Đề cương ôn tập giữa kì 2 Tiếng Việt lớp 5 (có đáp án) - Phần Viết
4.6 0 lượt thi 10 câu hỏi
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
🔥 Học sinh cũng đã học
Bài tập nâng cao Tiếng Việt lớp 5 Tuần 3 (có đáp án)
Bài tập nâng cao Tiếng Việt lớp 5 Tuần 2 (có đáp án)
Bài tập nâng cao Tiếng Việt lớp 5 Tuần 1 (có đáp án)
Bộ 10 đề thi cuối kì 2 Tiếng Việt lớp 5 Chân trời sáng tạo cấu trúc mới có đáp án - Đề 10
Bộ 10 đề thi cuối kì 2 Tiếng Việt lớp 5 Chân trời sáng tạo cấu trúc mới có đáp án - Đề 9
Bộ 10 đề thi cuối kì 2 Tiếng Việt lớp 5 Chân trời sáng tạo cấu trúc mới có đáp án - Đề 8
Bộ 10 đề thi cuối kì 2 Tiếng Việt lớp 5 Chân trời sáng tạo cấu trúc mới có đáp án - Đề 7
Bộ 10 đề thi cuối kì 2 Tiếng Việt lớp 5 Chân trời sáng tạo cấu trúc mới có đáp án - Đề 6
Danh sách câu hỏi:
Lời giải
Mẫu 1:
Cô Phương là một nữ bác sĩ có ngoại hình thanh tú nhất mà em từng thấy. Trông cô trạc tuổi mẹ em mà lại không quá gầy, không quá béo, dáng người rất cân đối. Gương mặt cô hình trái xoan, mũi cao, đôi mắt to và môi đỏ, hay cười. Có lẽ cô sinh ra như để gán lấy vị trí làm bác sĩ cho cuộc sống vậy! Nước da cô hồng hào, mái tóc dài suôn mượt được búi gọn trong một chiếc kẹp tóc nhỏ màu xanh. Hàng ngày, cô thường mặc một chiếc áo dài màu trắng dành riêng cho bác sĩ, trông rất lịch sự và sang trọng. Trên cổ, cô đeo một chiếc ống nghe, như sẵn sàng thăm khám cho mọi người bệnh mà cô gặp. Lúc tiếp đón bệnh nhân, cô còn cẩn thận lấy chiếc khẩu trang y tế từ túi áo ra, che kín mặt, để lộ đôi mắt biết cười của mình.
Mẫu 2:
Ngày hôm qua, lúc cùng bố mẹ đi chơi ở công viên, em đã gặp một người nghệ sĩ đường phố. Chú ấy có dáng người cao ráo và hơi gầy. Mái tóc của chú ấy có màu nâu nhạt, xoăn nhẹ bồng bềnh lãng tử - rất giống với tưởng tượng của em về những người nghệ sĩ. Khuôn mặt chú ấy góc cạnh và có sống mũi cao. Dường như chú ấy là một người con lai thì phải. Ấn tượng nhất là đôi mắt nâu sâu thẳm và chất chứa nỗi buồn của chú ấy. Khi chơi đàn piano, đôi mắt chú ấy nhìn về phía xa xăm vô định. Như là chú ấy đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Những ngón tay của chú ấy nhảy múa trên phím đàn điệu nghệ đến khiến người xem phải trầm trồ. Tất cả khiến em tin rằng chú ấy là một nghệ sĩ piano thực thụ. Dù chú không mặc bộ vest lịch lãm, không biểu diễn trên sân khấu rộng lớn thì cũng chẳng chút nào ảnh hưởng đến chú cả. Em rất mong sẽ được gặp chú ấy thêm lần nữa. Lúc ấy, em sẽ tiến lại và xin phép được biết tên của người nghệ sĩ này.
Lời giải
Mẫu 1:
Bố của em là bộ đội ở đảo Trường Sa, nên rất ít khi về thăm nhà. Vì vậy mà mẹ vừa làm mẹ, vừa làm bố, ngày ngày ở bên yêu thương chăm sóc em.
