Câu hỏi:

06/04/2026 5 Lưu

Viết bài văn tả một phong cảnh mà em thích (một cánh đồng, một công viên hoặc cảnh bình minh ở nơi em sống).

Quảng cáo

Trả lời:

verified Giải bởi Vietjack

Mẫu 1: Tả cánh đồng

Cuối tháng 3, gia đình em về quê ngoại để tham dự đám cưới dì Út. Đây là lần đầu em về quê vào thời điểm này. Nhờ vậy, mà em được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của cánh đồng lúa chín khi vẫn đương thì con gái.

Vẫn là cánh đồng đó, vẫn là những cây lúa đó, mà khung cảnh hoàn toàn khác với những lần em về vào mùa lúa chín. Cây lúa lúc này còn xanh mướt, một sắc xanh trẻ trung và tràn ngập sức sống. Lúa lúc này vẫn còn đứng thẳng, bởi các bông lúa vừa mới nhú ra. Hạt lúa còn nhỏ xíu, ẩn sau lớp vỏ mỏng. Nó như những giọt sữa của đất trời vừa được thai nghén, đang chờ đợi để được cô đọng thành hạt ngọc quý. Bông lúa còn non có một mùi hương rất đặc biệt. Nó bùi bùi, ngai ngái như hương cỏ trộn với hương sữa tươi, vừa dễ chịu vừa đặc biệt. Đứng cạnh thảm lúa xanh rì, em hít thở căng cả lồng ngực, để cảm nhận thật kĩ hương lúa lạ lẫm này. Tiếng lúa reo lúc này cũng xôn xao hơn hẳn khi lúa đã chín. Mỗi đợt gió thổi qua, cả cánh đồng rì rào rì rào như sóng vỗ vào bờ. Đều đều, kéo dài và vang xa. Đúng là lúa đương còn trẻ có khác. Chúng sôi động và chộn rộn hơn lúa đã già rất nhiều. Trên cánh đồng, người nông dân kiểm tra từng thân lúa. Họ bắt sâu, nhổ cỏ, tỉa cây. Lúc này ruộng vẫn còn xăm xắp nước nên các loại ốc, tép, cá nhỏ cũng kha khá nhiều dọc bờ ruộng hoặc các con mương nhỏ dẫn nước vào trong ruộng. Theo các anh chị, em cũng xắn quần, lội xuống để mò ốc. Mỗi lần mò được một con ốc bươu lớn, cả đám lại ồ lên, trầm trồ khiến cả cánh đồng thêm vui nhộn.

Cảnh đồng lúa xanh ngời đem đến cho em những cảm xúc rất mới lạ. Vừa thích thú, hào hứng vừa mong chờ ngóng đợi. Mong sao lúa phát triển thật tốt, để vài tháng nữa lại đổ vàng ruộm, đem về mùa màng bội thu.

Mẫu 2: Tả công viên vào buổi sáng

Mỗi sáng sớm ông bà nội em vẫn thường ra công viên tập thể dục để thư giãn đầu óc cũng như xương cốt. Hôm đó em cũng dậy thật sớm và cùng ông bà ra công viên. Không khí buổi sáng ở công viên thật trong lành và mát dịu. Nó khiến cho tâm trạng của con người trở nên nhẹ nhàng và an lành hơn.

Buổi sáng là khoảnh khắc trong lành nhất để bắt đầu một ngày mới. Công viên vào buổi sáng và buổi tối là đông vui nhất. Tuy nhiên không khí hoàn toàn khác nhau. Buổi sáng luôn có cái gì đó trong lành và dịu mát.

Công viên buổi sáng sớm có những tia nắng nhẹ nhàng len lỏi qua từng tán lá ở trên cao. Nhưng chưa kịp đậu xuống mặt đất. Từng đợt gió khẽ khàng làm rung chuyển những tán cây và những cây hoa ven đường đi.

Mặt hồ buổi sáng tĩnh lặng đến lạ kì, thi thoảng mới có một vài gợn sóng lăn tăn và những đàn cá tung tăng dạo mát buổi sáng mai. Nhìn mặt hồ như vậy, lòng người cũng trở nên nhẹ nhõm và yên ả hơn bao giờ hết.

Buổi sáng, có rất nhiều người đi thể dục, đặc biệt là các cụ già thong dong bước đi bên cạnh nhau và nói chuyện rất vui vẻ. Bởi vì người già thường thức dậy sớm hơn đối với những người còn trẻ. Có thể họ bận thời gian đi làm nên buổi sáng không đi thể dục được.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng đi bộ của nhiều người chen lẫn vào tiếng thình thịch chạy bộ của những người khác tạo nên âm thanh hỗn độn, vui tai. Những hàng cây cổ thụ trong công viên như vươn mình thức dậy đón ánh bình mình. Ở những khu vực trồng hoa, nhưng đóa hoa đang tỏa ngát hương thơm. Trên những cánh hoa còn vương lại giọt sương từ đêm hôm qua, khi nắng chiếu vào khiến nó trở nên lấp lánh và long lanh rất đẹp mắt.

Tiếng cười nói râm ran, tiếng chim hót líu lo như tạo nên một bản hợp xướng trong lành và dịu mát nhất đón chào một ngày mới. Ai cũng tràn đầy năng lượng và khí thể để chuẩn bị bước vào ngày mới.

Nắng mỗi lúc một lên cao và bầu trời như xanh hơn, công viên cũng trở nên đông đúc hơn. Và em nghe có chen lẫn tiếng còi xe inh ỏi ở ngoài phố. Có lẽ trời đã thực sự nắng thật rồi. Một ngày mới lại bắt đầu.

Em rất thích thời tiết mát lành ở công viên mỗi khi trời bừng sáng, vì nó khiến em thích thú và hài lòng.

Mẫu 3: Cảnh bình minh nơi em sống

Chiều hôm qua, cả nhà em cùng nhau về quê thăm ông bà ngoại. Lúc đến nơi, trời đã nhá nhem tối khiến em không thể quan sát được cảnh vật. Vì vậy, sáng nay em đã dậy từ sớm, để có thể ngắm hết được vẻ đẹp của quê hương lúc bình minh.

Lúc này, trời vừa hửng sáng. Bầu không khí vẫn còn đọng lại chút mơ màng của giấc ngủ say. Mặt trời vừa mới đủng đỉnh nhô lên từ dãy núi phía sau, sau tiếng gáy dài của mấy chú gà trống ở trong xóm. Từng tia sáng đầu tiên bắt đầu chiếu xuống mặt đất. Lúc này, ánh sáng măt trời vẫn mang màu đỏ rực - một màu đỏ tươi mới và ấm áp. Vầng sáng đỏ cam ấy nhuộm đẫm cả bầu trời, khiến cỏ cây, nhà cửa, đường sá cũng chuyển màu theo. Nhìn xung quanh, em như đang được tắm mình trong một thế giới cổ tích kì diệu vậy.

Nhưng đó cũng chỉ là trong chốc lát mà thôi. Thoáng cái, mặt trời dần leo lên trên cao hơn. Những tia sáng cũng dần trở về màu trong trắng quen thuộc. Cảnh vật cũng theo đó mà hiện ra rõ ràng hơn. Trên cao, bầu trời mùa hạ ở quê thật cao và rộng. Em có thể nhìn thấy rõ từng mảng trời xanh tươi, từng đám mây trắng bụ bẫm trôi lững lỡ. Nó khác với bầu trời có chút nặng nề và xám xịt ở thành phố. Xung quanh em, là một bầu không khí mát mẻ và trong lành. Nhắm mắt lại, hít một hơi tràn lồng ngực, em ngửi được mùi thơm ngọt của những giọt sương trong, ngửi được hương bùi bùi của cỏ cây trong vườn, và ngửi được cả mùi ngai ngái của đất ven ao, của rơm bị thấm đẫm hơi nước. Chao ôi, thật là thư giãn. Đứng đấy, em còn lắng nghe được tiếng hót thánh thót của mấy chú chim chẳng biết tên đang chuyền từ cành này sang cây nọ. Nghe được tiếng mấy chú gà chiếp chiếp đi vòng quanh sao vườn. Nghe được tiếng chó sủa những người dậy sớm ra thăm đồng. Nghe được cả âm thanh mọi người lục đục thức dậy chuẩn bị cho ngày mới.

Lúc này, ánh nắng đã rõ màu hơn. Chúng trải lên khắp nơi một màu vàng ấm áp. Cùng những cơn gió mát rười rượi, chúng sưởi ấm trần gian, xua đi chút se lạnh của màn đêm còn đọng lại. Sự yên tĩnh lúc sớm cũng dần được thay thế bởi sự nhộn nhịp, vui tươi của cuộc sống ngày thường. Người thì quét nhà dọn sân, người thì nấu nước chuẩn bị bữa sáng, người thì phơi đồ. Ai cũng tất bật vội vã để kịp ra đồng, đi làm, đi học.,

Đó chính là một buổi bình minh trên quê hương em đó. Tuy mộc mạc, giản dị nhưng rất đỗi thân thương!

CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ

Lời giải

Mẫu 1:

Trong bài học Địa lí, cô giáo ra bài tập về bản đồ Việt Nam cho cả lớp. Thanh về nhà, háo hức ngồi vào bản và bắt đầu vẽ ngay. Với đôi mắt đã quen với hình dạng đất nước, Thanh vẽ nhanh chóng và tự tin. Khi hoàn thành, cậu nhìn vào tấm bản đồ tự hào và đưa cho bố xem.

"Bố ơi, bố xem con về có được không? Con thuộc lòng nên không cần nhìn mẫu đâu," Thanh tự tin nói.

Bố cậu ngồi xem tấm bản đồ một cách kỹ lưỡng, rồi cười nhẹ:

"Con vẽ khá đẹp đấy, nhưng còn thiếu."

Sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt của Thanh. Sao lại thiếu nhỉ? Có đủ cả ba miền cơ mà.

"Bố của con vẫn nhớ, ngày bố bằng tuổi con bây giờ, bố đã làm bài tập như thế này. Con hãy nhìn bản đồ mẫu mà xem, sẽ thấy thiếu cái gì," bố cậu giải thích.

Thanh mở sách giáo khoa ra và nhìn bản đồ mẫu. Bức vẽ của mình chỉ thiếu những nét gấp khúc mà thôi, có thiếu gì đâu? Thanh ngước nhìn bố với ánh mắt hỏi lẫn tò mò.

"Bên cạnh đất liền, nước mình còn có rất nhiều hải đảo. Bức bản đồ của con còn thiếu những hòn đảo ấy," bố cậu nhấn mạnh.

A, Thanh hiểu rồi! Cậu lấy bút, vẽ thêm những chấm lớn nhỏ tượng trưng cho các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, Côn Đảo, Phú Quốc và những hải đảo thân yêu từ Bắc chí Nam. Vẽ xong, tấm bản đồ giờ đã trở nên hoàn chỉnh hơn, thể hiện rõ hơn hình dạng và biên giới của đất nước.

Mẫu 2:

Ai đã học đến lớp Bốn, lớp Năm mà lại không biết tấm bản đồ Việt Nam nhi. Nước Việt Nam hình chữ S, ở giữa là miền Trung cong cong như cái đòn gánh gánh hai đầu Nam, Bắc nặng trĩu hai vựa lúa và núi non, bãi bồi trù phú.

Thế rồi hôm nay, trong bài học Địa lí, cô giáo ra bài tập cho cả lớp về bản đồ Việt Nam. Bài tập không khó lắm vì chỉ cần mô tả được hình dạng lãnh thổ của Việt Nam, không phải điền tên núi, tên sông và địa giới các tỉnh, thành.

Về đến nhà, Thanh háo hức ngồi vào bàn, vẽ ngay. Vẽ bản đồ không phải là vẽ tranh, ai cũng có thể vẽ được, nếu khi nhắm mắt vẫn hiện ra hình chữ S ấy trong đầu. Vẽ xong, Thanh đưa khoe bố:

– Bố ơi, bố xem con vẽ có được không? Con thuộc lòng nên không cần nhìn mẫu đâu.

Bố gật đầu:

– Con vẽ khá đẹp đấy, nhưng còn thiếu.

Thanh ngạc nhiên: "Sao lại thiếu nhỉ? Có đủ cả ba miền cơ mà." Bố em cười:

– Ngày bố bằng tuổi con bây giờ, bố đã làm bài tập như thế này. Con hãy nhìn bản đồ mẫu mà xem, sẽ thấy thiếu cái gì.

Thanh mở sách giáo khoa ra xem. Bức vẽ của em chỉ không thật đúng những nét gấp khúc mà thôi, có thiếu gì đâu? Em ngước nhìn bố. Bấy giờ, bố mới chỉ vào sách nói:

– Ngoài đất liền, nước mình còn có rất nhiều hải đảo. Bức bản đồ của con còn thiếu những hòn đảo ấy.

A, Thanh hiểu rồi! Em cầm lấy bút, vẽ thêm những chấm lớn nhỏ tượng trưng cho các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, Côn Đảo, Phú Quốc và những hải đảo thân yêu từ Bắc chí Nam.

Lần đầu tiên nhìn vào bản đồ Việt Nam, Thanh đã vô cùng ấn tượng với hình dáng độc đáo của dải đất quê hương. Dáng cong cong của chữ S như một dải lụa mềm mại, ôm ấp những miền quê thanh bình, trù phú. Dọc theo bờ biển, những hòn đảo được vẽ bằng những chấm nhỏ li ti, như những viên ngọc quý lấp lánh, tô điểm cho vẻ đẹp của đất nước. Nhìn vào bản đồ, Thanh cảm thấy bỗng yêu quê hương hơn bao giờ hết. Lòng em trào dâng niềm tự hào về đất nước Việt Nam anh hùng, kiên cường, và biết ơn những thế hệ cha ông đã gìn giữ và xây dựng đất nước.

Bản đồ Việt Nam không chỉ là một bức tranh về địa hình, mà còn là biểu tượng cho tinh thần đoàn kết, và ý chí quật cường của dân tộc. Nhìn vào bản đồ, em thấy được sự bao la, rộng lớn của đất nước, và những tiềm năng to lớn mà quê hương đang có. Em tự nhủ với lòng mình, sẽ cố gắng học tập thật tốt, để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Lời giải

Mẫu 1:

Trong ánh nắng rực rỡ của buổi sáng, chúng tôi bước chân nhẹ nhàng trên con đường nhỏ dẫn vào làng Văn Chỉ. Khắp nơi, những tia nắng vàng óng ả lấp lánh trên những đám cỏ xanh mướt bên lề đường, tạo nên một không gian yên bình và tươi mới.

Anh Nguyên không kìm được sự tò mò và hỏi ông nội về bí mật của cỏ xanh mướt bên đường. Đúng lúc đó, ông thủ từ đi qua, nét mặt ông tràn đầy sự vui vẻ và hân hoan. Ánh mắt của ông sáng lên khi bắt gặp chúng tôi và ông nội. Ông tươi cười và chia sẻ với chúng tôi kế hoạch trang trí cho hội làng sắp tới, gợi lên trong chúng tôi sự háo hức và mong đợi.

Khi chúng tôi được biết có thể trồng cây trạng nguyên, sự phấn khích và hứng khởi tràn ngập trong lòng. Tôi không ngừng nghĩ về những bông hoa đỏ rực trên những tán cây, tạo nên một khung cảnh tuyệt vời và lôi cuốn.

Với sự hỗ trợ và khích lệ từ ông thủ từ và ông nội, chúng tôi cùng nhau tham gia vào công việc trồng cây và tưới nước cho chúng. Điều này không chỉ làm cho con đường vào Văn Chỉ trở nên sinh động hơn, mà còn là thể hiện tình đoàn kết và tình yêu quê hương của anh em chúng tôi.

Mẫu 2:

Dưới bầu trời xanh biếc điểm xuyết những áng mây trắng bồng bềnh, ba anh em chúng tôi cùng ông nội rảo bước trên con đường dẫn vào Văn Chỉ - nơi thờ tự linh thiêng của mười vị tiến sĩ, niềm tự hào của quê hương. Bên tai, tiếng chim hót líu lo hòa quyện cùng tiếng lá xào xạc tạo nên một bản nhạc đồng quê êm đềm, thanh bình. 

Bước qua cánh cổng uy nghi, ba anh em không khỏi choáng ngợp trước vẻ đẹp cổ kính và trang nghiêm của Văn Chỉ. Những mái ngói cong cong phủ rêu phong, những bức tường gạch nung rắn chắc cùng những hoa văn chạm trổ tinh xảo như đưa chúng tôi về với một thời đại xa xăm. 

Lúc này, anh Nguyên, với vẻ mặt hiếu kỳ, bỗng lên tiếng: "Ông ơi, sao ven đường để cỏ mọc tốt thế này ạ?". Giọng anh xen lẫn sự ngỡ ngàng và háo hức muốn tìm hiểu. Ông nội mỉm cười hiền hậu, giải thích: "Văn Chỉ đã được xây dựng từ lâu đời, nay đang trong quá trình trùng tu. Do vậy, cỏ mọc um tùm là điều dễ hiểu." 

Vừa lúc ấy, ông thủ từ, người phụ trách trông coi Văn Chỉ, đi ngang qua. Nhìn thấy ông nội và chúng tôi, ông niềm nở chào hỏi và quay sang ba anh em, giọng nói ấm áp: "Cháu nói đúng đấy! Ông cũng đang định phát dọn cỏ, rồi trồng hai dây tóc tiên cho đẹp, chuẩn bị đón hội làng đây." 

Nghe vậy, anh Nguyên và tôi đều reo lên vui mừng. Chúng tôi háo hức mong muốn được góp sức mình để làm đẹp cho Văn Chỉ, cho quê hương. Nhìn thấy được sự nhiệt tình của chúng tôi, ông thủ từ mỉm cười hiền hậu: "Được chứ! Các cháu ngoan lắm! Hai anh được trồng cây trạng nguyên, còn cháu Thư có thể tưới nước cho cây." Cái Thư, khuôn mặt rạng rỡ, vội vàng gật đầu lia lịa: "Dạ, cháu sẽ tưới nước cho cây thật cẩn thận ạ!" 

Thế rồi, chỉ sau hai ngày, công việc đã được hoàn thành. Nhìn con đường dẫn vào Văn Chỉ giờ đây đã trở nên sạch đẹp và rực rỡ với những dây tóc tiên và hai cây trạng nguyên, lòng chúng tôi tràn ngập niềm vui sướng và tự hào. Hai cây trạng nguyên, với tán lá đỏ rực rỡ như những ngọn lửa, sừng sững đứng trước cổng Văn Chỉ như những vị anh hùng đang ngày đêm canh gác cho quê hương. Màu đỏ rực rỡ ấy như tô điểm thêm cho vẻ đẹp của quê hương, đồng thời cũng như nhắc nhở chúng tôi về truyền thống hiếu học và tinh thần ham học hỏi của ông cha ta. 

Trải nghiệm cùng ông nội và anh trai trồng cây tại Văn Chi đã để lại trong lòng tôi những ấn tượng khó phai. Nó không chỉ giúp tôi hiểu hơn về truyền thống hiếu học của quê hương mà còn khơi dậy trong tôi niềm tự hào và lòng yêu quê hương tha thiết.

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP