đuối thường tình. 
D. Cảm giác hối hận muộn màng.

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack

Đáp án B

Giải thích:
Hình ảnh “hai giọt nước như được gạn từ đáy mắt” là cách diễn đạt giàu tính biểu cảm, cho thấy nỗi đau dồn nén, sâu thẳm. Đó là giọt nước mắt của tình phụ tử thiêng liêng và niềm day dứt khôn nguôi.

Câu 8:

Hành động bà Diễm giữ gìn tấm ảnh và một trăm đồng bạc cho thấy bà là người như thế nào? 

A. Lẩm cẩm, hoang tưởng. 
B. Thực dụng, tính toán.
C. Trung hậu, giàu tình nghĩa và thủy chung. 
D. Yếu đuối, dễ tin người.

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack

Đáp án C

Giải thích:
Bà Diễm giữ gìn tấm ảnh và một trăm đồng bạc như “bùa phép” cuối cùng. Bà còn tự viết dòng chữ giả làm con ông Tiếu để ông được yên lòng. Điều đó cho thấy bà là người giàu tình nghĩa, thủy chung, nhân hậu.

Câu 9:

Dòng chữ “Đây nà cháu Nê…” ở cuối truyện thể hiện điều gì? 

A. Bà Diễm đã tìm thấy con ông Tiếu thật sự. 
B. Bà tưởng tượng ra nhân vật để an ủi mình và ông Tiếu. 
C. Có người trêu đùa bà. 
D. Ông Tiếu viết trước khi mất.

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack

Đáp án B

Giải thích:
Dòng chữ “Đây nà cháu Nê…” đầy lỗi chính tả chứng tỏ bà Diễm tự viết ra. Bà không tìm được con ông Tiếu nhưng vẫn cố tạo ra một niềm an ủi tinh thần, như để giữ lời hứa và xoa dịu linh hồn người đã khuất.

Câu 10:

Thông điệp nhân văn sâu sắc nhất của truyện là gì?

A. Phê phán sự giàu nghèo trong xã hội. 
B. Tố cáo chiến tranh tàn khốc. 
C. Ca ngợi tình người, sự thủy chung và niềm hy vọng trong những phận đời bất hạnh. 
D. Lên án thói sĩ diện của con người.

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack

Đáp án C

Giải thích:
Tác phẩm không chỉ phê phán sự vô cảm mà quan trọng hơn là ca ngợi tình người trong những phận đời bất hạnh: tình phụ tử của ông Tiếu, sự thủy chung của bà Diễm và niềm hy vọng không tắt. Đây chính là giá trị nhân văn sâu sắc của truyện.

CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ

Câu 1

A. Nature 
B. Science 
C. Chemosphere 
D. The Lancet

Lời giải

Đáp án C

Giải thích:
Ngay đoạn [1] nêu rõ nghiên cứu được công bố trên tạp chí Chemosphere. Đây là thông tin trực tiếp trong văn bản.

Lời giải

Giải chi tiết: Tăng hiệu điện thế làm tăng số electron bị bứt ra, làm tăng các tia sóng điện từ

Đáp án cần chọn là: A

Câu 3

A. \({\rm{Ca}}{{\rm{F}}_2}{\rm{ }}\) 
B. \({\rm{C}}{{\rm{a}}_5}{({\rm{P}}{{\rm{O}}_4})_3}{\rm{OH}}\) 
C. \({\rm{C}}{{\rm{a}}_5}{({\rm{P}}{{\rm{O}}_4})_3}{\rm{F}}\) 
D. \({\rm{Ca}}{({\rm{OH}})_2}\)

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Câu 4

A. N2+O2sét2NO
B. 2NO+O22NO2
C. 2NO2+H2O2HNO3+NO
D. 4NH3+5O2xúc tác6H2O+4NO

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Câu 5

A. Để đảm bảo chỉ có ánh sáng từ bóng đèn A-F chiếu sáng 2 khối paraffin. 
B. Để loại bỏ ánh sáng nền. 
C. Để giữ cho 2 khối paraffin không bị bóng, vì bóng sẽ làm cho thước đo khó đọc hơn. 
D. Khi không có ánh sáng ngoại lai, ánh sáng tác động lên tấm parafin hoàn toàn đến từ bóng đèn khảo sát.

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Câu 6

A. chỉ một trong hai loài có lợi.
B. cả hai loài đều một phần bị hại. 
C. cả hai loài đều có lợi.
D. cả hai loài đều không được lợi cũng không bị hại.

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP