khoahoc.vietjack.com

Danh sách câu hỏi tự luận ( Có 634,258 câu hỏi trên 12,686 trang )

Có một cô bé đăng kí tham gia đội đồng ca thành phố nhưng không được nhận. Cô bé rất buồn, ngồi đọc một mình trong công viên. Cô tự hỏi: “Tại sao mình không được nhận? Chẳng lẽ mình hát tồi thế sao?”. Rồi cô hát khe khẽ, hết bài này đến bài khác. Bỗng có ai đó khen: “Cháu hát hay quá!”           Cô bé ngẩn người. Người vừa khen cô là một ông cụ t óc bạc. Ông cụ nói xong thì đứng dậy, chậm rãi bước đi.           Hôm sau, khi đến công viên, cô bé đã thấy ông cụ ngồi ở chiếc ghế hôm trước, mỉm cười chào cô. Cô bé lại hát. Ông cụ chăm chú lắng nghe rồi vỗ tay, nói: “Cảm ơn cháu bé, cháu hát hay lắm!”           Nhiều năm trôi qua. Cô bé đã trở thành ca sĩ nổi tiếng. Một hôm, cô trở lại công viên tìm cụ già nhưng chỉ thấy chiếc ghế trống không. Bác bảo vệ ở công viên nói với cô: “Ông cụ mới mất. Cụ bị điếc hơn 20 năm nay rồi.”           Cô gái sững người. Thì ra, cụ già vẫn chăm chú lắng nghe và khen cô hát hay lại là một người từ lâu đã không còn nghe được nữa. Theo Hoàng Phương Nội dung chính: Ca ngợi tấm lòng tốt bụng của ông lão đã tiếp thêm sự tự tin cho cô bé về giọng hát của mình. Vì sao cô bé buồn, ngồi khóc một mình ?

Xem chi tiết 895 lượt xem 2 năm trước

Cuộc đua ma-ra-tông hằng năm diễn ra vào mùa hè. Tôi có nhiệm vụ ngồi trong xe cứu thương, theo sau các vận động viên, phòng khi ai đó cần được được chăm sóc y tế. - Chúng ta sẽ theo sau người chạy cuối cùng. Anh lái xe chầm chậm thôi nhé! – Tôi nói với người lái xe.           Đoàn người dần tăng tốc, xe chúng tôi bám theo sau. Ở cuối đoàn đua là một người phụ nữ mặc áo thể theo màu xanh da trời. Đôi chân của chị bị tật, tưởng chừng không thể nào bước đi được, nói gì đến chạy. Nhìn chị chật vật nhích từng bước một, mặt đỏ bừng như lửa mà tôi nín thở, rồi tự dưng reo hò: “Cố lên! Cố lên!”. Tôi vừa sờ sợ, vừa phần khích, vừa ngưỡng mộ dõi theo chị đang kiên trì và quả quyết vượt qua những mét cuối cùng.           Vạch đích đã hiện ra. Ai đó đã chăng một sợi ruy băng hồng ngang đường. Người phụ nữ chầm chậm băng qua. Sợi ruy băng tung ra, bay phấp phới sau lưng chị như đôi cánh.           Cuộc đua đã kết thúc từ lâu, nhưng ấn tượng về chị thì con mãi. Với chị, điều quan trọng không phải là chiến thắng những người khác, mà là chiến thắng bệnh tật của mình. Mỗi lúc gặp khó khăn trong sống, hình ảnh “người chạy cuối cùng” lại tiếp thêm động lực cho tôi. Nội dung chính: Nghị lực phi thường và ý chí của vận động viên thật đáng ngưỡng mộ, tiếp thêm cảm hứng cho mỗi người cố gắng hơn trong cuộc sống. Nhân vật “tôi” làm nhiệm vụ gì trong cuộc thi ma-ra-tông ?

Xem chi tiết 1.6 K lượt xem 2 năm trước