Đọc đoạn văn sau:
VIẾNG LÊ-NIN
Mát-xcơ-va, tháng 1 năm 1924, giữa mùa đông nước Nga. Khí trời lạnh dưới 40 độ âm. Lê-nin vừa mất được mấy hôm.
Một sáng, phòng số 8 khách sạn Luých có tiếng gõ cửa nhẹ. Một thanh niên gầy gò, đầu đội mũ cát-két, mình mặc chiếc áo mỏng mùa thu, tay xách một va-li bé tí bước vào nói:
- Tôi là Nguyễn Ái Quốc, người Việt Nam. Tôi vừa ở Pa-ri đến. Nhờ các đồng chí hướng dẫn tôi đi viếng Lê-nin.
Mấy đồng chí người Pháp và I-ta-li-a trong phòng đều khuyên anh đợi đến ngày mai có áo ấm hãy đi. Người thanh niên thở dài, ngồi uống nước chè rồi trở về phòng mình. Ai cũng cho rằng thế là anh chịu nghe rồi.
Ngoài trời lúc này, tuyết tạm ngừng rơi, lạnh như cắt ruột. Rét quá! Tiết trời như cũng chia buồn với lòng người.
Khoảng mười giờ đêm, phòng số 8 lại có tiếng gõ cửa nhẹ. Cửa mở. Vẫn là người thanh niên trong bộ quần áo mỏng mùa thu. Mặt anh xanh xám, ngón tay, mũi và tai thâm tím vì giá rét. Anh vừa nói vừa run cầm cập:
- Tôi vừa đi viếng Lê-nin về. Tôi không thể chờ đến ngày mai mới viếng người bạn vĩ đại của nhân dân các nước thuộc địa. Các đồng chí có nước chè nóng không?
Theo Giéc-ma-nét-tô
Nguyễn Ái Quốc gõ cửa phòng số 8 khách sạn Luých để làm gì?
Đọc đoạn văn sau:
VIẾNG LÊ-NIN
Mát-xcơ-va, tháng 1 năm 1924, giữa mùa đông nước Nga. Khí trời lạnh dưới 40 độ âm. Lê-nin vừa mất được mấy hôm.
Một sáng, phòng số 8 khách sạn Luých có tiếng gõ cửa nhẹ. Một thanh niên gầy gò, đầu đội mũ cát-két, mình mặc chiếc áo mỏng mùa thu, tay xách một va-li bé tí bước vào nói:
- Tôi là Nguyễn Ái Quốc, người Việt Nam. Tôi vừa ở Pa-ri đến. Nhờ các đồng chí hướng dẫn tôi đi viếng Lê-nin.
Mấy đồng chí người Pháp và I-ta-li-a trong phòng đều khuyên anh đợi đến ngày mai có áo ấm hãy đi. Người thanh niên thở dài, ngồi uống nước chè rồi trở về phòng mình. Ai cũng cho rằng thế là anh chịu nghe rồi.
Ngoài trời lúc này, tuyết tạm ngừng rơi, lạnh như cắt ruột. Rét quá! Tiết trời như cũng chia buồn với lòng người.
Khoảng mười giờ đêm, phòng số 8 lại có tiếng gõ cửa nhẹ. Cửa mở. Vẫn là người thanh niên trong bộ quần áo mỏng mùa thu. Mặt anh xanh xám, ngón tay, mũi và tai thâm tím vì giá rét. Anh vừa nói vừa run cầm cập:
- Tôi vừa đi viếng Lê-nin về. Tôi không thể chờ đến ngày mai mới viếng người bạn vĩ đại của nhân dân các nước thuộc địa. Các đồng chí có nước chè nóng không?
Theo Giéc-ma-nét-tô
Nguyễn Ái Quốc gõ cửa phòng số 8 khách sạn Luých để làm gì?
A. Để nhờ các đồng chí người Pháp và I-ta-li-a hướng dẫn đi viếng Lê-nin.
B. Đề chào các đồng chí người Pháp và I-ta-li-a.
C. Để nhờ các đồng chí người Pháp và I-ta-li-a dẫn đi đọc Luận cương Lê-nin.
Quảng cáo
Trả lời:
Đáp án đúng là A
Câu hỏi cùng đoạn
Câu 2:
Vì sao Nguyễn Ái Quốc vẫn đi viếng Lê-nin ngày hôm ấy?
Vì sao Nguyễn Ái Quốc vẫn đi viếng Lê-nin ngày hôm ấy?
A. Vì ngày mai anh phải trở về Pa-ri.
B. Vì anh đã quen chịu đựng giá lạnh.
C. Vì anh sợ ngày mai người ta sẽ không cho viếng.
Đáp án đúng là D
Câu 3:
Câu chuyện giúp em hiểu thêm điều gì về người thanh niên Nguyễn Ái Quốc?
Câu chuyện giúp em hiểu thêm điều gì về người thanh niên Nguyễn Ái Quốc?
A. Đó là một người yêu nước.
B. Đó là một người giàu tình cảm và kính trọng Lê-nin.
C. Đó là một người rất giản dị.
Đáp án đúng là B
Hot: 1000+ Đề thi cuối kì 2 file word cấu trúc mới 2026 Toán, Văn, Anh... lớp 1-12 (chỉ từ 60k). Tải ngay
CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ
Lời giải
Trên sân trường em có rất nhiều loại cây xanh toả bóng mát, mỗi cây lại có những vẻ đẹp khác nhau. Nhưng em vẫn thích nhất là cây bàng trước cửa lớp em.
Từ xa nhìn lại trông cây như một ngọn nến xanh khổng lồ đứng giữa sân trường. Chẳng biết cây đứng đó từ bao giờ, nhưng nhìn vào những lớp vỏ cây sần sùi chắc hẳn cây cũng rất nhiều tuổi rồi. Thân cây to, vỏ cây màu nâu sẫm, xù xì nhìn chắc nịch, vững chãi.
Cây bàng là loại cây rễ cọc, có rất nhiều rễ dài loằng ngoằng nối đuôi nhau cắm xuống đất. Rễ cây to, ăn sâu xuống đất hút chất dinh dưỡng nuôi cây và giúp cho cây đứng vững.
Tán bàng xum xuê bởi những cành bàng khẳng khiu chĩa từ thân cây ra. Cây bàng có rất nhiều lá, mỗi lá trông như chiếc quạt nhỏ, hễ có cơn gió thổi qua, những chiếc lá rung rinh như đang mời gọi chúng em tới chơi cùng.
Cây bàng vào mỗi mùa lại mang một dáng vẻ và một màu sắc khác nhau. Mỗi khi mùa đông đến, cây bàng rụng hết lá, chỉ trơ lại những cành khẳng khiu, nhưng khi mùa xuân tới, với sự sưởi ấm của nắng xuân và mưa nhỏ, cây bàng bung xoè ra những lộc non xanh biếc. Những chiếc lộc non ấy, sẽ trở thành những chiếc lá màu xanh thẫm vào mùa hạ, những chiếc lá như nhuộm xanh cả khoảng trời. Mùa thu tới cây bàng lại khoác lên mình chiếc áo vàng, cây dần thay lá để chờ mùa đông tới.
Lấp ló trong những tán lá là những chùm quả bàng. Quả bàng khi chưa chín sẽ có màu xanh thẫm, ăn có vị chát. Nhưng khi chín nó sẽ có màu vàng, mùi rất thơm. Đối với học sinh chúng em, quả bàng như một món quà mà cây đã giành tặng. Mỗi giờ ra chơi đến, chúng em thường vui chơi dưới gốc cây bàng, biết bao nhiêu trò chơi như bắn bi, nhảy dây...
Cây bàng vẫn đứng đó chứng kiến sự trưởng thành của nhiều thế hệ học sinh. Em rất yêu quý cây bàng này, em sẽ chăm sóc để cây luôn tươi tốt.
Lời giải
Vị ngữ “đang chơi nhảy dây” cho biết hoạt động của đối tượng là “các bạn nữ” được nêu ở chủ ngữ.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.