Quảng cáo

Trả lời:

verified Giải bởi Vietjack

Tôi vốn là người cùng làng với lão Hạc và ông giáo, cũng chỉ là người nông dân bình thường. Hàng ngày đi làm ruộng, có rảnh rỗi thì sang hút điếu thuốc lào cũng lão. Mọi chuyện vẫn sẽ trôi qua như thế, nếu hôm đó tôi không được chứng kiến câu chuyện giữa lão và ông giáo.

Làng quê khi ấy còn nhiều đói kém lắm, ăn không đủ no, áo không đủ mặc. Người ta vật lộn với miếng ăn cũng đã đủ khổ sở. Vậy nhưng mà cả làng này không ai là không biết lão quý con chó Vàng như quý một báu vật. Lão ăn gì cậu ăn nấy, mà có khi còn ăn hơn. Phần vì sống một mình lắm nỗi buồn, phần vì đó là con chó của cậu con trai để lại, nên lão cũng không nỡ bán. Cứ thỉnh thoảng tôi chạy sang, lại thấy lão ngồi vuốt ve nói chuyện với nó. Thế nhưng lạ thật, mấy hôm nay lại thấy lão cứ thỉnh thoảng tặc lưỡi: “Thôi thì bán phắt đi”. Lão túng thiếu quá rồi sao? Nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn tin là lão sẽ không chịu để mất cậu Vàng.

Chiều hôm ấy, tôi ngồi bên nhà ông giáo, khề khà hút thuốc tâm sự. Chợt thấy cái dáng lòng khòng quen thuộc chạy sang. Hình như là lão Hạc rồi. Lão bình thường đã gầy, nay trông lại càng khắc khổ hơn. Đôi mắt đục ngầu lại đỏ hoe như vừa làm điều gì có lỗi. Tức thì, lão nói ngay:

- Cụ Vàng đi đời rồi ông giáo ạ

Tôi và ông giáo như không tin vào tai mình. Một người coi cả con chó ấy là tài sản, lại nỡ lòng nào bán nó. Ông giáo hỏi lại:

- Cụ bán rồi?

- Bán rồi. Họ vừa bắt xong

Lão trả lời chúng tôi, miệng cười nhưng mà như mếu. Hình như lão đang cố tỏ ra vui vẻ, đôi mắt lại còn ầng ậc nước. Tội nghiệp lão quá! Chưa bao giờ tôi thấy xót xa cho một phận người thế này. Không biết ông giáo có còn tiếc năm quyển sách của ông nữa không, nhưng giờ tôi chỉ thấy ái ngại cho lão. Tôi toan đến ôm lấy lão mà an ủi thì ngừng lại, sợ lão khó xử. Tôi và ông giáo lân la hỏi cho có chuyện:

- Thế nó cho bắt à?

Lúc này, biểu hiện của lão càng làm chúng tôi ngạc nhiên hơn nữa. Mặt lão đột nhiên co rúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc...

- Khốn nạn... Ông giáo ơi! Nó có biết gì đâu! Nó thấy tôi gọi về thì chạy ngay về, vẫy đuôi mừng. Tôi cho nó ăn cơm. Nó đang ăn thì thằng Mục nấp trong nhà, ngay đằng sau nó, tóm lấy hai cẳng sau nó dốc ngược nó lên. Cứ thế là thằng Mục với thằng Xiên, hai thằng chúng nó chỉ loay hoay một lúc đã trói chặt cả bốn chân nó lại. Bấy giờ cu cậu mới biết là cu cậu chết! Này! Ông giáo ạ! Cái giống nó cũng khôn! Nó cứ làm in như nó trách tôi; nó kêu ư ử, nhìn tôi như muốn bảo tôi rằng: “A! Lão già tệ lắm! Tôi ăn ở với lão như thế mà lão xử với tôi như thế này?”. Thì ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó, nó không ngờ tôi nỡ tâm lừa nó!

Lão nói đến đâu mà tôi và ông giáo phải câm lặng đến đó. Trước tình thế ấy, chúng tôi biết phải nói gì? Phải an ủi lão như một đứa con nít, hay hùa theo mà trách lão? Cũng may, ông giáo kịp mở lời:

- Cụ cứ tưởng thế đấy chứ nó chả hiểu đâu! Vả lại ai nuôi chó mà chả bán hay giết thịt? Ta giết nó chính là hóa kiếp cho nó đấy, hóa kiếp để cho nó làm kiếp khác.

Lão giờ cũng đã xuôi xuôi hơn rồi, nhưng giọng nghe vẫn còn chua chát lắm. Có chăng, tiếng kêu cứu hay cái nhìn của cậu Vàng kia vẫn còn ám ảnh lão. Lão lắc đầu nói:

- Ông giáo nói phải! Kiếp con chó là kiếp khổ thì ta hóa kiếp cho nó để nó làm kiếp người, may ra có sung sướng hơn một chút... kiếp người như kiếp tôi chẳng hạn!...

Hai con người khốn khổ ấy cứ ngồi nói chuyện với nhau về kiếp sướng kiếp khổ. Tôi cũng tham gia đôi lời, để lão Hạc tạm yên lòng quên đi chuyện con chó. Nói vậy thôi chứ tôi cũng thầm nghĩ rằng, đêm về lão sẽ còn ân hận nhiều lắm, mà có khi còn làm chuyện dại dột cũng nên. Nghĩ đến đó, tôi chợt rùng mình, chỉ mong sao lão đừng làm những chuyện ấy. Chứng kiến câu chuyện bán chó của lão Hạc mà lòng tôi cũng không yên. Tôi phải suy nghĩ lại xem vì sao lão sẵn sàng bán con chó ấy? Có khi vì lão sợ động đến tiền của đứa con trai? Lão thà để bản thân khổ chứ không để con khổ. Lòng người cha, cũng chỉ rộng đến thế mà thôi!

Biết bao năm trôi qua, nhưng hình ảnh lão Hạc ngày hôm ấy thì tôi vẫn không thể quên được. Thương lão một phần, nhưng cũng vì qua đó, tôi nhận thức được nhiều điều về con người. Lão Hạc đã ra đi ngay đêm đó, nhưng đó phải chăng cũng là cách giải thoát cho lão?

CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ

Lời giải

Việc bảo vệ, khôi phục và trồng cây xanh phủ xanh đồi trọc không chỉ là trách nhiệm của chính phủ mà còn là nhiệm vụ của mỗi người dân. Đây là một nhiệm vụ cấp bách, đòi hỏi sự sẻ chia và hành động đồng lòng từ toàn bộ cộng đồng, bởi cây xanh không chỉ là nguồn sống mà còn là bảo vệ cho môi trường và làm đẹp cho cảnh quan tự nhiên.

Rừng xanh là "phổi" của Trái Đất, cung cấp oxy cho mọi sinh vật sống và giữ cho hệ sinh thái cân bằng. Cây xanh là những cột trụ của sự sống trên hành tinh. Chúng hấp thụ khí cacbon dioxide và sinh ra khí oxy, cung cấp không khí trong lành cho môi trường sống. Hơn nữa, cây xanh cũng giữ đất, ngăn chặn sự trôi trở của đất và sạt lở đất. Việc bảo vệ cây xanh là việc làm cần thiết để duy trì sự cân bằng sinh thái và bảo vệ môi trường tự nhiên.

Tuy nhiên, do nhiều nguyên nhân như phá rừng, khai thác trái phép và đất đai, rừng xanh của chúng ta đang dần suy giảm. Do đó, việc bảo vệ và khôi phục rừng xanh là vô cùng cấp bách. Chính phủ cần có các chính sách hỗ trợ và khuyến khích người dân tham gia vào các chương trình bảo vệ rừng và tái tạo rừng. Mỗi công dân cũng cần nhận thức về tầm quan trọng của rừng xanh và đóng góp vào việc bảo vệ và khôi phục chúng. Trên nhiều khu vực, đồi trọc đã bị thiên tai, cháy rừng và khai phá mặt bằng để làm đất canh tác gây ra sự suy giảm về cây xanh. Việc khôi phục và tái tạo cây xanh trên những khu vực này không chỉ giúp phục hồi hệ sinh thái mà còn cung cấp nguồn lực thiên nhiên cho sinh vật sống. Mỗi hành động tái tạo cây xanh là một bước tiến quan trọng trong việc bảo vệ và phát triển môi trường.

