Câu hỏi:

30/03/2026 82 Lưu

Đọc đoạn văn sau:

HAI ĐỨA TRẺ LÀNG MAI

Tôi trở về làng Mai sau bảy năm xa cách. Cảnh vật nơi đây đã thay đổi rất nhiều. Chỗ giếng nước, nơi tôi từng chơi chọi gà với trẻ con trong thôn nay đã đổ đường bê tông nhẵn thín. Những cây dâm bụt đơm hoa đỏ rực, mọc thành hàng, dẫn ra bờ sông cũng không còn nữa. Tôi bỗng thấy hai đứa trẻ chơi xích đu gần đó. Chúng mải miết nói chuyện.

- Sau này lớn lên, em muốn làm nghề gì?

- Bé trai lanh lợi hỏi.

- Em muốn làm họa sĩ. Em sẽ vẽ ngôi nhà thật lớn cho mẹ ở.

- Bé gái đáp. Bé trai phì cười: “Có ai vẽ nhà cho mẹ ở bao giờ? Nhà phải xây thì mới ở được chứ!”. Bé gái xị mặt nói: “Kệ em!”.

- Còn anh thì lại muốn trở thành công an như bố.

- Nhưng bố đi vắng suốt, chán lắm!

Bé trai trông thấy em gái buồn ra mặt liền dỗ dành: “Nhưng công việc của bố rất tuyệt vời. Nhờ có bố, xóm làng của chúng ta mới được yên vui đấy!”. Thấy vậy, tôi liền xuống xe, đi về phía hai đứa trẻ: “Chào các cháu, chú là Long, con nhà bà Hạc trong xóm Hạ. Các cháu có biết chú không?”.

- Dạ, chúng cháu biết ạ!

- Ừ, chú mới từ Hà Giang về. Chú cũng là công an. Tuy chú luôn đi vắng, nhưng lúc nào chú cũng thương nhớ người thân của mình. Chú tin là, bố các cháu cũng như chú.

Nghe tôi nói, bé gái liền hiểu ra, khuôn mặt lại tươi tắn và rạng rỡ như hoa.

Theo Nhung Ly

Khi chú Long trở về, cảnh vật làng Mai đã thay đổi như thế nào? 

A. Cảnh vật vẫn nguyên vẹn.

B. Hàng cây dâm bụt không còn nữa.

C. Đường đổ bê tông nhẵn thín.

D. Cả B và C đều đúng.

Quảng cáo

Trả lời:

verified Giải bởi Vietjack

Đáp án đúng là D 

Câu hỏi cùng đoạn

Câu 2:

Vì sao người anh lại muốn trở thành công an giống như bố? 

A. Vì làm công an kiếm được nhiều tiền để xây ngôi nhà lớn cho mẹ ở.

B. Vì làm công an rất tuyệt vời, nhờ có công an xóm làng mới yên vui.

C. Vì đây là công việc được người dân trong làng Mai yêu thích.

D. Vì làm công an sẽ bảo vệ được người thân của mình.

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack

Đáp án đúng là D 

Câu 3:

Tình cảm của chú Long dành cho người thân như thế nào? 

A. Dù đi xa nhưng chú Long luôn thương nhớ người thân của mình.

B. Chú luôn cảm thấy buồn vì không thể chăm sóc cho người thân.

C. Vì lâu ngày không gặp nên chú Long đã quên mặt người thân.

D. Chú Long luôn yêu thương và chăm sóc người thân.

Xem lời giải

verified Giải bởi Vietjack

Đáp án đúng là A 

CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ

Lời giải

- Trình bày dưới dạng một bài văn, kể lại câu chuyện mà em yêu thích với những chi tiết sáng tạo. Câu văn viết đủ ý, trình bày bài sạch đẹp, rõ ràng: 6 điểm.

- Tùy từng mức độ bài viết trừ dần điểm nếu bài viết không đủ ý, trình bài xấu, không đúng nội dung yêu cầu.

