Câu hỏi:

08/04/2025 163 Lưu

Costa Rica là một quốc gia nhỏ ở Trung Mỹ, trở thành nước đi đầu trong việc thiết lập các khu bảo tồn. Khi đất nước này theo đuổi mục tiêu bảo tồn điều kiện sống của quốc gia thì đất nước này thay đổi rõ rệt và được cải tiến mạnh mẽ (Hình 28.7). Các phát biểu sau đây về sự thay đổi điều kiện sống của quốc gia Costa Rica từ năm 1925 đến năm 2000 là đúng hay sai? Giải thích.

Các phát biểu sau đây về sự thay đổi điều kiện sống của quốc gia Costa Rica từ năm 1925 đến năm 2000 là đúng hay sai? Giải thích. (ảnh 1) 

a) Đường đồ thị (1) là tuổi thọ trung bình của người dân và đường đồ thị (2) là số trẻ tử vong.

b) Dân số của người dân Costa Rica trong giai đoạn này gia tăng.

c) Sự gia tăng dân số quá mức sẽ phá vỡ chiến lược phát triển bền vững của quốc gia.

d) Bảo tồn là nguyên nhân chính làm tăng sức khoẻ của người dân ở quốc gia này.

Quảng cáo

Trả lời:

verified Giải bởi Vietjack

Lời giải:

a) Sai, khi đất nước này theo đuổi mục tiêu bảo tồn điều kiện sống của quốc gia thì đất nước này được cải tiến mạnh mẽ, số trẻ tử vong giảm mạnh (đường đồ thị 1) và tuổi thọ trung bình tăng dần (đường đồ thị 2).

b) Đúng, tỉ lệ tử vong ở trẻ giảm và tuổi thọ trung bình tăng là một trong những nguyên nhân gia tăng dân số của quốc gia Costa Rica trong giai đoạn này.

c) Đúng, khi dân số gia tăng quá mức thì các yếu tố môi trường và kinh tế đều bị ảnh hưởng xấu, phá vỡ sự phát triển bền vững.

d) Sai, không đủ cơ sở để đưa ra kết luận này. Các yếu tố như: môi trường, giáo dục, chính sách xã hội,... đều góp phần gia tăng sức khoẻ của người dân ở quốc gia này.

CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ

Lời giải

Lời giải:

Đáp án đúng là: D

Để phát triển bền vững cần phải có sự kết hợp cân đối, hài hòa ba trụ cột phát triển: Kinh tế, xã hội và môi trường.

Để phát triển bền vững cần phải có sự kết hợp cân đối, hài hòa ba trụ cột phát triển nào? (ảnh 1)

Lời giải

Lời giải:

a)

- Phân mảnh nơi ở là chia nhỏ nơi ở thành các vùng biệt lập → Tài nguyên tự nhiên không đủ → cạnh tranh gay gắt giữa các loài và trong nội bộ loài → giảm đa dạng loài.

- Sự phân mảnh làm giảm khả năng di chuyển giữa các vùng sống, ảnh hưởng đến khả năng tìm kiếm thức ăn, đối tác sinh sản và các khu vực an toàn. Điều này có thể dẫn đến cô lập các cá thể và giảm sự trao đổi gene giữa chúng, làm giảm đa dạng gene của quần xã.

- Khi nơi ở phân thành nhiều vùng nhỏ - tạo nhiều vùng biên có điều kiện môi trường dễ biến động → một số loài ở đó có thể trở thành loài chủ chốt lấn át các loài khác, một số loài không thích nghi bị chết → đa dạng loài giảm.

b)

- Loài A xuất hiện ở khu vực có diện tích vùng biên ít đến trung bình, cho đến khi tỉ lệ giữa chu vi và diện tích rất cao tức diện tích vùng biên rất lớn thì sự xuất hiện loài A giảm đáng kể, và do đó loài A có thể được tìm thấy trong cả hai thiết kế khu bảo tồn.

- Loài B chủ yếu xuất hiện ở khu vực có diện tích vùng biên rất ít, do đó nó có xác suất xuất hiện cao hơn ở những mảnh có tỉ lệ chu vi trên diện tích thấp hơn, và do đó thiết kế 1 sẽ là tốt nhất.

- Loài C hoạt động tốt nhất với tỉ lệ chu vi trên diện tích ở mức trung bình hay diện tích vùng biên ở mức trung bình và do đó sẽ hoạt động tốt hơn với thiết kế 2 (thiết kế có nhiều diện tích vùng biên hơn thiết kế 1).