Đồi trọc không chỉ gây ra sạt lở đất mà còn gây ra nhiều vấn đề khác như sạt lở đất, mất màu mỡ đất, và ô nhiễm môi trường. Trồng cây xanh phủ xanh đồi trọc không chỉ là việc làm cá nhân mà còn là đóng góp của mỗi cá nhân vào cộng đồng. Việc này không chỉ giúp làm đẹp cho cảnh quan mà còn cung cấp nguồn thực phẩm, nguồn nước sạch và không khí trong lành cho cả mọi người. Hơn nữa, việc trồng cây xanh còn tạo ra một môi trường sống tốt hơn cho các loài sinh vật.

Tình trạng mất rừng và đồi trọc đang diễn ra trên toàn thế giới, đe dọa sự tồn vong của nhiều loài sinh vật và gây ra nhiều vấn đề về môi trường. Các chính sách bảo vệ rừng cần được thực thi mạnh mẽ và mọi người cần phải nhận thức và hành động để ngăn chặn tình trạng này. Chính phủ cần có các chính sách hỗ trợ và khuyến khích người dân tham gia vào các chương trình bảo vệ rừng và tái tạo rừng. Mỗi công dân cũng cần nhận thức về tầm quan trọng của rừng xanh và đóng góp vào việc bảo vệ và khôi phục chúng.

Chính phủ, các tổ chức phi chính phủ và cộng đồng cần phối hợp nhau tổ chức các hoạt động trồng cây gây rừng. Trong quá trình bảo vệ, khôi phục và trồng cây xanh phủ xanh đồi trọc, tinh thần cộng đồng và trách nhiệm cá nhân đóng vai trò quan trọng. Chỉ khi mọi người cùng nhau hành động, chúng ta mới có thể đạt được mục tiêu của mình. Mỗi công dân cần nhận thức rõ ràng về trách nhiệm của mình đối với môi trường và tham gia vào các hoạt động bảo vệ môi trường. Từ việc giữ vệ sinh, tái chế chất thải, đến việc trồng cây và bảo vệ rừng, mỗi hành động nhỏ của mỗi cá nhân đã, đang và sẽ góp phần to lớn cho quá trình phủ xanh đồi trọc, bảo vệ môi trường và hành tinh xanh của chúng ta.

Mỗi ngày chúng ta bắt đầu từ những hành động nhỏ, nhưng tương lai sẽ tạo thành những việc to lớn. Việc bảo vệ, khôi phục và trồng cây xanh phủ xanh đồi trọc không chỉ là trách nhiệm của chính phủ mà còn là nhiệm vụ của mỗi công dân. Chúng ta hãy cùng chung sức đồng lòng gìn giữ và bảo vệ cuộc sống của chính chúng ta và thế hệ mai sau.

Lời giải

- Thể loại của văn bản có chứa đoạn trích trên: truyện trinh thám.

- Cơ sở để khẳng định thể loại truyện trinh thám:

+ Đề tài của truyện: Tội ác.

+ Yếu tố cấu thành nên tác phẩm chính là tội ác.

+ Chủ đề: Xoay quanh truyện phá án, tìm ra lí do phạm tội.

+ Nhân vật: Thám tử - Phóng viên (có tài năng đặc biệt), nạn nhân và kẻ tội phạm.

+ Cốt truyện là một câu đố bí ẩn (cần có lời giải đáp: Tại sao X lại phạm tội cố ý giết người).

+ Thủ pháp nghệ thuật: Tạo sự bí ẩn nhằm đánh lạc hướng người đọc; tạo sự sáng tỏ dẫn dắt người đọc đến việc giải đố bí ẩn.

+ Cấu trúc hình học của hình tượng nhân vật: mối quan hệ tam giác giữa cảnh sát – thủ phạm – nạn nhân. Đây là cuộc đấu trí ngang ngửa giữa thủ phạm với chàng phóng viên Lê Phong tài ba.

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP