Dựa vào thông tin được cung cấp để trả lời cho các câu 51 đến câu 60.
BÁC CÓ PHẢI LÀ VUA ĐÂU?
[1] Có một số người có ngôi cao, chức cả, sống trong sự trọng vọng, chiều chuộng của mọi người, thường xuyên được hưởng sự ưu đãi đặc biệt, lâu dần cũng quen đi mà không hề biết rằng mình đã nhiễm phải thói đặc quyền, đặc lợi.
[2] Suốt đời tâm niệm là người công bộc của nhân dân, lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ, Bác Hồ của chúng ta luôn luôn hòa mình vào cuộc sống chung của đồng bào, đồng chí, không nhận bất cứ một sự ưu tiên nào người khác dành cho mình.
[3] Kháng chiến toàn quốc bùng nổ, nhiều nhân sĩ, trí thức cao tuổi theo Bác lên Việt Bắc, đi kháng chiến, đèo cao, suối sâu, đường bùn lầy, nhiều vị phải nằm cáng. Anh em phục vụ lo Bác mệt cũng đề nghị Bác lên cáng, Bác gạt đi: Bác còn khoẻ, còn đi được, các chú có nhiệm vụ đưa Bác đi như thế này là tốt rồi.
[4] Năm 1950, Bác Hồ đi chiến dịch Biên giới. Chuyến đi dài ngày, gian khổ. Anh em cảnh vệ kiếm được một con ngựa, mời Bác lên. Bác cười: chúng ta có 7 người, ngựa chỉ có một con, Bác cưỡi sao tiện?
[5] Anh em vừa khẩn khoản: chúng cháu còn trẻ, Bác đã cao tuổi, đường xa, việc nhiều,... Không nỡ từ chối, Bác trả lời:
- Thôi được, các chú cứ mang ngựa theo để nó đỡ hộ ba lô, gạo nước và thức ăn. Trên đường đi, ai mệt thì cưỡi. Bác mệt, Bác cũng sẽ cưỡi.
[6] Cuối năm 1961, Bác về thăm xã Vĩnh Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, một xã có phong trào trồng cây tốt. Tại một ngọn đồi thấp, Bác đứng nói chuyện với nhân dân trong xã. Trời đã gần trưa, tuy đã sang đông mà nắng còn gay gắt. Nhìn Bác đứng giữa nắng trưa, ai cũng băn khoăn. Đồng chí Chủ tịch huyện cho tìm mượn được chiếc ô, định giương lên che nắng cho Bác, thì Bác quay lại hỏi:
- Thế chú có đủ ô che cho tất cả đồng bào không? Thôi, cất đi, Bác có phải là vua đâu?
[7] Một lần, trong bữa ăn, đồng chí phục vụ dọn lên cho Bác một đĩa cá anh vũ, một loại cá sông quý hiếm thường chỉ có ở khúc sông Hồng đoạn Bạch Hạc - Việt Trì. Nhìn đĩa cá biết ngay là của hiếm, Bác khen và bảo:
- Cá ngon quá, thế mà chú Tô (tức đồng chí Phạm Văn Đồng) lại đi vắng. Thôi, các chú để đến chiều đồng chí Tô về cùng thưởng thức.
[8] Miếng ngon không bao giờ Bác chịu ăn một mình. Chia sẻ ngọt bùi là thế, tưởng chuyện cũng sẽ qua đi. Nhưng đến bữa sau, trong mâm cơm lại có món cá hôm trước. Nhìn đĩa cá, Bác hiểu ngay và tỏ ra không bằng lòng.
- Bác có phải là vua đâu mà phải cung với tiến!
[9] Rồi Người kiên quyết bắt mang đi không ăn nữa. Như Bác đã từng nói, ở đời ai chẳng thích ăn ngon, mặc đẹp, nhưng nếu miếng ngon đó lại đánh đổi bằng sự mệt nhọc phiền hà của người khác thì Bác đâu có chấp nhận.
[10] Những anh em công tác trong Phủ Chủ tịch hàng ngày vẫn thường đi lại bằng xe đạp, thỉnh thoảng có gặp Bác đi bộ. Nhìn thấy Bác, mọi người đều xuống dắt xe chở Bác đi qua rồi mới lên xe đi tiếp. Thấy vậy, Bác thường khoát tay ra hiệu bảo anh em cứ đi tiếp, không cần xuống xe. Nhưng ai có thể cho phép mình ngồi trên xe khi Bác đi bộ. Một lần, Bác gọi đồng chí vừa xuống dắt xe lại gần và bảo:
- Các chú có công việc của mình nên cứ tiếp tục đạp xe mà đi. Bác đâu có phải là cái đền có biển "hạ mã" ở trước để ai đi qua cũng phải xuống xe, xuống ngựa?
[11] Lão Tử có nói: "Trời đất sở dĩ có thể dài và lâu vì không sống cho mình nên mới được trường sinh. Thánh nhân đặt thân mình ở sau mà lại lên trước, đặt thân mình ở ngoài mà lại còn". Bác Hồ sống quên mình, không nghĩ đến mình mà lại trở thành sống mãi. Lời Lão Tử thật sâu sắc lắm thay!.
(Trích trong Bác Hồ - con người và phong cách , Sđd, t. 1., Trần Hiếu)
Nhận định nào sau đây diễn giải đúng nhất nhưng không hiển ngôn về thái độ của Bác Hồ đối với “đặc quyền, đặc lợi”?
Dựa vào thông tin được cung cấp để trả lời cho các câu 51 đến câu 60.
BÁC CÓ PHẢI LÀ VUA ĐÂU?
[1] Có một số người có ngôi cao, chức cả, sống trong sự trọng vọng, chiều chuộng của mọi người, thường xuyên được hưởng sự ưu đãi đặc biệt, lâu dần cũng quen đi mà không hề biết rằng mình đã nhiễm phải thói đặc quyền, đặc lợi.
[2] Suốt đời tâm niệm là người công bộc của nhân dân, lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ, Bác Hồ của chúng ta luôn luôn hòa mình vào cuộc sống chung của đồng bào, đồng chí, không nhận bất cứ một sự ưu tiên nào người khác dành cho mình.
[3] Kháng chiến toàn quốc bùng nổ, nhiều nhân sĩ, trí thức cao tuổi theo Bác lên Việt Bắc, đi kháng chiến, đèo cao, suối sâu, đường bùn lầy, nhiều vị phải nằm cáng. Anh em phục vụ lo Bác mệt cũng đề nghị Bác lên cáng, Bác gạt đi: Bác còn khoẻ, còn đi được, các chú có nhiệm vụ đưa Bác đi như thế này là tốt rồi.
[4] Năm 1950, Bác Hồ đi chiến dịch Biên giới. Chuyến đi dài ngày, gian khổ. Anh em cảnh vệ kiếm được một con ngựa, mời Bác lên. Bác cười: chúng ta có 7 người, ngựa chỉ có một con, Bác cưỡi sao tiện?
[5] Anh em vừa khẩn khoản: chúng cháu còn trẻ, Bác đã cao tuổi, đường xa, việc nhiều,... Không nỡ từ chối, Bác trả lời:
- Thôi được, các chú cứ mang ngựa theo để nó đỡ hộ ba lô, gạo nước và thức ăn. Trên đường đi, ai mệt thì cưỡi. Bác mệt, Bác cũng sẽ cưỡi.
[6] Cuối năm 1961, Bác về thăm xã Vĩnh Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, một xã có phong trào trồng cây tốt. Tại một ngọn đồi thấp, Bác đứng nói chuyện với nhân dân trong xã. Trời đã gần trưa, tuy đã sang đông mà nắng còn gay gắt. Nhìn Bác đứng giữa nắng trưa, ai cũng băn khoăn. Đồng chí Chủ tịch huyện cho tìm mượn được chiếc ô, định giương lên che nắng cho Bác, thì Bác quay lại hỏi:
- Thế chú có đủ ô che cho tất cả đồng bào không? Thôi, cất đi, Bác có phải là vua đâu?
[7] Một lần, trong bữa ăn, đồng chí phục vụ dọn lên cho Bác một đĩa cá anh vũ, một loại cá sông quý hiếm thường chỉ có ở khúc sông Hồng đoạn Bạch Hạc - Việt Trì. Nhìn đĩa cá biết ngay là của hiếm, Bác khen và bảo:
- Cá ngon quá, thế mà chú Tô (tức đồng chí Phạm Văn Đồng) lại đi vắng. Thôi, các chú để đến chiều đồng chí Tô về cùng thưởng thức.
[8] Miếng ngon không bao giờ Bác chịu ăn một mình. Chia sẻ ngọt bùi là thế, tưởng chuyện cũng sẽ qua đi. Nhưng đến bữa sau, trong mâm cơm lại có món cá hôm trước. Nhìn đĩa cá, Bác hiểu ngay và tỏ ra không bằng lòng.
- Bác có phải là vua đâu mà phải cung với tiến!
[9] Rồi Người kiên quyết bắt mang đi không ăn nữa. Như Bác đã từng nói, ở đời ai chẳng thích ăn ngon, mặc đẹp, nhưng nếu miếng ngon đó lại đánh đổi bằng sự mệt nhọc phiền hà của người khác thì Bác đâu có chấp nhận.
[10] Những anh em công tác trong Phủ Chủ tịch hàng ngày vẫn thường đi lại bằng xe đạp, thỉnh thoảng có gặp Bác đi bộ. Nhìn thấy Bác, mọi người đều xuống dắt xe chở Bác đi qua rồi mới lên xe đi tiếp. Thấy vậy, Bác thường khoát tay ra hiệu bảo anh em cứ đi tiếp, không cần xuống xe. Nhưng ai có thể cho phép mình ngồi trên xe khi Bác đi bộ. Một lần, Bác gọi đồng chí vừa xuống dắt xe lại gần và bảo:
- Các chú có công việc của mình nên cứ tiếp tục đạp xe mà đi. Bác đâu có phải là cái đền có biển "hạ mã" ở trước để ai đi qua cũng phải xuống xe, xuống ngựa?
[11] Lão Tử có nói: "Trời đất sở dĩ có thể dài và lâu vì không sống cho mình nên mới được trường sinh. Thánh nhân đặt thân mình ở sau mà lại lên trước, đặt thân mình ở ngoài mà lại còn". Bác Hồ sống quên mình, không nghĩ đến mình mà lại trở thành sống mãi. Lời Lão Tử thật sâu sắc lắm thay!.
(Trích trong Bác Hồ - con người và phong cách , Sđd, t. 1., Trần Hiếu)
Nhận định nào sau đây diễn giải đúng nhất nhưng không hiển ngôn về thái độ của Bác Hồ đối với “đặc quyền, đặc lợi”?
Quảng cáo
Trả lời:
Đáp án: B
Phương pháp:
Suy ra ý nghĩa ẩn sau hành động lặp lại nhiều lần.
Giải:
Bác luôn nhấn mạnh “không phải vua” → mục tiêu là không tách mình khỏi nhân dân → B.
Câu hỏi cùng đoạn
Câu 2:
Trong các tình huống được kể, yếu tố nào đóng vai trò quy chiếu ngầm cho mọi quyết định của Bác?
Trong các tình huống được kể, yếu tố nào đóng vai trò quy chiếu ngầm cho mọi quyết định của Bác?
Đáp án: C
Phương pháp:
Tìm nguyên tắc xuyên suốt chi phối hành động.
Giải:
Tất cả hành động (không cưỡi ngựa, không che ô, không ăn riêng) → đều xoay quanh bình đẳng → C.
Câu 3:
Nếu thay chi tiết “Bác có phải là vua đâu?” bằng một cách nói trung tính hơn, hiệu quả biểu đạt sẽ thay đổi như thế nào?
Nếu thay chi tiết “Bác có phải là vua đâu?” bằng một cách nói trung tính hơn, hiệu quả biểu đạt sẽ thay đổi như thế nào?
Đáp án: B
Phương pháp:
Phân tích giá trị tu từ của lời nói trực tiếp.
Giải:
Câu nói mang tính phản biện mạnh – phê phán rõ → thay đổi sẽ mất sắc thái này → B.
Câu 4:
Điểm chung trong các tình huống (đi cáng, cưỡi ngựa, che ô, ăn cá…) là gì?
Điểm chung trong các tình huống (đi cáng, cưỡi ngựa, che ô, ăn cá…) là gì?
Đáp án: C
Phương pháp:
Khái quát hóa cấu trúc tình huống.
Giải:
Mỗi tình huống đều là:
→ hưởng tiện nghi cá nhân hay giữ nguyên tắc chung → C.
Câu 5:
Dựa vào văn bản, những nhận định nào sau đây đúng về phong cách sống của Bác Hồ? CHỌN CÁC ĐÁP ÁN ĐÚNG.
Dựa vào văn bản, những nhận định nào sau đây đúng về phong cách sống của Bác Hồ? CHỌN CÁC ĐÁP ÁN ĐÚNG.
Đáp án: A, C, D
Phương pháp giải:
Đối chiếu từng nhận định với các chi tiết và tư tưởng chủ đạo trong văn bản.
Giải thích:
Đáp án A Bác luôn có ý thức giữ gìn sự bình đẳng giữa lãnh đạo và quần chúng > Đúng
- Văn bản nhiều lần nhấn mạnh Bác không nhận ưu đãi riêng:
+ “Bác Hồ… luôn luôn hòa mình vào cuộc sống chung của đồng bào, đồng chí, không nhận bất cứ một sự ưu tiên nào người khác dành cho mình.” ([2])
+ “Thế chú có đủ ô che cho tất cả đồng bào không? Thôi, cất đi, Bác có phải là vua đâu?” ([6])
- Điều này thể hiện rõ ý thức giữ gìn sự bình đẳng, không đặt mình cao hơn quần chúng.
Đáp án B Bác kiên quyết từ chối mọi sự giúp đỡ từ anh em phục vụ để rèn luyện sức khỏe > Sai
- Trong chiến dịch Biên Giới, Bác không từ chối hoàn toàn sự hỗ trợ: “Các chú cứ mang ngựa theo để nó đỡ hộ ba lô, gạo nước và thức ăn.” ([5])
- Bác từ chối đặc quyền, không phải từ chối mọi sự giúp đỡ, và văn bản không hề nói Bác làm vậy để “rèn luyện sức khỏe”.
- Nhận định suy diễn, không đúng tinh thần văn bản.
Đáp án C Bác coi trọng sự công bằng trong việc hưởng thụ, dù là những điều nhỏ nhất > Đúng
- Khi được dọn cá quý:
+ “Miếng ngon không bao giờ Bác chịu ăn một mình.” ([7])
+ “Bác có phải là vua đâu mà phải cung với tiến!” ([8])
- Thể hiện rõ quan niệm công bằng trong hưởng thụ, không chấp nhận phần hơn cho bản thân, dù là chuyện ăn uống nhỏ nhặt.
Đáp án D Bác phê phán những biểu hiện của thói sùng bái cá nhân và đặc quyền đặc lợi > Đúng
- Bác nhiều lần dùng cách nói trực tiếp, mộc mạc nhưng dứt khoát:
+ “Bác có phải là vua đâu?” ([6], [8])
+ “Bác đâu có phải là cái đền có biển ‘hạ mã’…” ([10])
- Đây là sự phê phán rõ ràng thói sùng bái cá nhân, coi lãnh tụ như vua chúa, đồng thời phủ nhận đặc quyền đặc lợi.
Câu 6:
Việc trích dẫn Lão Tử ở cuối văn bản có chức năng gì trong lập luận?
Việc trích dẫn Lão Tử ở cuối văn bản có chức năng gì trong lập luận?
Đáp án: C
Phương pháp:
Xác định vai trò của dẫn chứng lí luận.
Giải:
Lão Tử → “đặt mình sau mà lại lên trước” → dùng để giải thích bản chất hành động của Bác → C.
Câu 7:
Nếu xem toàn bộ văn bản như một lập luận, các câu chuyện cụ thể có vai trò gì?
Nếu xem toàn bộ văn bản như một lập luận, các câu chuyện cụ thể có vai trò gì?
Đáp án: A
Phương pháp:
Nhận diện mô hình nghị luận: luận điểm → dẫn chứng.
Giải:
Đoạn [2] nêu luận điểm → các đoạn sau minh họa → A.
Câu 8:
Cách sử dụng hình ảnh “cái đền có biển ‘hạ mã’” cho thấy điều gì?
Cách sử dụng hình ảnh “cái đền có biển ‘hạ mã’” cho thấy điều gì?
Đáp án: B
Phương pháp:
Phân tích hàm ý văn hóa của hình ảnh.
Giải:
“Hạ mã” = nghi lễ vua chúa → Bác dùng để phê phán tư duy phong kiến → B.
Câu 9:
Nhận định nào sau đây thể hiện đúng nhất bản chất phong cách sống của Bác được khắc họa trong văn bản?
Nhận định nào sau đây thể hiện đúng nhất bản chất phong cách sống của Bác được khắc họa trong văn bản?
Đáp án: B
Phương pháp:
Phân biệt đạo đức cá nhân vs nguyên tắc chính trị.
Giải:
“công bộc của dân” → không phải chỉ đạo đức cá nhân → mà là nguyên tắc chính trị → B.
Câu 10:
Nếu khái quát thông điệp của văn bản dưới dạng một mệnh đề, cách diễn đạt nào sau đây phù hợp nhất?
Nếu khái quát thông điệp của văn bản dưới dạng một mệnh đề, cách diễn đạt nào sau đây phù hợp nhất?
Đáp án: C
Phương pháp:
Tổng hợp → trừu tượng hóa.
Giải:
Toàn văn xoay quanh:
→ không đặc quyền
→ không tách biệt
→ gắn với nhân dân
→ C là khái quát đúng nhất.
Hot: 1000+ Đề thi cuối kì 2 file word cấu trúc mới 2026 Toán, Văn, Anh... lớp 1-12 (chỉ từ 60k). Tải ngay
CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ
Câu 1
A. Việc xác lập nguyên tắc đã đủ để thay thế cho cơ chế điều chỉnh cụ thể trong thực tiễn
B. Nguyên tắc được thiết lập nhưng chưa chuyển hóa thành công cụ điều chỉnh trực tiếp hành vi
C. Cơ chế điều chỉnh đã tồn tại nhưng chưa phù hợp với các nguyên tắc nền tảng
Lời giải
Đáp án: B
Phương pháp:
Phân biệt tầng nguyên tắc – tầng thực thi.
Giải:
Đoạn [2]: có nguyên tắc (quyền riêng tư) nhưng chưa có cơ chế trực tiếp → B.
Câu 2
Lời giải
Phương pháp giải: Tạo nhiệt làm giãn mạch, tăng lưu lượng.
Giải chi tiết:
Khi ion chuyển động trong từ trường, chúng chịu lực từ lệch về hai phía, tạo phân bố điện tích có U giữa hai điện cực
A, C, D không đúng với cơ chế nêu trong đoạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.



