Câu I – Nghị luận văn học (6,0 điểm)
Năm 1939, nhà phê bình Hoài Thanh đã viết: "Đây là cảnh một rừng thông. Ngày ngày biết bao nhiêu người qua lại. Nhưng bao nhiêu người qua lại cũng chỉ mải suy tính xem rừng này mỗi năm lấy được bao nhiêu nhựa thông, bao nhiêu củi thông. Đến lúc có người nhìn cảnh chỉ vì mến cảnh và biết quên mình trong cảnh, từ lúc ấy mới có văn thơ.
[...] Nhà nghệ thuật vị nghệ thuật theo lời Théophile Gautier nói: “Chỉ có những cái gì vô ích mới đẹp”. Trái lại, chúng tôi tin rằng đẹp tự nhiên đã có ích rồi. Vì cái đẹp trong văn chương theo chúng tôi là những tình cảm, những cảm giác mới lạ có sức trau giồi, tô điểm cho đời người và trao cho cuộc đời một ý nghĩa sâu, rộng."
(Theo Tổng tập văn học Việt Nam, tập 37,
NXB Khoa học xã hội, 2000, tr.131-132)
Qua đoạn trích trên, anh/chị có suy nghĩ gì về vấn đề ý nghĩa của cái đẹp trong văn chương? Bằng trải nghiệm văn học, hãy bình luận vấn đề này.