TRUYỆN KỂ VỀ BÌNH MINH
Câu chuyện xảy ra ở một khu nghỉ dưỡng. Trong đoàn khách đến nghỉ ở đây có một gia đình mang theo một cậu bé 10 tuổi khiếm thị.
Sáng hôm ấy, cả gia đình cậu bé dậy sớm đi dạo trong khu vườn sinh thái của khu nghỉ dưỡng. Trong lúc bố mẹ cậu đi theo đứa em gái 4 tuổi đang chạy lon ton phía trước thì cậu bé dừng lại ngồi xuống một chiếc ghế đá. Cậu muốn được nghe tiếng ve kêu mùa hè, tiếng chim chóc buổi sớm mai.
Đột nhiên có một hoạ sĩ mang giá vẽ đến đặt phía sau chiếc ghế cậu bé đang ngồi. Ông đến gần cậu bé, khẽ chạm vào vai cậu bé và hỏi:
– Cháu có thích bình minh không?
– Bình minh nó thế nào ạ?
– Bình minh... giống như một cánh hoa mào gà trước mặt cháu. Bình minh... giống cây phượng đang trổ hoa ở góc vườn kia. – Người hoạ sĩ cố gắng giải thích thật dễ hiểu cho cậu bé.
Cậu bé run run, mấp máy đôi môi và nói:
– Cháu chưa được thấy cánh hoa mào gà, cũng chưa được thấy hoa phượng nở thế nào. Cháu... không nhìn rõ.
Cậu bé vẫn chăm chú nhìn lên những tán cây để lắng nghe điệu nhạc tươi vui của buổi sáng mùa hè.
– Bác xin lỗi cháu. – Ông thì thầm với cậu bé. Rồi bằng một giọng nhẹ nhàng, ông nói với cậu bé:
- Bình minh giống như một nụ hôn của người mẹ, giống như làn da của mẹ chạm vào ta ấy.
- Cảm ơn bác, bây giờ thì cháu biết bình minh là thế nào rồi ạ. – Cậu bé khiếm thị trả lời.
(Phỏng theo Truyện kể Nga)
Câu chuyện kể trong bài xảy ra ở đâu?
TRUYỆN KỂ VỀ BÌNH MINH
Câu chuyện xảy ra ở một khu nghỉ dưỡng. Trong đoàn khách đến nghỉ ở đây có một gia đình mang theo một cậu bé 10 tuổi khiếm thị.
Sáng hôm ấy, cả gia đình cậu bé dậy sớm đi dạo trong khu vườn sinh thái của khu nghỉ dưỡng. Trong lúc bố mẹ cậu đi theo đứa em gái 4 tuổi đang chạy lon ton phía trước thì cậu bé dừng lại ngồi xuống một chiếc ghế đá. Cậu muốn được nghe tiếng ve kêu mùa hè, tiếng chim chóc buổi sớm mai.
Đột nhiên có một hoạ sĩ mang giá vẽ đến đặt phía sau chiếc ghế cậu bé đang ngồi. Ông đến gần cậu bé, khẽ chạm vào vai cậu bé và hỏi:
– Cháu có thích bình minh không?
– Bình minh nó thế nào ạ?
– Bình minh... giống như một cánh hoa mào gà trước mặt cháu. Bình minh... giống cây phượng đang trổ hoa ở góc vườn kia. – Người hoạ sĩ cố gắng giải thích thật dễ hiểu cho cậu bé.
Cậu bé run run, mấp máy đôi môi và nói:
– Cháu chưa được thấy cánh hoa mào gà, cũng chưa được thấy hoa phượng nở thế nào. Cháu... không nhìn rõ.
Cậu bé vẫn chăm chú nhìn lên những tán cây để lắng nghe điệu nhạc tươi vui của buổi sáng mùa hè.
– Bác xin lỗi cháu. – Ông thì thầm với cậu bé. Rồi bằng một giọng nhẹ nhàng, ông nói với cậu bé:
- Bình minh giống như một nụ hôn của người mẹ, giống như làn da của mẹ chạm vào ta ấy.
- Cảm ơn bác, bây giờ thì cháu biết bình minh là thế nào rồi ạ. – Cậu bé khiếm thị trả lời.
(Phỏng theo Truyện kể Nga)
Câu chuyện kể trong bài xảy ra ở đâu?
Quảng cáo
Trả lời:
Câu chuyện kể trong bài xảy ra ở một khu nghỉ dưỡng.
Câu hỏi cùng đoạn
Câu 2:
Khiếm thị là người thế nào?
Khiếm thị là người thế nào?
A. Mất khả năng nhìn, hoặc nhìn không rõ.
B. Mất khả năng nghe, hoặc nghe không rõ.
C. Không thể ngửi thấy mùi.
Câu 3:
Theo em, vì sao trong lúc đi dạo cùng gia đình, cậu bé dừng lại ngồi một mình trên ghế đá? (chọn ý đúng nhất)
Theo em, vì sao trong lúc đi dạo cùng gia đình, cậu bé dừng lại ngồi một mình trên ghế đá? (chọn ý đúng nhất)
A. Vì cậu bé thích nghe điệu nhạc của buổi sớm mùa xuân.
B. Vì cậu bé muốn nghe tiếng ve mùa hè, tiếng chim chóc buổi sớm mai.
C. Vì cậu bé muốn ngồi một mình.
B. Vì cậu bé muốn nghe tiếng ve mùa hè, tiếng chim chóc buổi sớm mai.
Câu 4:
Khi được hỏi “Cháu có thích bình minh không?”, cậu bé trả lời người hoạ sĩ thế nào?
Khi được hỏi “Cháu có thích bình minh không?”, cậu bé trả lời người hoạ sĩ thế nào?
A. Cháu không thích bình minh.
B. Cháu không biết bình minh nó thế nào.
C. Cháu chưa được thấy bình minh bao giờ.
Hot: 1000+ Đề thi cuối kì 2 file word cấu trúc mới 2026 Toán, Văn, Anh... lớp 1-12 (chỉ từ 60k). Tải ngay
CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ
Lời giải
a) Tuần trước, em chăm chỉ học tập. Vì thế mẹ đã đưa em đi mua sắm.
b) Bạn Minh Anh mua tặng tôi một con gấu. Đó là món quà tôi thích nhất.
Lời giải
Bài làm tham khảo
Bài thơ “Chuyện cổ nước mình” của Lâm Thị Mỹ Dạ đưa người đọc bước vào thế giới của những câu chuyện cổ. Từ đó, mỗi người sẽ thêm yêu mến hơn kho tàng văn học quý giá của nước mình. Những câu chuyện đó đem đến những giá trị nhân văn cao đẹp. Đó là tinh thần tương thân tương ái, tình nghĩa thủy chung son sắc và ở hiền gặp lành. Tất cả chính là truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam từ ngàn đời để thế hệ sau giữ gìn và học tập theo. Từ đó, nhà thơ khẳng định “chuyện cổ” đã trở thành hành trang quan trọng trong cuộc sống. Và những câu chuyện cổ gửi gắm bài học nhân văn sâu sắc chắc chắn sẽ còn mãi với thời gian. Chuyện cổ nước mình giúp người đọc nhận ra những bài học ý nghĩa. Với lời thơ giản dị, giọng điệu sâu lắng - bài thơ quả là một tác phẩm ý nghĩa.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.