Năm nay, mẹ của em vừa tròn 39 tuổi, nhưng trông vẫn còn trẻ trung lắm. Mẹ chỉ cao 1m45, hơi mập một chút. Nước da của mẹ trắng hồng, một phần do thường chỉ làm việc trong nhà máy may, một phần là do mẹ quan tâm chăm sóc da nữa. Khuôn mặt của mẹ tròn và phúc hậu. Vầng trán ngắn, hơi dô, nên mẹ thường cắt tóc mái để che lại. Đôi mắt mẹ tròn xoe, đen láy như hồ nước sâu thẳm và ấm áp. Lúc nào ở đó cũng chứa chan những yêu thương, quan tâm dành cho em. Mẹ có một khuôn miệng rộng, khi cười khoe hai hàm răng đều như hạt bắp. Bàn tay của mẹ có nhiều vết chai, đó là do làm việc vất vả suốt nhiều năm trời. Chiều đi làm về, mẹ sẽ tranh thủ cho gà ăn, rồi chăm sóc cho vườn rau trước nhà. Mẹ khéo lắm, nên mùa nào thức đó, vườn rau lúc nào cũng xanh tươi. Ngày ngày mẹ cần cù như một chú ong thợ, quán xuyến hết mọi việc trong nhà. Nhờ có mẹ mà bố yên tâm thực hiện nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc.
Em rất tự hào về mẹ của mình. Nếu thiên thần có thật, em tin rằng mẹ em chính là thiên thần xinh đẹp nhất, chỉ thuộc về một mình em mà thôi.
Mẫu 2:
Bà ngoại của em là người mà em vô cùng yêu mến và kính trọng. Có thể nói, chính bà là người đã vẽ nên cho em những trang giấy hồng tuổi thơ rực rỡ nhất.
Năm nay bà ngoại đã hơn 70 tuổi nhưng vẫn khỏe mạnh và minh mẫn lắm. Bà khá cao, hơi gầy và lưng đã còng. Lưng của bà còng một phần là do tuổi tác, phần còn lại là bởi lúc trẻ bà làm nghề đan chổi nên thường phải cúi xuống làm việc cả ngày dài. Khuôn mặt của bà có hình trái xoan. Tuy giờ da của bà đã nhăn nheo, lấm tấm vết đồi mồi, nhưng vẫn có thể thấy thấp thoáng vẻ mĩ nhân của bà lúc còn trẻ. Lông mày của bà đã bạc đi nhiều, giống như mái tóc dài của bà vậy. Đôi mắt của bà hơi mờ đi bởi tuổi già, nhưng luôn chan chứa những yêu thương dành cho con cháu. Những lúc đọc sách, xem tivi bà sẽ đeo kính lão. Thời gian còn lại bà cất kính đi, nên thỉnh thoảng lại nheo mắt để nhìn cho rõ. Trang phục của bà chủ yếu là các bộ bà ba màu sắc tươi sáng. Chỉ khi có dịp đặc biệt thì bà mới thay áo dài hay các bộ váy hiện đại hơn. Bà ngoại của em rất khéo tay. Các mâm cỗ ngày Tết đều một tay bà chuẩn bị, chẳng cần nhờ ai. Những món bánh truyền thống bà cũng đều có thể tự tay làm được. Bây giờ có nhiều món bánh mới lạ, bà chỉ cần xem hướng dẫn trên youtube là làm cho em được ngay. Nhờ vậy mà lúc còn nhỏ, em được ăn rất nhiều món ăn ngon lành mà chẳng cần đi đâu xa.
Em yêu bà ngoại lắm. Mỗi ngày bà già đi một chút thì em cũng vừa lớn lên thêm một chút. Vì vậy mà em luôn cố gắng học tập thật tốt để bà được tự hào về đứa cháu nhỏ nhỏ của mình.
Lời giải
Mẫu 1:
Ngày hôm qua, lúc cùng bố mẹ đi chơi ở công viên, em đã gặp một người nghệ sĩ đường phố. Dù đây là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng chú ấy đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc.
Chú ấy là một người đàn ông trưởng thành với dáng người cao ráo và hơi gầy. Mái tóc của chú ấy có màu nâu nhạt, xoăn nhẹ bồng bềnh lãng tử - rất giống với tưởng tượng của em về những người nghệ sĩ. Khuôn mặt chú ấy góc cạnh và có sống mũi cao. Dường như chú ấy là một người con lai thì phải. Ấn tượng nhất là đôi mắt nâu sâu thẳm và chất chứa nỗi buồn của chú ấy. Khi chơi đàn piano, đôi mắt chú ấy nhìn về phía xa xăm vô định. Như là chú ấy đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, mặc kệ tất cả những điều xung quanh. Những ngón tay của chú ấy nhảy múa trên phím đàn điệu nghệ đến khiến người xem phải trầm trồ. Tất cả khiến em tin rằng chú ấy là một nghệ sĩ piano thực thụ. Dù chú không mặc bộ vest lịch lãm, không biểu diễn trên sân khấu rộng lỡn thì cũng chẳng chút nào ảnh hưởng đến chú cả.
Mãi đến lúc về nhà, vẻ ngoại hình lãng tử và có chút gì đấy buồn bã của người nghệ sĩ piano đường phố kia vẫn khiến em nhớ mãi. Em rất mong sẽ được gặp chú ấy thêm lần nữa. Lúc ấy, em sẽ tiến lại và xin phép được biết tên của người nghệ sĩ này.
Mẫu 2:
Em thường nghe câu: “Lương y như từ mẫu”, ý muốn nói thầy thuốc như mẹ hiền. Nói vậy không phải ca tụng hay thần thánh những thầy thuốc, mà bởi họ đẹp thật, họ tốt thật! Trong một lần gần đây em bị ốm và phải nhập viện, em đã được gặp bác sĩ Phương - một cô bác sĩ dịu dàng, dễ mến và luôn đối xử tốt với mọi người bệnh, để lại trong em rất nhiều tình cảm và ấn tượng về cô.
Cô Phương là một nữ bác sĩ có ngoại hình thanh tú nhất mà em từng thấy. Trông cô trạc tuổi mẹ em mà lại không quá gầy, không quá béo, dáng người rất cân đối. Gương mặt cô hình trái xoan, mũi cao, đôi mắt to và môi đỏ, hay cười. Có lẽ cô sinh ra như để gán lấy vị trí làm bác sĩ cho cuộc sống vậy! Nước da cô hồng hào, mái tóc dài suôn mượt được búi gọn trong một chiếc kẹp tóc nhỏ màu xanh. Hàng ngày, cô thường mặc một chiếc áo dài màu trắng dành riêng cho bác sĩ, trông rất lịch sự và sang trọng. Trên cổ, cô đeo một chiếc ống nghe, như sẵn sàng thăm khám cho mọi người bệnh mà cô gặp. Lúc tiếp đón bệnh nhân, cô còn cẩn thận lấy chiếc khẩu trang y tế từ túi áo ra, che kín mặt, để lộ đôi mắt biết cười của mình.
Nhìn cách mà cô Phương làm việc mới thấy cô có tác phong, suy nghĩ thật nhanh nhạy mà lại điềm đạm, bình tĩnh trong mọi câu nói, kết luận. Em xếp hàng và chờ những người đến khám trước mình, chăm chú quan sát và lắng nghe từng lời cô nói, từng việc cô làm. Cô hỏi kĩ tuổi tác của từng người, tiền sử bệnh của mọi người xem có mắc dị ứng, có bị bệnh nền nào không rồi mới chẩn đoán bệnh, kê đơn, cấp phát thuốc. Có lần, trời đã tối khuya, em nghe thấy tiếng một ca cấp cứu chạy rầm rầm ngoài hành lang. Tiếng cô Phương vọng lên, hô hoán bác sĩ vào phòng cấp cứu. Hôm sau em nghe tin, có một bạn nhỏ tình trạng bệnh nặng nhưng nhờ sự cố gắng, gấp rút, tập trung của các bác sĩ trong ca trực của cô Phương mà giúp bạn nhỏ hồi sức, xuất viện chỉ sau 2 tuần điều trị nội trú. Thật sự những phép màu đã xảy ra nơi đây, xuất hiện từ bàn tay những người thầy thuốc y đức.
