Câu hỏi:

24/02/2026 7 Lưu

Viết bài văn tả một người đã để lại cho em những ấn tượng tốt đẹp.

Quảng cáo

Trả lời:

verified Giải bởi Vietjack

Mẫu 1:

 Ngày hôm qua, lúc cùng bố mẹ đi chơi ở công viên, em đã gặp một người nghệ sĩ đường phố. Dù đây là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng chú ấy đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc.

Chú ấy là một người đàn ông trưởng thành với dáng người cao ráo và hơi gầy. Mái tóc của chú ấy có màu nâu nhạt, xoăn nhẹ bồng bềnh lãng tử - rất giống với tưởng tượng của em về những người nghệ sĩ. Khuôn mặt chú ấy góc cạnh và có sống mũi cao. Dường như chú ấy là một người con lai thì phải. Ấn tượng nhất là đôi mắt nâu sâu thẳm và chất chứa nỗi buồn của chú ấy. Khi chơi đàn piano, đôi mắt chú ấy nhìn về phía xa xăm vô định. Như là chú ấy đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, mặc kệ tất cả những điều xung quanh. Những ngón tay của chú ấy nhảy múa trên phím đàn điệu nghệ đến khiến người xem phải trầm trồ. Tất cả khiến em tin rằng chú ấy là một nghệ sĩ piano thực thụ. Dù chú không mặc bộ vest lịch lãm, không biểu diễn trên sân khấu rộng lỡn thì cũng chẳng chút nào ảnh hưởng đến chú cả.

Mãi đến lúc về nhà, vẻ ngoại hình lãng tử và có chút gì đấy buồn bã của người nghệ sĩ piano đường phố kia vẫn khiến em nhớ mãi. Em rất mong sẽ được gặp chú ấy thêm lần nữa. Lúc ấy, em sẽ tiến lại và xin phép được biết tên của người nghệ sĩ này.

Mẫu 2:

Em thường nghe câu: “Lương y như từ mẫu”, ý muốn nói thầy thuốc như mẹ hiền. Nói vậy không phải ca tụng hay thần thánh những thầy thuốc, mà bởi họ đẹp thật, họ tốt thật! Trong một lần gần đây em bị ốm và phải nhập viện, em đã được gặp bác sĩ Phương - một cô bác sĩ dịu dàng, dễ mến và luôn đối xử tốt với mọi người bệnh, để lại trong em rất nhiều tình cảm và ấn tượng về cô.

Cô Phương là một nữ bác sĩ có ngoại hình thanh tú nhất mà em từng thấy. Trông cô trạc tuổi mẹ em mà lại không quá gầy, không quá béo, dáng người rất cân đối. Gương mặt cô hình trái xoan, mũi cao, đôi mắt to và môi đỏ, hay cười. Có lẽ cô sinh ra như để gán lấy vị trí làm bác sĩ cho cuộc sống vậy! Nước da cô hồng hào, mái tóc dài suôn mượt được búi gọn trong một chiếc kẹp tóc nhỏ màu xanh. Hàng ngày, cô thường mặc một chiếc áo dài màu trắng dành riêng cho bác sĩ, trông rất lịch sự và sang trọng. Trên cổ, cô đeo một chiếc ống nghe, như sẵn sàng thăm khám cho mọi người bệnh mà cô gặp. Lúc tiếp đón bệnh nhân, cô còn cẩn thận lấy chiếc khẩu trang y tế từ túi áo ra, che kín mặt, để lộ đôi mắt biết cười của mình.

Nhìn cách mà cô Phương làm việc mới thấy cô có tác phong, suy nghĩ thật nhanh nhạy mà lại điềm đạm, bình tĩnh trong mọi câu nói, kết luận. Em xếp hàng và chờ những người đến khám trước mình, chăm chú quan sát và lắng nghe từng lời cô nói, từng việc cô làm. Cô hỏi kĩ tuổi tác của từng người, tiền sử bệnh của mọi người xem có mắc dị ứng, có bị bệnh nền nào không rồi mới chẩn đoán bệnh, kê đơn, cấp phát thuốc. Có lần, trời đã tối khuya, em nghe thấy tiếng một ca cấp cứu chạy rầm rầm ngoài hành lang. Tiếng cô Phương vọng lên, hô hoán bác sĩ vào phòng cấp cứu. Hôm sau em nghe tin, có một bạn nhỏ tình trạng bệnh nặng nhưng nhờ sự cố gắng, gấp rút, tập trung của các bác sĩ trong ca trực của cô Phương mà giúp bạn nhỏ hồi sức, xuất viện chỉ sau 2 tuần điều trị nội trú. Thật sự những phép màu đã xảy ra nơi đây, xuất hiện từ bàn tay những người thầy thuốc y đức.

Cô Phương là một bác sĩ hiền từ, tốt bụng mà em được biết. Có rất nhiều bệnh nhân cần cứu chữa, rất cần những bác sĩ tâm huyết, cố gắng cứu chữa bảo vệ sức khoẻ cho mọi người. Song, ấy đương nhiên là nhiệm vụ của các bác sĩ như cô Phương; họ luôn sẵn sàng đón nhận mọi nhiệm vụ và cứu chữa kịp thời mọi ca bệnh. Em hi vọng mọi người luôn khoẻ mạnh để các bác sĩ có thêm thời gian nghỉ ngơi, không phải áp lực và lo lắng, vất vả mỗi ngày.

CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ

Lời giải

Mẫu 1:

Tết Nguyên Đán năm nay, gia đình em tự gói bánh chưng để ăn Tết. Tối trước đó, mọi nguyên liệu đều đã được chuẩn bị sẵn, chỉ chờ sáng 29 bố và em dậy sớm gói bánh thôi. Sáng giáp Tết, trời rét buốt, sương mù dày đặc, chỉ có ánh đèn vàng từ căn bếp le lói cố hắt ra sân sưởi ấm cho mấy nhành mai. Bố gói bánh rất chậm, không được nhanh và vuông vắn như ông. Nhưng bố vẫn tỉ mỉ uốn từng nếp lá để có những chiếc bánh đẹp nhất có thể. Em ngồi cạnh bố, cố gắng giúp bố xếp lạt, cắt lá, xúc nếp, giữ bánh để bố buộc lạt. Từ chiếc bánh đầu tiên còn hơi méo mó, đến chiếc bánh thứ ba đã vuông vắn hơn hẳn. Cuối cùng, mười chiếc bánh chưng cũng đã ra lò. Ngồi bên bếp lửa ấm nóng hừng hực, em thầm cảm ơn bố vì đã cố gắng đến cùng để gói bánh chưng cho cả nhà. Hoạt động gói bánh ấy không chỉ là để có bánh chưng ăn, mà hơn cả, nó tiếp nối ngọn lửa thiêng liêng của truyền thống, bày tỏ tấm lòng thành kính của con cháu với ông bà tổ tiên. Nếu thiếu đi hoạt động gói bánh chưng, thì Tết vẫn là Tết. Nhưng nó chỉ là một lễ hội bình thường, chẳng còn là ngày Tết cổ truyền ý nghĩa truyền thừa hàng trăm năm của dân tộc ta nữa. Chính nhờ lần gói bánh chưng này của bố, mà em thêm hiểu và yêu quý, trân trọng những truyền thống ý nghĩa của dân tộc ta.

Mẫu 2:

Gói bánh chưng từ lâu đã trở thành một phong tục vô cùng quan trọng trong đời sống văn hoá Việt vào dịp Tết đến xuân về. Không khí rộn ràng, náo nức của ngày xuân đã tràn ngập trên khắp quê em. Ngay từ ngày 26 Tết, bà và mẹ đã đi chợ sắm sửa đầy đủ các nguyên liệu cần thiết như gạo nếp, đậu xanh, thịt heo, lá dong, dây lạt…Món nào cũng được lựa chọn và sơ chế kĩ càng để chuẩn bị hôm sau gói bánh. Năm nay cả nhà đã có thêm “thợ phụ nhí” là em và bé Mai. Hai chị em hào hứng lắm vì mọi năm chỉ có thể giúp bố mẹ rửa lá, lau lá chứ chưa được tham gia gói bánh bao giờ cả. Khi tất cả nguyên liệu đã chuẩn bị xong, gia đình em cùng quây quần gói bánh. Với kinh nghiệm dày dặn, bà nội là người chỉ huy đảm đang chỉ dạy chúng em cách gói bánh. Nào là xếp lá thật ngay ngắn, đổ lượng gạo nếp và đỗ xanh vừa phải, đặt vài lát thịt vào chính giữa, cuối cùng là phủ một lớp gạo lên trên để lấp đầy. Sau khi xếp bánh vào nồi, em và bé Mai nhận nhiệm vụ trông nồi bánh. Cuối cùng bánh chưng cũng đã chín. Bà em cẩn thận bày 4 chiếc bánh lên bàn thờ dâng cúng tổ tiên. Kỉ niệm gói bánh chưng ngày Tết đã để lại cho em nhiều ấn tượng khó quên. Em cảm nhận sâu sắc được ý nghĩa quan trọng của chiếc bánh chưng và tự nhủ sẽ học gói bánh thật tốt để gìn giữ truyền thống quý báu này.

Lời giải

Mẫu 1:

Mỗi năm một lần, khi đến Tết Độc lập - 2/9, quê hương em lại tưng bừng tổ chức lễ hội đua thuyền trên sông Gianh để ăn mừng ngày Tết lớn của dân tộc. Truyền thống này đã có từ trước đây rất lâu rồi, nhưng từ khi đất nước thống nhất, thì nhân dân quyết định thống nhất lấy ngày này làm ngày tổ chức lễ hội. Hội thi sẽ diễn ra trên con sông Gianh của quê hương - nơi vỗ về, nâng đỡ biết bao thế hệ người dân Lệ Thủy. Các đội đua sẽ tập luyện và chuẩn bị bảo dưỡng thuyền từ vài tháng trước đó để có trạng thái tốt nhất. Ngày diễn ra lễ hội, không chỉ dân bản địa, mà khách du lịch từ khắp nơi đổ về cũng vô cùng đông đúc. Người dân tràn xuống vạt cỏ, lội xuống cả mé sông, đứng chật kín hai bên lòng đường, khó mà đi lại được. Dưới sông, các thuyền viên ra sức chèo thuyền, điều khiển con thuyền rẽ sóng lao nhanh về phía trước. Hai bên bờ khán giả reo hò nhiệt liệt, cổ vũ hết mình. Có khán giả quá phấn khích, còn bơi cả xuống sông, đánh nước ầm ầm để gọi tên đội mình yêu mến. Từ khán giả đến người thi đấu đều hòa chung trong bầu không khí lễ hội vui tươi, rộn ràng vào náo nhiệt. Chính điều đó tạo nên sự hấp dẫn to lớn cho lễ hội đua thuyền trên sông Gianh của quê hương em. Khiến ai ai dù đi xa đến đâu, cũng nhớ Tết độc lập để trở về quê nhà, đón chào lễ hội đua thuyền. Là một người con Lệ Thủy, em rất tự hào về lễ hội truyền thống của quê hương mình.

Mẫu 2:

“Quai thao nâng dải lụa đào

Trầu têm cánh phượng em vào hội Lim”

Hàng năm, cứ vào ngày 13 tháng Giêng, người người lại đổ về Tiên Du (Bắc Ninh) để tham dự một lễ hội đặc sắc ở nơi đây – Hội Lim. Xuân năm nay em vô cùng vui sướng khi được bố mẹ dẫn đi xem hội vì đã đạt được danh hiệu học sinh xuất sắc trong học kì I. Sau khoảng hơn một tiếng di chuyển, gia đình em đã tới được nơi tổ chức lễ hội. Không gian rộng lớn, khung cảnh nhộn nhịp, tấp nập người qua lại khiến em càng thêm háo hức, mong chờ được tham gia hội Lim. Giờ khai hội vừa điểm, tiếng chiêng tiếng trống nổi lên sôi động, khói hương thắp nghi ngút khắp cả sân đình. Tất cả các bô lão mặc áo thụng xanh, đầu đội khăn đóng cung kính cẩn dâng hương hoa, lễ vật lên thần linh. Náo nhiệt và vui nhất của lễ hội Lim chính là các trò chơi dân gian. Em hào hứng nắm tay bố mẹ theo dõi những trận đấu vật gay cấn, phấn khích cổ vũ các đội thi dệt, thi nấu cơm,...Và ấn tượng với em hơn cả chính là tiết mục hát dân ca giao duyên. Trên một hồ nước nhỏ, chiếc thuyền rồng được trang trí bắt mắt chính là sân khấu của những nghệ sĩ dân gian tài hoa. Các liền chị da trắng má hồng duyên dáng trong chiếc áo tứ thân, liền anh đĩnh đạc với áo the khăn xếp cùng nhau cất cao những câu hát nghĩa tình, ngọt ngào, đằm thắm. Đến tận lúc ra về, em vẫn còn nuối tiếc sao mà thời gian trôi nhanh quá. Hội Lim là truyền thống quý báu được giữ gìn và lưu truyền suốt bao đời nay của tỉnh Bắc Ninh. Qua trải nghiệm đáng giá này, em càng thêm yêu quý văn hoá của đất nước và mong muốn sẽ được quay trở lại nơi đây thêm nhiều lần nữa.

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP

Lời giải

Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.

Nâng cấp VIP