Câu hỏi:

01/04/2026 47 Lưu

Em hãy viết báo cáo kết quả của tổ em khi tham gia cuộc thi vẽ tranh “Em yêu hoà bình” hoặc một cuộc thi khác do nhà trường phát động.

Quảng cáo

Trả lời:

verified Giải bởi Vietjack

Mẫu 1:

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

Thái Bình, ngày 16 tháng 04 năm 2024

BÁO CÁO KẾT QUẢ THAM GIA CUỘC THI VẼ TRANH “EM YÊU HÒA BÌNH” của Tổ 1, lớp 5A, Trường Tiểu học Thái Bình

Kính gửi: Cô Trần Khánh Vân, giáo viên Chủ nhiệm lớp 5A

Trong tháng vừa qua, trường Tiểu học Thái Bình đã tổ chức cuộc thi vẽ tranh với chủ đề “Em yêu hòa bình” cho học sinh toàn trường tham gia. Tổ 1 xin báo cáo kết quả tham qua hoạt động này như sau:

Nhiệm vụ

          Thành viên

Kết quả thực hiện

- Luyện tập vẽ tranh.

- Thảo luận chủ đề cho bức tranh để tập vẽ và phác thảo.

- Nguyễn Lê Khanh

- Trịnh Bảo Nam

- Ngô Văn Hào

 

- Tham gia cuộc thi vẽ, hoàn hành xuất sắc bài thi trong thời gian cho phép.

- Đạt hai giải ba và một giải khuyến khích;

- Hỗ trợ chuẩn bị giấy vẽ, màu vẽ.

- Đến cổ vũ cho các thành viên tham gia cuộc thi.

- Nguyễn Ngọc Hà

- Trần Minh Anh

 

- Giúp các bạn tham gia thi đấu có đủ các bộ màu để vẽ tranh.

- Cổ vũ tinh thần cho các bạn tham gia cuộc thi.

Với các thành tích trên, tổ 1 đã hoàn thành tốt các mục tiêu đã đề ra đối với cuộc thi vẽ tranh “Em yêu hòa bình”. Từ cuộc thi, các thành viên trong tổ được trau dồi và học hỏi thêm nhiều kĩ năng. Do đó, chúng em mong nhà trường sẽ tiếp tục tổ chức thêm nhiều cuộc thi ý nghĩa khác cho học sinh tham gia trong thời gian tới.

Tổ trưởng Tổ 1

Ngân

Lê Bảo Ngân

Mẫu 2:

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

Hà Nội, ngày 25 tháng 3 năm 2023

BÁO CÁO KẾT QUẢ THAM GIA CUỘC THI VẼ TRANH “EM YÊU HÒA BÌNH” của Tổ 4, lớp 5B, Trường Tiểu học Hà Đông

Kính gửi: Thầy Bùi Tuấn Anh, giáo viên Chủ nhiệm lớp 5B

Trong tháng vừa qua, trường Tiểu học Hà Đông đã tổ chức cuộc thi vẽ tranh với chủ đề “Em yêu hòa bình” cho học sinh toàn trường tham gia. Tổ 4 xin báo cáo kết quả tham qua hoạt động này như sau:

Thời gian thực hiện

Nhiệm vụ

Kết quả thực hiện

Từ ngày 15/3 đến ngày 18/3

Thống nhất số lượng học sinh tham gia cuộc thi.

Tổ 4 có 8 trên 9 thành viên đăng kí tham gia cuộc thi (riêng bạn Ngân đang bị sốt xuất huyết, phải nghỉ học dài ngày nên không tham gia)

Từ ngày 19/3 đến ngày 22/3

Các bạn chia nhóm, thống nhất về chủ đề vẽ tranh và cùng nhau tập luyện phác thảo, vẽ tranh, tô màu theo thời gian quy định của cuộc thi.

Các bạn chia thành bốn nhóm (mỗi nhóm hai thành viên) cùng nhau tập luyện hăng say sau mỗi buổi học.

Ngày 24/3

Tham gia cuộc thi vẽ tranh “Em yêu hòa bình?

Các bạn có mặt đúng giờ, mang theo đầy đủ dụng cụ, hoàn thành tốt phần thi. Đem về một giải ba và hai giải khuyến khích cho tổ.

Với các thành tích trên, tổ 4 đã hoàn thành vượt mức các mục tiêu đã đề ra đối với cuộc thi vẽ tranh “Em yêu hòa bình”. Chúng em mong nhà trường sẽ tiếp tục tổ chức thêm nhiều cuộc thi vẽ khác để tạo thêm các sân chơi ý nghĩa cho chúng em.

Tổ trưởng Tổ 4

Tuấn

Trần Mạnh Tuấn

CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ

Lời giải

Mẫu 1:

Trong một lần tìm đọc các câu chuyện về những tấm gương thiếu nhi dũng cảm, em đã được biết đến câu chuyện “Út Vịnh” của nhà văn Tô Phương.

            Câu chuyện kể về Út Vịnh - một cậu bé vừa dũng cảm lại có trái tim yêu thương mọi người. Nhờ có Út Vịnh thuyết phục, mà Sơn - một bạn học sinh nghịch ngợm, thường chơi thả diều trên đường tàu nhận ra sai lầm của mình và hứa sẽ không nghịch dại nữa. Những hành động dũng cảm nhất của Út Vịnh là khi cậu thành công giải cứu bé Lan khỏi nanh vuốt của tử thần.

            Hôm đó, Út Vịnh đang ngồi làm bài tập ở nhà, thì bỗng nghe từng hồi còi tàu vang lên dồn dập. Cậu lấy làm lạ, có hôm nào mà tàu lại kéo còi từ xa và liên hồi như vậy đâu. Thế là, cậu liền chạy vội ra gần đường tàu để xem xét. Đến nơi, cậu giật mình khi nhìn thấy hai cô bé Lan và Hoa đang ngồi chơi chuyền trên đường tàu. Thấy tàu đang lao đến, Út Vịnh liền chạy về đường tàu, hét lên thật to để cho hai cô bé nghe thấy. Lúc này, Lan và Hoa mới giật mình nhìn lên, thấy tàu đang lao đến, sợ hãi vô cùng. Hoa vì giật mình nên ngã ra khỏi đường tàu, lăn xuống ruộng, thoát khỏi nguy hiểm. Còn Lan thì vì quá sợ hãi, nên đứng im một chỗ không dám cử động. Đúng giây phút nguy cấp, Út Vịnh lao nhanh về phía ray tàu, ôm chầm lấy Lan, lăn xuống mép ruộng. Nhờ sự dũng cảm và mạnh mẽ ấy của Vịnh, mà Lan được cứu sống trong gang tấc. Khi bố mẹ của Lan biết tin, đã chạy đến ôm chầm lấy Vịnh và cảm ơn cậu rối rít.

            Nhân vật Út Vịnh trong câu chuyện đã khiến em rất ngưỡng mộ và thán phục. Cậu ấy chính là một người anh hùng nhỏ tuổi thực sự để chúng em học tập và noi theo.

Mẫu 2:

Xung quanh chúng ta có rất nhiều những nhà khoa học, nhà nghiên cứu với trí thông minh và khả năng sáng tạo tuyệt vời. Nhưng những tài năng ấy không chỉ có ở người lớn, mà còn có ở cả các bạn thiếu nhi. Không ít các nhà khoa học đã bộc lộ khả năng của mình từ khi còn rất bé. Và Ê-đi-xơn chính là một trong số đó. Ngay từ khi rất nhỏ, ông đã khiến người khác phải kinh ngạc trước năng lực sáng tạo của mình. Câu chuyện “Ánh sáng của yêu thương” đã ghi lại một sực việc như thế.

            Năm đó, Ê-đi-xơn mới chỉ là một cậu bé còn rất nhỏ tuổi. Một hôm nọ, khi bố vắng nhà do có công việc quan trọng, chỉ còn cậu với mẹ ở nhà thì mẹ bất ngờ bị ốm. Lúc đó, trời đã dần về chiều, bố còn rất lâu mới trở về, mà mẹ thì đau bụng dữ dội, không thể chờ thêm được nữa. Do đó, Ê-đi-xơn đã để mẹ ở nhà và một mình chạy đi mời bác sĩ. Sau khi kiểm tra, bác sĩ xác định rằng mẹ của cậu bị đau ruột thừa và cần phải mổ gấp, nếu không sẽ rất nguy hiểm. Tuy nhiên, trời đã tối, không có đủ ánh sáng để tiến hành mổ được, cần chờ đến sáng ngày hôm sau. Nghe bác sĩ nói, Ê-đi-xơn lòng nóng như lửa đốt. Cậu nhìn mẹ đau đớn, thở từng hơi yếu ớt trên giường mà vô cùng đau khổ. Vì thế, cậu xin bác sĩ hay ở lại, chờ cậu nghĩ cách tìm đủ nguồn sách cho ông tiến hãnh phẫu thuật.

            Đứng nhìn quanh phòng, Ê-đi-xơn tập trung nghĩ cách. Bỗng cậu nhìn thấy một luồng sáng hắt ra từ mảnh sắt tây trên tủ. Cậu chợt nhận ra nguyên lí gì đó của ánh sáng. Ngay lập tức, khuôn mặt của cậu rạng rỡ hẳn lên. Cậu nhờ bác sĩ chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật, vì đã tìm ra cách có ánh sáng rồi. Sau đó, cậu chạy vội sang nhà hàng xóm, mượn một tấm gương thật lớn. Cậu khệ nệ mang tấm gương về nhà, rồi thắp hết các ngọn nến trong nhà mình lên và đặt trước gương. Ngay lập tức, ánh nến phản chiếu qua gương, hắt ra khiến cả căn phòng sáng rực như ban ngày. Nhờ thế mà bác sĩ có thể tiến hành phẫu thuật một cách thuận lợi. Mẹ của Ê-đi-xơn cũng nhờ vậy mà được cứu sống. Khi tỉnh dậy, bà hạnh phúc hôn lên trán con trai của mình, khen ngợi sự thông minh, sáng tạo của cậu.

            Từ câu chuyện “Ánh sáng của yêu thương”, em được biết thêm một thông tin thú vị về nhà bác học thiên tài Ê-đi-xơn khi ông vẫn còn rất nhỏ. Cùng với đó, câu chuyện còn khiến em nhận ra rằng bất kì ai, ở độ tuổi nào và ở đâu cũng có thể tạo nên những phát minh và kì tích. Chứ không phải chỉ các nhà nghiên cứu ở trong phòng thí nghiệm.

Lời giải

Mẫu 1:

Tôi là một chiến sĩ thuộc Đại đoàn Quân tiên phong. Tôi rất vinh dự khi từng được gặp mặt và trò chuyện trực tiếp cùng Bác Hồ. Cuộc gặp gỡ đó của chúng tôi được nhà văn Đoàn Minh Tuấn kể lại trong câu chuyện “Một sáng thu xưa”.

            Hôm ấy là một buổi sáng mùa thu với thời tiết ấm áp và dễ chịu. Những tia nắng buổi sớm dát vàng lên mái đền cổ kính. Tôi cùng các anh em khác trong Đại đoàn có nhiệm vụ đóng quân ở đền đều có mặt ở sân trước để đón một vị khách đáng kính: Bác Hồ. Từ cửa, một ông cụ có dáng người nhỏ gầy nhưng tinh thần minh mẫn, bước đi nhanh nhẹn khẽ bước vào. Càng lại gần, tôi lại càng nhìn thấy rõ hơn mái tóc bạc phơ, vầng trán rộng, đôi mắt sáng ngời và nụ cười hiền từ của ông. A, Bác Hồ đây rồi! Chủ tịch Hồ Chí Minh của chúng tôi đây rồi! Lòng tôi thầm reo lên như thế với niềm hạnh phúc khôn nguôi.

