Một ngày nọ, con lừa của một bác nông dân sẩy chân rơi xuống một cái giếng cạn sau vườn. Lừa cất tiếng kêu “ be…be…” đầy đau đớn. Bác nông dân cố nghĩ xem nên làm gì. Nhưng giếng thì sâu mà miệng giếng lại nhỏ, bác không tìm được cách nào xuống để đưa con lừa lên cả. Nghĩ mãi, cuối cùng bác quyết định: con lừa đã già, không nên để nó phải chịu thêm sự đau đớn bất lực lâu hơn nữa. Còn cái giếng từ lâu không dùng nên cũng cần được lấp lại. Thế là bác nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình.
Họ xúc đất và đổ vào giếng. Đất rơi xuống, lừa hoảng sợ và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, bác nông dân nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa bình tĩnh lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Mọi người thấy thế hối hả xúc đất đổ xuống. Chẳng bao lâu sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng, đầu ngẩng cao đầy vui sướng và kiêu hãnh rồi nó lóc cóc chạy ra ngoài.
(Theo: TruyenDanGian.Com)
Chọn đáp án đúng nhất cho câu hỏi số 1,2,3,4.
Câu 1. (0,5 điểm) Văn bản trên được viết theo thể loại gì?
A. Truyền thuyết
B. Cổ tích
C. Tiểu thuyết
D. Ngụ ngôn
Câu 2. (0,5 điểm) Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên là gì?
A. Tự sự.
B. Biểu cảm.
C. Nghị luận.
D. Miêu tả.