Cô Phương là một bác sĩ hiền từ, tốt bụng mà em được biết. Có rất nhiều bệnh nhân cần cứu chữa, rất cần những bác sĩ tâm huyết, cố gắng cứu chữa bảo vệ sức khoẻ cho mọi người. Song, ấy đương nhiên là nhiệm vụ của các bác sĩ như cô Phương; họ luôn sẵn sàng đón nhận mọi nhiệm vụ và cứu chữa kịp thời mọi ca bệnh. Em hi vọng mọi người luôn khoẻ mạnh để các bác sĩ có thêm thời gian nghỉ ngơi, không phải áp lực và lo lắng, vất vả mỗi ngày.
Lời giải
Mẫu 1:
Có những cuộc gặp gỡ thoáng qua, nhưng lại mang trong lòng nhiều cảm xúc đặc biệt. Và cuộc gặp gỡ của em với một em bé đánh giày ngày hôm nay là một trường hợp như vậy.
Sau khi kết thúc giờ học, bố đã đưa em đi ăn tại một quán ăn nhỏ nằm trên đường Trần Thái Tông. Khi đang thưởng thức tô phở nóng hổi, thơm phức, một em bé đánh giày đã tới gần. Em bé chỉ mới 5-6 tuổi, dáng người gầy gò, nhỏ bé, da đen nhẻm và mang theo một hộp đựng dụng cụ đánh giày nặng nề. Mùa thu đã đến Hà Nội, tiết trời se lạnh, nhưng em bé đánh giày chỉ mặc chiếc áo cộc tay mỏng manh đã bạc màu.
Em bé tiếp cận từng bàn để mời khách hàng đánh giày. Dáng người nhỏ bé và cử chỉ nhút nhát của em bé khiến mọi người cảm thấy thương tâm. Thấy vậy, bố em đã gọi em bé lại gần, ngỏ ý mời em ăn cùng, nhưng em bé đã từ chối. Không còn cách nào khác, bố em đã nhờ em bé đánh giày cho mình. Sau khi em bé hoàn thành công việc, bố em đã trả cho em 300 ngàn đồng. Ban đầu, em bé từ chối, nhưng sau khi bố em thuyết phục, em bé đã chấp nhận nhận tiền và đôi mắt em tràn đầy nước mắt, ngọt ngào cảm ơn.
Cuộc gặp gỡ này đã gửi gắm trong em rất nhiều cảm xúc đậm sâu. Em cảm thấy thương xót trước hoàn cảnh khó khăn của em bé, và em trân trọng những đức tính thật thà và lòng tự trọng của em bé. Em cũng hy vọng rằng em bé sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn, có cơ hội đi học và đến trường như những người bạn cùng trang lứa khác.
Mẫu 2:
Có những người dù chỉ gặp lần đầu tiên đã ghi lại trong tim chúng ta những ấn tượng sâu sắc. Một lần tình cờ, em cũng gặp được người như thế. Đó là chú lính cứu hỏa, chú đã để lại cho em ấn tượng khó quên ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy.
Một buổi chiều tháng sáu, khi ánh mặt trời gay gắt đã dần dịu lại, hoàng hôn đỏ rực đã chiếm chỗ màu xanh thăm thẳm của bầu trời. Căn nhà đối diện nhà em đột nhiên bốc cháy, khói tuôn lên ngùn ngụt, đen ngòm. Người trong nhà hoảng sợ lao ra khỏi tổ ấm của mình. Không lâu sau đó, em nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa vang lên. Xe dừng ngay trước cánh cổng căn nhà, các chú lính cứu hỏa nhanh chóng nhảy xuống xe.
Người đầu tiên nhảy xuống xe chính là chú lính cứu hỏa đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc. Em không nhìn rõ khuôn mặt chú vì chiếc mũ nhựa cứng và khăn bảo hộ đã che kín cả khuôn mặt, chỉ có đôi mắt sáng tinh anh lộ ra. Đôi mắt ấy nhìn ngọn lửa mà không hề chần chừ, lượng lự, ánh lửa như lóe sáng trong ánh mắt. Dáng người chú cao lớn, khỏe mạnh ẩn trong bộ quần áo chống cháy màu da cam, đậm như màu của lửa đang cháy bùng bùng. Đôi tay chú được bao bọc trong đôi bao tay màu trắng đã lấm bẩn đen, có lẽ vì đám cháy đã xảy ra trước đó. Chú đi ủng mà vẫn vừng chãi lao vào đám cháy. Đôi vai rộng lớn của chú khoác chiếc bình chữa cháy chuyên dụng. Hình ảnh chú lao mình rồi mất hút trong đám cháy rất đẹp, đẹp cái vẻ đẹp ở người anh hùng trong cuộc sống đời thường.
Lửa vẫn bốc lên ngùn ngụt, khói đen sì cả một khoảng không trung. Ai nhìn vào cũng ái ngại, lo lắng. Nhưng những chú lính cứu hỏa vẫn dũng cảm lao mình vào đó, dùng kĩ năng của mình, cố gắng dập tắt đám cháy. Chú lính cứu hỏa khi nãy cứ liên tục chạy ra chạy vào, tro tàn do lửa cháy bám đầy lên vai áo chú. Khuôn mặt che sau tấm khăn bảo hộ cũng lấm lem đen nhẻm. Chú thoăn thoắt luồn lách như con sóc, đôi mắt quan sát thật kĩ xem có sót ai bị mắc kẹt trong nhà hay không. Đám cháy vẫn đang được dập tắt, chú bất ngờ ôm ra một con chó lớn, bộ lông trắng đã bị lửa làm cháy xém một ít. Con chó ngoan ngoãn nằm trong vòng tay an toàn của người lính cứu hỏa. Trong tiếng mừng rỡ reo lên của chủ gia đình, chú hơi tập tễnh đi ra, trao nó vào tay chủ. Ở gấu quần chú nổi bật một vệt dài màu đen, giống như hình một vật dài nào đó. Em đoán chú đã bị thương.
Vậy mà vết thương ở chân vẫn không ảnh hưởng gì đến việc của chú, chú không một lời than vãn, kêu ca, tiếp tục quay lại cùng giúp đỡ đồng nghiệp dập lửa. Các chú kiên trì mãi đến ba giờ đồng hồ sau, đám cháy mới được dập tắt. Lửa cháy quá to, căn nhà gần như đã trở thành một đống đổ nát. Chú lính cứu hỏa lúc này mới yên tâm ngồi xuống nghỉ một chút, chú tháo lỏng mũ để lộ gương mặt trẻ tuổi, chính trực với vầng trán ướt đẫm mồ hôi. Chân đau khiến đôi mày chú hơi nhăn lại nhưng khi được cảm ơn chú vẫn mỉm cười khiêm tốn. Chú cẩn thận dặn dò mọi người chú ý an toàn cháy nổ để bảo vệ bản thân và gia đình, rất chân thành, tha thiết.
Đám cháy được dọn dẹp, chú lính cứu hỏa đặc biệt cũng theo đồng đội lên xe, các chú nghỉ ngơi một lát xong vẫn phải chuẩn bị phòng những đám cháy không may xảy ra tiếp theo. Bóng chiếc xe cứu hỏa khuất dần, tiếng còi cũng nhỏ dần rồi im bặt nhưng hình ảnh chú lính cứu hỏa dũng cảm, nhân ái vẫn hiển hiện trước mắt em. Đó là hiện thân của những con người hết lòng vì dân, vì nước.
Lời giải
Mẫu 1:
“Tây Du Kí” là bộ phim tuổi thơ yêu thích của em. Dù xem bao nhiêu lần em vẫn luôn hào hứng và thích thú. Điều thu hút em nhất trong bộ phim này chính là nhân vật chính: Tôn Ngộ Không.
Theo phần giới thiệu, Tôn Ngộ Không là một chú khỉ được sinh ra từ đá, được nuôi dưỡng bởi linh khí của đất trời. Hành trình tầm sư học đạo, đại náo thiên đình rồi lên đường đi thỉnh kinh của Ngộ Không khiến em rất yêu mến. Ngoại hình của Ngộ Không cũng rất độc đáo. Chú có vẻ ngoài một chú khỉ vô cùng đáng yêu với bộ lông màu vàng tươi, suôn mượt, lúc nào cũng óng ánh lên dưới ánh nắng mặt trời. So với các chú khỉ khác, Ngộ Không to lớn hơn hẳn, nhưng khi đứng cạnh những người trưởng thành hay yêu quái khác thì lại trông có phần nhỏ bé hơn. Điều thú vị là, vẻ ngoài của chú còn rất nhiều đặc điểm của một chút khỉ. Chẳng hạn như chú chẳng bao giờ đứng thẳng hoàn toàn, phần lưng hơi cong cong. Bàn tay thì thường chụm các ngón lại với nhau, ít khí xòe ra hẳn. Rồi chú cũng rất đam mê leo trèo lên cây hay nhảy nhót ở các bệ đá. Hành động bám vào những cây cột hay bay vèo lên các ngọn cây của chú chẳng khác gì một con khỉ tinh nghịch. Chú ta cũng hay làm các động tác gãi tai, gãy đầu rồi kêu lên khẹc khẹc rất ngộ nghĩnh.
Bên cạnh đó, Ngộ Không cũng có rất nhiều đặc điểm của con người. Như khuôn mặt hoàn toàn không có lông, rất điển trai với đôi mắt sáng ngời, cái mũi cao và khuôn miệng duyên dáng. Rồi cả phần bàn tay, bàn chân trắng trẻo, hồng hào nữa. Nhưng điểm giống người nhất ở Ngộ Không thì phải kể đến tính cách của chú. Ngộ Không rất thông minh, hiếu học và chăm chỉ, chịu khó. Lúc còn trẻ, chú nóng nảy và bồng bột, nên phải chịu hình phạt bị đè dưới Ngũ Hành Sơn suốt 500 năm. Sau này theo thời gian, chú dần mài dũa tính cách của bản thân, trở nên điềm tĩnh, chín chắn hơn. Trong bộ phim, chú có hai bộ trang phục gồm một bộ rất đơn giản, mộc mạc khi đi lấy kinh. Và một bộ áo giáp hoành tráng, cầu kì của Tề Thiên Đại Thánh. Khi chú mặc bộ giáp đó sẽ có những trận chiến mãn nhãn nổ ra, khiến em thích thú vô cùng.
Ở Tôn Ngộ Không, em nhìn thấy được một trái tim ngoan cường, luôn nỗ lực vươn lên, hoàn thiện bản thân hơn. Trái tim ấy cũng luôn hướng về cái thiện, dù gặp bao khó khăn cũng chẳng hề thay đổi. Chính vì vậy, mà dù xem bao nhiêu bộ phim hay, Ngộ Không vẫn luôn là nhân vật mà em yêu thích nhất.
Mẫu 2:
“Gia đình là số 1” là seri phim nổi tiếng của Hàn Quốc. Đối với em, phần 2 của seri phim này là phần hay và thành công nhất, với nội dung ấn tượng, có chiều sâu và hệ thống nhân vật có cá tính. Trong những nhân vật trong bộ phim này, em thích nhất là Heri - một bé gái mười tuổi tuy có nhiều tính xấu nhưng cũng rất tốt bụng và biết quan tâm tới người khác.