Bài làm tham khảo

Đợi mãi không thấy cá vàng bơi lên, ông lão chèo thuyền ngược trở về. Sóng gió bão bùng đã qua đi. Biển xanh trở lại hiền hoà. Ông lão chèo thuyền mà lòng chất chứa bao nỗi ưu tư. Không biết có nên trở lại ngôi nhà ấy nữa không? Nó giờ đây đâu còn là ngôi nhà của mình nữa.

Và người ở trong ngôi nhà ấy cũng đâu phải là người vợ đói khổ năm xưa của mình. Nhưng không biết quỷ thần xui khiến thế nào mà đôi chân lão vẫn đưa lão về mảnh đất ngày xưa.

Nhưng, chuyện gì đang xảy ra thế này? Tất cả đã biến đi đâu? Tại sao không còn ai nữa? Mụ vợ của ta đâu? Trước mắt ông lão không phải là một cung điện nguy nga có Long Vương đang ngự giữa hàng trăm lính canh như lão nghĩ. Kì lạ thay! Trước mặt ông là khung cảnh cũ. Mái lều lụp xụp, rách nát và siêu vẹo đứng bên cạnh chiếc máng lợn đã sứt mẻ cả hai đầu. Xa xa ngoài kia vẫn còn cây sào nơi lão vắt chiếc lưới đã vá chằng vá đụp. Chưa hiểu chuyện gì, lão gọi to:

- Bẩm Long Vương! Lão già khốn khổ đã trở về!

- Không thấy có tiếng trả lời, lão lại tiếp:

- Thưa nữ hoàng!

-…

- Thưa nhất phẩm phu nhân!

- Bà lão ơi! Tôi đã trở về rồi!

Vẫn không có tiếng trả lời. Lão già vội bước vào trong. Không thấy có ai. Nhìn quanh lão thấy trên bàn có một mảnh giấy với những nét chữ nguệch ngoạc được viết vội vàng. Lão mang ra soi dưới nắng và bắt đầu đánh vần từng nét chữ:

“Ông lão ơi! Tôi có lỗi với ông nhiều lắm! Không ngờ bao năm sống khổ sở với nhau tôi còn chịu được mà giờ đây tôi lại thế này! Lòng tham của tôi quá lớn đến biển sâu cĩng phải kinh hoàng. Tôi không còn mặt mũi nào nhìn ông nữa. Chào ông! tôi đi!”

Tờ giấy trên tay ông lão từ từ rơi xuống. Nơi góc mắt lão hình như ươn ướt. Lão ngồi thụp xuống, đôi mắt xa xăm nhìn sâu vào biển cả. Đầu lão tê dại, miên man. Lão ngồi đó suốt một ngày đêm. Nhưng rồi lão bật dậy, quay mũi thuyền lão lạira khơi.

- Cá vàng ơi! Cá vàng ơi! Đời này ta không dám quên ơn cá. Mụ vợ nhà ta đã biết lỗi rồi. Ta xin cá hãy đưa mụ trở về với ta. Ta hứa từ nay sẽ không bao giờ làm phiền cá nữa. Cá vàng nhìn lão rồi lặng lẽ lặn xuống biển sâu. Lão buồn bã, thất vọng trở về. Nhưng vừa đặt chân lên bờ cát, thì…

Ai đang đứng trước mặt lão thế này? Vẫn bộ quần áo rách tươm, đầu không quấn khăn chân đi đất. Khuôn mặt nhăn nhúm, gầy sọp đi. Dù tóc đã bạc hơn, lão vẫn nhận ra, đó chính là vợ lão. Vợ chồng gặp nhau trong lặng im và nước mắt. rồi họ cùng đi về căn lều rách nát nhưng đã gắn bó với họ suốt mấy chục năm qua. Và ngoài kia gió đại dương thổi vào mát rượi và biển xanh vỗ sóng êm đềm.

Lời giải

a) Vì sao trời có mưa?

b) Trước khi đến lớp, các bạn học sinh thường làm gì?

c) Ai học giỏi nhất lớp?

d) Bài toán này giải thế nào nhỉ?