Cách đây không lâu, tôi nghe tin Whitney Houston qua đời, nghe nói là do bị sốc thuốc. Đó là ca sĩ một thời yêu thích của tôi, vậy mà cuối đời lại không mấy tốt đẹp như thế, thật là đau xót. Không riêng gì Whitney Houston, chúng ta vẫn thường nghe thấy tin tức về những ngôi sao sớm nổi chóng tàn như vậy. Những điều đáng buồn này đã nói lên mặt trái của việc thành công mà không có sự chuẩn bị trước. Ánh đèn càng chói lòa thì bóng đổ càng dài, càng đen sẫm. Thứ chúng ta phải đối mặt không phải là ánh đèn mà chính là cái bóng đen mang hình hài giống hệt kia. Ánh đèn rực rỡ khiến ta mù quáng, ta không còn có thể nhìn nhận thế giới một cách chuẩn xác và rồi kết cục là chúng ta không thể nhìn bản thân mình một cách đúng đắn nữa.
Nhà văn Oscar Wilde nói: “Con người có hai bất hạnh lớn nhất. Một là không thể nào đạt được giấc mơ của mình, hai là đạt được giấc mơ đó rồi.” ...
(Rando Kim. Trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu. NXB Hà Nội, 2020)
Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích.
Câu 2. Theo tác giả, vì sao chúng ta lại quen với thất bại?
Câu 3. Xác định và nêu tác dụng của biện pháp nghệ thuật được sử dụng trong đoạn văn
sau: “Thành công mà cũng cần phải phòng bị sao? Thành công mà cũng là thứ phải đương đầu sao? Đúng vậy. Thành công đột ngột còn nguy hiểm hơn cả thất bại bất ngờ.”
...........................................................................................
II. VIẾT (6.0 điểm)
...........................................................................................