Khi xem những tập phim đầu tiên, em đã rất ấn tượng với ngoại hình của Heri rồi. Bởi vì cô bạn ấy rất đáng yêu và dễ thương. Bạn ấy có vóc dáng cân đối, nước da trắng hồng và khuôn mặt bẫu bình, tròn xoe. Hai cái má lúc nào cũng phúng phính như ngậm hai trái trứng gà luộc. Đôi mắt của Heri khá to, tròn và rất trong trẻo. Đôi mắt ấy luôn nhìn thẳng vào người khác khi nói chuyện, không lảng tránh hay rụt rè như những đứa trẻ cùng tuổi. Cho thấy tính cách thẳng thắn, bộc trực của Heri. Ngoài ra điều làm em yêu thích hơn cả ở ngoại hình của cô nàng này trong bộ phim, chính là những kiểu tóc và bộ trang phục mà bạn ấy mặc. Tóc của Heri chỉ dài qua vai và có màu đen cơ bản, nhưng được cắt, tỉa và tạo thành nhiều kiểu dáng xinh xắn. Từ tết đuôi sam đến buộc hai bên, buộc đuôi ngựa, uốn xoăn đuôi rồi duỗi thẳng. Những kiểu tóc đó kết hợp với các phụ kiện như bờm, nơ, bông hoa cài tóc… đa dạng, càng làm tôn thêm vẻ đáng yêu của bạn ấy. Những bộ quần áo của Heri từ đồ ngủ, đồ đi chơi, đồ đi học đều rất xinh, có màu sắc tươi sáng và nhiều họa tiết đáng yêu. Mỗi tập phim khác nhau, tùy vào bối cảnh mà Heri sẽ thay đổi tóc tai cùng trang phục cho phù hợp. Với số lượng tập phim khá nhiều, cậu ấy cũng đã có cả một bộ sưu tập thời trang vô cùng ấn tượng.
Trong bộ phim, Heri là con gái của chủ gia đình thuê hai chị em Sin-e về làm giúp việc. Vốn là con gái út của một gia đình giàu có, nên từ nhỏ Heri đã được yêu thương, chiều chuộng hết mực. Không chỉ vậy, từ ông ngoại đến mẹ và anh trai của cô bé đều có phần cục cằn, nóng tính và thích sử dụng bạo lực khi nói chuyện. Do đó, Heri cũng một phần được thừa hưởng sự nóng nảy từ người thân của mình. Cùng với đó, cậu ấy còn có một người cha hiền lành, hơi ngốc nghếch và thương yêu con vô điều kiện. Tất cả những điều đó tạo nên một cô bé Heri có phần thiếu lễ phép, hay có những hành động bắt nạt cô bé Sin-e - em gái của người giúp việc trong gia đình. Tuy nhiên, những hành động của Heri không khiến người xem khó chịu hay căm ghét, bởi đó chỉ là những hành động nhỏ, không gây nên hậu quả gì đáng kể. Bên cạnh đó, Heri còn rất tốt bụng, biết chủ động quan tâm chị giúp việc trong gia đình khi thấy cô bị ốm. Cậu ấy còn chạy ra ngoài giữa đêm mua thuốc bôi cho cô giúp việc đó khi lỡ làm bị thương cô, đồng thời vô cùng hối hận và xin lỗi cô ấy chân thành. Hay chính Heri cũng đã cố gắng chạy thật nhanh giữa khuya để kịp mua bánh sinh nhật cho Sin-e trước khi cửa hàng đóng cửa để chúc mừng. Những chi tiết nhỏ đó, cho thấy Heri có một trái tim lương thiện và ấm áp, không phải là một đứa trẻ hư.
Chính vì vậy, mà em yêu quý nhân vật Heri trong bộ phim “Gia đình là số 1 - Phần” lắm. Sự đáng yêu, chân thành, thẳng thắn và trong sáng của Heri đã chinh phục em ngay từ những tập phim đầu tiên. Em mong rằng, diễn viên nhí đóng vai Heri sẽ ngày càng thành công hơn nữa trong sự nghiệp đóng phim của mình.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.