            Khi vừa vào đến sân, Bác âu yếm nhìn khắp một lượt các chiến sĩ đang có mặt rồi hiền từ hỏi thăm sức khỏe của chúng tôi. Ngay lập tức, các chiến sĩ đồng thanh trả lời: “Thưa Bác, khỏe ạ!”. Điều đó khiến Bác rất vui, khẽ gật gù, vuốt ve chòm râu bạc trắng. Rồi Bác lại hỏi tiếp: “Các chú biết đền thờ ai đây không?”. “Đền thờ một ông vua ạ!” - Một chiến sĩ đưng ở đầu hàng rất gần với Bác nhanh nhẹn trả lời. “Nhưng vua nào?” - Bác lại hỏi tiếp. “Dạ, Vua Hùng!” - Một cán bộ khác dõng dạc trình bày. Tuy nhiên, câu hỏi tiếp theo của Bác lại khiến chúng tôi rơi vào bế tắc: “Thế các chú có biết các Vua Hùng là những vị vua thế nào không?”. Sự im lặng bao trùm lên toàn sân gạch sau câu hỏi ấy. Chúng tôi chợt sững người nhận ra dường như lâu nay bản thân chưa từng thực sự quan tâm về các vị Vua Hùng - những vị vua đầu tiên của đất nước Việt Nam này. Nhưng Bác đã không để chúng tôi phải xấu hổ lâu. Sau khi nhìn quanh một lượt không thấy ai có thể trả lời, Bác đã từ tốn giải thích: “Các Vua Hùng đã công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước.”. Lúc này, tôi và các đồng chí khác mới vỡ òa và nhận ra được ý nghĩa của những câu hỏi mà Bác đặt ra từ nãy đến giờ.

            Bài học giản dị mà đầy ý nghĩa ấy của Bác khiến tôi và các đồng chí vô cùng xúc động, khắc ghi thật sâu trong trái tim mình. Thật tự hào biết bao khi nhân dân ta được lãnh đạo bởi một vị lãnh tụ vĩ đại như Bác.

Mẫu 2:

“Một sáng thu xưa” là câu chuyện kể về Bác Hồ rất hay và ý nghĩa của Đoàn Minh Tuấn.

            Câu chuyện xảy ra vào một buổi sáng mùa thu với thời tiết ấm áp, dễ chịu. Những tia nắng vàng chiếu xuống mái đền cổ kính tại nơi mà Đại đoàn Quân tiên phong đang đóng quân. Sáng nay, một nhóm các chiến sĩ từ sớm đã có mặt ở trước đền để đón một vị khách rất quan trọng: Bác Hồ.

            Khi vừa bước lại gần các chiến sĩ, Bác đã mở lời hỏi thăm ngay “Các chú có khỏe không?”. Sự quan tâm ấm áp và gần gũi đó của Bác khiến các chiến sĩ rất xúc động, liền đồng thanh trả lời “Thưa Bác, khỏe ạ!”. Sau đó, Bác bắt đầu trò chuyện với mọi người bằng những câu hỏi về ngôi đền đang đóng quân. Tuy có điều nghi hoặc, nhưng mọi người vẫn nghiêm túc trả lời. Câu hỏi về việc đền thờ này đang thờ ai thì chiến sĩ nào cũng trả lời được là thờ Vua Hùng. Nhưng khi Bác hỏi lại “Thế các chú có biết các Vua Hùng là những vị vua thế nào không?” thì các chiến sĩ lại không trả lời được. Phút chốc, cả khoảng sân trước đền lại im thin thít. Thấy thế, Bác mới ôn tồn giảng giải:“Các Vua Hùng đã công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước.”. Thì ra, câu chuyện mà Bác hỏi từ nãy đến giờ là muốn nhắn nhủ tới các chiến sĩ về lòng yêu nước và tinh thần quyết tâm giữ nước.

            Thấu hiểu tấm lòng của Bác, các chiến sĩ ai cũng vô cùng xúc động. Một chiến sĩ ở đầu hàng dũng cảm bước lên phía trước. Nhìn thẳng vào mắt Bác và dõng dạc nói: “Thưa Bác, anh em chúng cháu đã hiểu rồi ạ. Được khoác tấm áo lính đứng ở đây, chúng cháu ai cũng thề hi sinh tất cả để bảo vệ mảnh đất quê hương mình khỏi lũ giặc ngoại xâm”. Lời nói của anh được các chiến sĩ còn lại hưởng ứng nhiệt liệt: “Đúng vậy! Đúng vậy!”.

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP