Chọn một bài đọc mà em đã học ở lớp Năm và thay đổi cách kết thúc câu chuyện trong bài đọc đó.
Chọn một bài đọc mà em đã học ở lớp Năm và thay đổi cách kết thúc câu chuyện trong bài đọc đó.
Quảng cáo
Trả lời:
Mẫu 1: Hoàng tử học nghề
Vua nước Ba Tư kén vợ cho hoàng tử. Thật kỳ lạ, hoàng tử chỉ muốn lấy con gái một người chăn cừu. Nhà vua khuyên mãi không được, đành cử sứ giả đến tìm cô gái.
Cô gái hỏi:
- Hoàng tử làm nghề gì?
Sứ giả ngạc nhiên:
- Hoàng tử là con vua, chàng không phải làm gì cả.
Cô gái bảo:
- Chàng phải học một nghề gì đó mới được!
Nghe sứ giả trở về tâu lại, nhà vua hỏi hoàng tử:
- Cô gái ấy muốn con học một nghề nào đó. Con còn muốn lấy cô ta nữa hay thôi?
Hoàng tử thưa:
- Con sẽ học nghề dệt thảm rơm.
Nhà vua đành mời một thợ giỏi đến dạy chàng. Chỉ sau vài ba ngày, hoàng tử đã dệt được những tấm thảm rơm rất đẹp. Sứ giả bèn trở lại nhà cô gái, đưa cho cô xem những tấm thảm ấy. Thế là cô gái đồng ý. Nàng trở thành vợ hoàng tử.
Một hôm, hoàng tử đi chơi xa. Chàng rẽ vào một quán ăn, không ngờ đấy là sào huyệt của bọn cướp. Chúng nhốt hoàng tử vào một phòng giam, đòi tiền chuộc. Hoàng tử bảo:
– Tôi là thợ dệt thảm rơm. Tôi sống một mình nên không ai đem tiền chuộc đến được đâu. Nhưng hôm qua, nhà vua vừa cho người đến đặt tôi làm một tấm thảm lớn. Nếu mang thảm đến đó bán thì sẽ được một món tiền to.
Thế là bọn cướp mang rơm cho chàng dệt, rồi đem thảm đến cung vua. Nhà vua đưa tấm thảm cho vợ hoàng tử. Nàng chăm chú ngắm nhìn từng nét hoa văn trên thảm. Hoá ra, đó là một bức mật thư, chỉ chỗ bọn cướp giam giữ hoàng tử. Nhà vua liền cho quân đến cứu chàng.
Gặp lại vợ, hoàng tử cảm động cầm tay nàng, bảo:
- Cảm ơn nàng. Nhờ có nàng mà ta thoát chết.
Nhà vua nhìn con trai và nàng dâu, nói với niềm tự hào:
- Ta rất tự hào về các con. Nhờ sự thông minh và lòng dũng cảm, các con đã vượt qua thử thách và trở về an toàn.
Từ đó, hoàng tử và vợ không chỉ sống hạnh phúc mà còn cùng nhau làm nhiều việc thiện, giúp đỡ những người gặp khó khăn. Họ tổ chức những buổi học nghề dệt thảm rơm cho người dân, giúp mọi người có thêm nghề nghiệp và cuộc sống ổn định. Sự khéo léo và lòng nhân ái của họ trở thành biểu tượng của tình yêu và sự đoàn kết trong vương quốc.
Và từ đó, câu chuyện về hoàng tử và cô gái chăn cừu trở thành truyền thuyết đẹp đẽ, được người dân Ba Tư kể lại mãi mãi.
Mẫu 2: Hoa trạng nguyên
Dịp chuẩn bị hội làng năm ngoái, ba anh em chúng tôi theo ông nội vào Văn Chi của làng. Ông bảo: "Văn Chỉ thờ mười vị tiến sĩ thời xưa, người quê mình. Xây cả trăm năm rồi đấy”.
Đi được vài bước chân, anh Nguyên hỏi:
– Ông ơi, sao ven đường để cỏ mọc tốt thế này ạ?
Vừa lúc ấy, ông thủ từ đi qua. Ông niềm nở chào ông nội, rồi quay sang phía chúng tôi, bảo:
– Cháu nói đúng đấy! Ông cũng đang định phát sạch cỏ, rồi trồng hai dây tóc tiên cho đẹp, chuẩn bị đón hội làng đây.
Vừa nói, ông vừa tươi cười nhìn ba anh em tôi. Anh Nguyên hỏi:
– Chúng cháu muốn trồng cây trạng nguyên, có được không, ông?
– Cây trạng nguyên có màu lá đỏ, sẽ rất đẹp. – Tôi nói.
– Hai anh được trồng cây, vậy cháu có được tưới cây không, ông? – Cái Thư hỏi.
Ông thủ từ cười rất vui:
– Được chứ! Các cháu ngoan lắm!
Còn ông nội thì bảo:
– Cả bốn ông cháu mình cùng làm với dân làng, được chưa nào?
Thế rồi, chỉ hai hôm sau, ông nội đã dẫn chúng tôi ra Văn Chỉ. Ở đó đã có mười thanh niên cùng ông thủ từ đợi sản. Phát sạch cỏ xong, mấy ông cháu rạch đất hai bên đường thành rãnh nhỏ để trồng hai dây tóc tiên, rồi đào hai hố nhỏ ở đầu mỗi dãy, trồng hai cây trạng nguyên. Cái Thư cầm gáo múc nước tuổi cho mấy gốc cây chúng tôi vừa mới trồng.
Bây giờ, đường vào Văn Chỉ đã phong quang hơn hẳn. Hai bên đường, hàng hoa tóc tiên rực rỡ khoe sắc đón bước chân khách tham quan. Hai cây trạng nguyên trước cổng cũng xoè những tán lá đỏ như những cánh hoa tươi thắm. Màu đỏ rực rỡ của những “bông hoa" ấy như nhắc nhở chúng tôi về truyền thống vẻ vang của quê nhà.
Cuộc hội làng đến, mọi người ngạc nhiên và phấn khích trước vẻ đẹp mới của lối vào làng. Ông nội và ba anh em chúng tôi đứng ngắm nhìn, tự hào về công trình mà mình đã tham gia xây dựng. Mỗi bước chân bên lối vào mới, là một bước tiến về phía sự phát triển và hòa bình của làng quê.
Hot: 1000+ Đề thi cuối kì 2 file word cấu trúc mới 2026 Toán, Văn, Anh... lớp 1-12 (chỉ từ 60k). Tải ngay
CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ
Lời giải
Mẫu 1:
Trong bài học Địa lí, cô giáo ra bài tập về bản đồ Việt Nam cho cả lớp. Thanh về nhà, háo hức ngồi vào bản và bắt đầu vẽ ngay. Với đôi mắt đã quen với hình dạng đất nước, Thanh vẽ nhanh chóng và tự tin. Khi hoàn thành, cậu nhìn vào tấm bản đồ tự hào và đưa cho bố xem.
"Bố ơi, bố xem con về có được không? Con thuộc lòng nên không cần nhìn mẫu đâu," Thanh tự tin nói.
Bố cậu ngồi xem tấm bản đồ một cách kỹ lưỡng, rồi cười nhẹ:
"Con vẽ khá đẹp đấy, nhưng còn thiếu."
Sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt của Thanh. Sao lại thiếu nhỉ? Có đủ cả ba miền cơ mà.
"Bố của con vẫn nhớ, ngày bố bằng tuổi con bây giờ, bố đã làm bài tập như thế này. Con hãy nhìn bản đồ mẫu mà xem, sẽ thấy thiếu cái gì," bố cậu giải thích.
Thanh mở sách giáo khoa ra và nhìn bản đồ mẫu. Bức vẽ của mình chỉ thiếu những nét gấp khúc mà thôi, có thiếu gì đâu? Thanh ngước nhìn bố với ánh mắt hỏi lẫn tò mò.
"Bên cạnh đất liền, nước mình còn có rất nhiều hải đảo. Bức bản đồ của con còn thiếu những hòn đảo ấy," bố cậu nhấn mạnh.
A, Thanh hiểu rồi! Cậu lấy bút, vẽ thêm những chấm lớn nhỏ tượng trưng cho các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, Côn Đảo, Phú Quốc và những hải đảo thân yêu từ Bắc chí Nam. Vẽ xong, tấm bản đồ giờ đã trở nên hoàn chỉnh hơn, thể hiện rõ hơn hình dạng và biên giới của đất nước.
Mẫu 2:
Ai đã học đến lớp Bốn, lớp Năm mà lại không biết tấm bản đồ Việt Nam nhi. Nước Việt Nam hình chữ S, ở giữa là miền Trung cong cong như cái đòn gánh gánh hai đầu Nam, Bắc nặng trĩu hai vựa lúa và núi non, bãi bồi trù phú.
Thế rồi hôm nay, trong bài học Địa lí, cô giáo ra bài tập cho cả lớp về bản đồ Việt Nam. Bài tập không khó lắm vì chỉ cần mô tả được hình dạng lãnh thổ của Việt Nam, không phải điền tên núi, tên sông và địa giới các tỉnh, thành.
Về đến nhà, Thanh háo hức ngồi vào bàn, vẽ ngay. Vẽ bản đồ không phải là vẽ tranh, ai cũng có thể vẽ được, nếu khi nhắm mắt vẫn hiện ra hình chữ S ấy trong đầu. Vẽ xong, Thanh đưa khoe bố:
– Bố ơi, bố xem con vẽ có được không? Con thuộc lòng nên không cần nhìn mẫu đâu.
Bố gật đầu:
– Con vẽ khá đẹp đấy, nhưng còn thiếu.
Thanh ngạc nhiên: "Sao lại thiếu nhỉ? Có đủ cả ba miền cơ mà." Bố em cười:
– Ngày bố bằng tuổi con bây giờ, bố đã làm bài tập như thế này. Con hãy nhìn bản đồ mẫu mà xem, sẽ thấy thiếu cái gì.
Thanh mở sách giáo khoa ra xem. Bức vẽ của em chỉ không thật đúng những nét gấp khúc mà thôi, có thiếu gì đâu? Em ngước nhìn bố. Bấy giờ, bố mới chỉ vào sách nói:
– Ngoài đất liền, nước mình còn có rất nhiều hải đảo. Bức bản đồ của con còn thiếu những hòn đảo ấy.
A, Thanh hiểu rồi! Em cầm lấy bút, vẽ thêm những chấm lớn nhỏ tượng trưng cho các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, Côn Đảo, Phú Quốc và những hải đảo thân yêu từ Bắc chí Nam.
Lần đầu tiên nhìn vào bản đồ Việt Nam, Thanh đã vô cùng ấn tượng với hình dáng độc đáo của dải đất quê hương. Dáng cong cong của chữ S như một dải lụa mềm mại, ôm ấp những miền quê thanh bình, trù phú. Dọc theo bờ biển, những hòn đảo được vẽ bằng những chấm nhỏ li ti, như những viên ngọc quý lấp lánh, tô điểm cho vẻ đẹp của đất nước. Nhìn vào bản đồ, Thanh cảm thấy bỗng yêu quê hương hơn bao giờ hết. Lòng em trào dâng niềm tự hào về đất nước Việt Nam anh hùng, kiên cường, và biết ơn những thế hệ cha ông đã gìn giữ và xây dựng đất nước.
Bản đồ Việt Nam không chỉ là một bức tranh về địa hình, mà còn là biểu tượng cho tinh thần đoàn kết, và ý chí quật cường của dân tộc. Nhìn vào bản đồ, em thấy được sự bao la, rộng lớn của đất nước, và những tiềm năng to lớn mà quê hương đang có. Em tự nhủ với lòng mình, sẽ cố gắng học tập thật tốt, để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.
Lời giải
Mẫu 1:
Trong ánh nắng rực rỡ của buổi sáng, chúng tôi bước chân nhẹ nhàng trên con đường nhỏ dẫn vào làng Văn Chỉ. Khắp nơi, những tia nắng vàng óng ả lấp lánh trên những đám cỏ xanh mướt bên lề đường, tạo nên một không gian yên bình và tươi mới.
Anh Nguyên không kìm được sự tò mò và hỏi ông nội về bí mật của cỏ xanh mướt bên đường. Đúng lúc đó, ông thủ từ đi qua, nét mặt ông tràn đầy sự vui vẻ và hân hoan. Ánh mắt của ông sáng lên khi bắt gặp chúng tôi và ông nội. Ông tươi cười và chia sẻ với chúng tôi kế hoạch trang trí cho hội làng sắp tới, gợi lên trong chúng tôi sự háo hức và mong đợi.
Khi chúng tôi được biết có thể trồng cây trạng nguyên, sự phấn khích và hứng khởi tràn ngập trong lòng. Tôi không ngừng nghĩ về những bông hoa đỏ rực trên những tán cây, tạo nên một khung cảnh tuyệt vời và lôi cuốn.
Với sự hỗ trợ và khích lệ từ ông thủ từ và ông nội, chúng tôi cùng nhau tham gia vào công việc trồng cây và tưới nước cho chúng. Điều này không chỉ làm cho con đường vào Văn Chỉ trở nên sinh động hơn, mà còn là thể hiện tình đoàn kết và tình yêu quê hương của anh em chúng tôi.
Mẫu 2:
Dưới bầu trời xanh biếc điểm xuyết những áng mây trắng bồng bềnh, ba anh em chúng tôi cùng ông nội rảo bước trên con đường dẫn vào Văn Chỉ - nơi thờ tự linh thiêng của mười vị tiến sĩ, niềm tự hào của quê hương. Bên tai, tiếng chim hót líu lo hòa quyện cùng tiếng lá xào xạc tạo nên một bản nhạc đồng quê êm đềm, thanh bình.
Bước qua cánh cổng uy nghi, ba anh em không khỏi choáng ngợp trước vẻ đẹp cổ kính và trang nghiêm của Văn Chỉ. Những mái ngói cong cong phủ rêu phong, những bức tường gạch nung rắn chắc cùng những hoa văn chạm trổ tinh xảo như đưa chúng tôi về với một thời đại xa xăm.
Lúc này, anh Nguyên, với vẻ mặt hiếu kỳ, bỗng lên tiếng: "Ông ơi, sao ven đường để cỏ mọc tốt thế này ạ?". Giọng anh xen lẫn sự ngỡ ngàng và háo hức muốn tìm hiểu. Ông nội mỉm cười hiền hậu, giải thích: "Văn Chỉ đã được xây dựng từ lâu đời, nay đang trong quá trình trùng tu. Do vậy, cỏ mọc um tùm là điều dễ hiểu."
Vừa lúc ấy, ông thủ từ, người phụ trách trông coi Văn Chỉ, đi ngang qua. Nhìn thấy ông nội và chúng tôi, ông niềm nở chào hỏi và quay sang ba anh em, giọng nói ấm áp: "Cháu nói đúng đấy! Ông cũng đang định phát dọn cỏ, rồi trồng hai dây tóc tiên cho đẹp, chuẩn bị đón hội làng đây."
Nghe vậy, anh Nguyên và tôi đều reo lên vui mừng. Chúng tôi háo hức mong muốn được góp sức mình để làm đẹp cho Văn Chỉ, cho quê hương. Nhìn thấy được sự nhiệt tình của chúng tôi, ông thủ từ mỉm cười hiền hậu: "Được chứ! Các cháu ngoan lắm! Hai anh được trồng cây trạng nguyên, còn cháu Thư có thể tưới nước cho cây." Cái Thư, khuôn mặt rạng rỡ, vội vàng gật đầu lia lịa: "Dạ, cháu sẽ tưới nước cho cây thật cẩn thận ạ!"
Thế rồi, chỉ sau hai ngày, công việc đã được hoàn thành. Nhìn con đường dẫn vào Văn Chỉ giờ đây đã trở nên sạch đẹp và rực rỡ với những dây tóc tiên và hai cây trạng nguyên, lòng chúng tôi tràn ngập niềm vui sướng và tự hào. Hai cây trạng nguyên, với tán lá đỏ rực rỡ như những ngọn lửa, sừng sững đứng trước cổng Văn Chỉ như những vị anh hùng đang ngày đêm canh gác cho quê hương. Màu đỏ rực rỡ ấy như tô điểm thêm cho vẻ đẹp của quê hương, đồng thời cũng như nhắc nhở chúng tôi về truyền thống hiếu học và tinh thần ham học hỏi của ông cha ta.
Trải nghiệm cùng ông nội và anh trai trồng cây tại Văn Chi đã để lại trong lòng tôi những ấn tượng khó phai. Nó không chỉ giúp tôi hiểu hơn về truyền thống hiếu học của quê hương mà còn khơi dậy trong tôi niềm tự hào và lòng yêu quê hương tha thiết.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.