Đọc văn bản:
LÂU ĐÀI BẰNG ÁNH SÁNG
(trích)
[Lược phần đầu: Hà có người chú ruột đi bộ đội về, bị thương hỏng hai mắt. Chú Hảo sống cùng gia đình và luôn quan tâm đến mọi việc của Hà.]
Một hôm đang ngồi vót nan - chú Hảo của tôi làm nghề mây tre đan và chú thuộc loại khéo tay - bỗng chú dừng lại hỏi:
- Con Hà làm gì thế?
Sẵn cơn ấm ức, tôi gắt:
- Cháu làm gì ... thì việc gì đến chú nào?
- Cháu đang ngồi mơ mộng phải không? - Chú Hảo vẫn hỏi bằng giọng bình thường.
Trời ạ! Lại thế nữa! - Tôi muốn gào lên. - Ngay cả mơ mộng một tí cũng có người quấy quả. Tuy nghĩ vậy, nhưng tôi đáp khẽ, cố giấu đi vẻ phật ý.
- Cháu có dám mơ gì đâu ạ? Ngữ cháu thì rồi làm được cái gì ...
Chú Hảo vẫn vót nan thoăn thoắt, không có vẻ gì tự ái. Lát sau chú bảo:
- Biết mơ ước là tốt cháu ạ! Phải mơ ước mới dám làm việc lớn. Nhưng chú chỉ muốn nói, mơ mộng mà không có cơ sở thì chỉ là mơ mộng hão.
Tôi lẳng lặng bỏ đi, vừa bực vừa có phần kính nề chú. Đúng là tôi thường hay ngồi một mình mơ về rất nhiều điều xa vời. Lúc tôi thấy mình là nghệ sĩ ba-lê, diễn viên dạy thú, lúc tôi lại thấy mình là nhà văn nổi tiếng hay chí ít cũng là cầu thủ bóng chuyền ... những giấc mơ của tôi cũng lộn xộn như góc học tập của tôi vậy. Chỉ có điều tôi ít để ý là sau mỗi lần tôi bày bừa bãi thì chính chú Hảo lại là người thu dọn. Riêng việc này không bao giờ chú ca thán. Về sau tôi mới biết chú đoán được ý nghĩ, ước mơ của tôi nhờ những dịp như thế.
Một hôm tôi ở trường về và tôi thấy chú Hảo đang ngồi ghi chép gì đó vào cuốn sổ chú vẫn cất tận đáy ba-lô cùng với nửa chiếc lược làm bằng xác máy bay. Những đồ vật bí ẩn ấy chú giữ gìn ghê lắm. Tôi nhón chân, rón rén lại gần rồi kiễng lên nhìn qua vai chú. Những dòng chữ, lạ thay cứ thẳng tăm tắp. Tôi đọc nhanh được một đoạn như sau: “M. ạ, mình vẫn cất giấu kĩ những giấc mơ của cậu. Hôm nay khi xếp lại bàn học cho đứa cháu gái, mình mừng không sao kể xiết khi phát hiện ra nó đang mơ giấc mơ mà cậu và mình đành bỏ dở. Mình hoàn toàn yên tâm rằng: Sự mất mát của bọn mình sẽ không uổng phí. Cứ yên nghỉ M. nhé!”.
Trời ơi! Ngay cả giấc mơ của tôi cũng thành niềm vui của chú, một niềm vui không sao diễn tả được bằng lời. Nhưng ... xem nào, tôi mơ gì nhỉ. Điều này sẽ chẳng bao giờ tôi nhớ ra nếu không có một hôm, khi tôi đang buồn bã một cách vô cớ thì chú Hảo đến cạnh tôi, đem theo một vật gì đó được trùm khăn kín. Chú bảo tôi: “Cháu thử mở ra xem”. Một “tòa lâu đài” lộng lẫy, vô cùng tinh xảo được tết công phu bằng bẹ ngô.
- Có đúng là giấc mơ của cháu không?
- Không phải, cháu không mơ tới lâu đài.
- Cháu nhìn lại xem. Nó mang hình một thư viện cổ đấy.
Tôi mở to mắt và lần này thì tôi không giấu được nỗi sung sướng.
Tôi ôm chầm lấy chú:
- Làm sao chú biết được điều cháu nghĩ. “Tòa lâu đài” này ... Cháu hiểu rồi. - Nó là kho báu tri thức của nhân loại mà cháu đang nóng lòng muốn khám phá. Nó là hiện thân của ánh sáng!
- Chính thế. Và nó từng là ước mơ của chú. Chỉ có điều không phải ai cũng vào được nếu từ tấm bé ...
Tôi nghẹn ngào muốn nói với chú rằng: “Cháu hiểu rồi”. Và ngay lúc ấy tôi đột nhiên khám phá thêm một bí mật lớn: “Có một thứ ánh sáng không nhìn thấy nhưng xuyên được qua tâm hồn con người. Chú Hảo của tôi là người có nhiều ánh sáng ...”.
(Tạ Duy Anh, Bức tranh của em gái tôi, NXB Hội Nhà văn, 2025, tr.91- 93)
Thực hiện các yêu cầu:
I. ĐỌC HIỂU (4,0 điểm)
(0,5 điểm) Xác định ngôi kể trong văn bản.
Đọc văn bản:
LÂU ĐÀI BẰNG ÁNH SÁNG
(trích)
[Lược phần đầu: Hà có người chú ruột đi bộ đội về, bị thương hỏng hai mắt. Chú Hảo sống cùng gia đình và luôn quan tâm đến mọi việc của Hà.]
Một hôm đang ngồi vót nan - chú Hảo của tôi làm nghề mây tre đan và chú thuộc loại khéo tay - bỗng chú dừng lại hỏi:
- Con Hà làm gì thế?
Sẵn cơn ấm ức, tôi gắt:
- Cháu làm gì ... thì việc gì đến chú nào?
- Cháu đang ngồi mơ mộng phải không? - Chú Hảo vẫn hỏi bằng giọng bình thường.
Trời ạ! Lại thế nữa! - Tôi muốn gào lên. - Ngay cả mơ mộng một tí cũng có người quấy quả. Tuy nghĩ vậy, nhưng tôi đáp khẽ, cố giấu đi vẻ phật ý.
- Cháu có dám mơ gì đâu ạ? Ngữ cháu thì rồi làm được cái gì ...
Chú Hảo vẫn vót nan thoăn thoắt, không có vẻ gì tự ái. Lát sau chú bảo:
- Biết mơ ước là tốt cháu ạ! Phải mơ ước mới dám làm việc lớn. Nhưng chú chỉ muốn nói, mơ mộng mà không có cơ sở thì chỉ là mơ mộng hão.
Tôi lẳng lặng bỏ đi, vừa bực vừa có phần kính nề chú. Đúng là tôi thường hay ngồi một mình mơ về rất nhiều điều xa vời. Lúc tôi thấy mình là nghệ sĩ ba-lê, diễn viên dạy thú, lúc tôi lại thấy mình là nhà văn nổi tiếng hay chí ít cũng là cầu thủ bóng chuyền ... những giấc mơ của tôi cũng lộn xộn như góc học tập của tôi vậy. Chỉ có điều tôi ít để ý là sau mỗi lần tôi bày bừa bãi thì chính chú Hảo lại là người thu dọn. Riêng việc này không bao giờ chú ca thán. Về sau tôi mới biết chú đoán được ý nghĩ, ước mơ của tôi nhờ những dịp như thế.
Một hôm tôi ở trường về và tôi thấy chú Hảo đang ngồi ghi chép gì đó vào cuốn sổ chú vẫn cất tận đáy ba-lô cùng với nửa chiếc lược làm bằng xác máy bay. Những đồ vật bí ẩn ấy chú giữ gìn ghê lắm. Tôi nhón chân, rón rén lại gần rồi kiễng lên nhìn qua vai chú. Những dòng chữ, lạ thay cứ thẳng tăm tắp. Tôi đọc nhanh được một đoạn như sau: “M. ạ, mình vẫn cất giấu kĩ những giấc mơ của cậu. Hôm nay khi xếp lại bàn học cho đứa cháu gái, mình mừng không sao kể xiết khi phát hiện ra nó đang mơ giấc mơ mà cậu và mình đành bỏ dở. Mình hoàn toàn yên tâm rằng: Sự mất mát của bọn mình sẽ không uổng phí. Cứ yên nghỉ M. nhé!”.
Trời ơi! Ngay cả giấc mơ của tôi cũng thành niềm vui của chú, một niềm vui không sao diễn tả được bằng lời. Nhưng ... xem nào, tôi mơ gì nhỉ. Điều này sẽ chẳng bao giờ tôi nhớ ra nếu không có một hôm, khi tôi đang buồn bã một cách vô cớ thì chú Hảo đến cạnh tôi, đem theo một vật gì đó được trùm khăn kín. Chú bảo tôi: “Cháu thử mở ra xem”. Một “tòa lâu đài” lộng lẫy, vô cùng tinh xảo được tết công phu bằng bẹ ngô.
- Có đúng là giấc mơ của cháu không?
- Không phải, cháu không mơ tới lâu đài.
- Cháu nhìn lại xem. Nó mang hình một thư viện cổ đấy.
Tôi mở to mắt và lần này thì tôi không giấu được nỗi sung sướng.
Tôi ôm chầm lấy chú:
- Làm sao chú biết được điều cháu nghĩ. “Tòa lâu đài” này ... Cháu hiểu rồi. - Nó là kho báu tri thức của nhân loại mà cháu đang nóng lòng muốn khám phá. Nó là hiện thân của ánh sáng!
- Chính thế. Và nó từng là ước mơ của chú. Chỉ có điều không phải ai cũng vào được nếu từ tấm bé ...
Tôi nghẹn ngào muốn nói với chú rằng: “Cháu hiểu rồi”. Và ngay lúc ấy tôi đột nhiên khám phá thêm một bí mật lớn: “Có một thứ ánh sáng không nhìn thấy nhưng xuyên được qua tâm hồn con người. Chú Hảo của tôi là người có nhiều ánh sáng ...”.
(Tạ Duy Anh, Bức tranh của em gái tôi, NXB Hội Nhà văn, 2025, tr.91- 93)
Thực hiện các yêu cầu:
I. ĐỌC HIỂU (4,0 điểm)
(0,5 điểm) Xác định ngôi kể trong văn bản.
Quảng cáo
Trả lời:
Ngôi kể: ngôi thứ nhất.
Hướng dẫn chấm:
- Trả lời đúng như đáp án: 0,5 điểm.
- Trả lời khác đáp án hoặc không trả lời: 0 điểm
Câu hỏi cùng đoạn
Câu 2:
(0,5 điểm) Chỉ ra lời dẫn trực tiếp trong đoạn văn: Nhưng ... xem nào, tôi mơ gì nhỉ. Điều này sẽ chẳng bao giờ tôi nhớ ra nếu không có một hôm, khi tôi đang buồn bã một cách vô cớ thì chú Hảo đến cạnh tôi, đem theo một vật gì đó được trùm khăn kín. Chú bảo tôi: “Cháu thử mở ra xem”.
(0,5 điểm) Chỉ ra lời dẫn trực tiếp trong đoạn văn: Nhưng ... xem nào, tôi mơ gì nhỉ. Điều này sẽ chẳng bao giờ tôi nhớ ra nếu không có một hôm, khi tôi đang buồn bã một cách vô cớ thì chú Hảo đến cạnh tôi, đem theo một vật gì đó được trùm khăn kín. Chú bảo tôi: “Cháu thử mở ra xem”.
Lời dẫn trực tiếp: "Cháu thử mở ra xem"
Câu 3:
(1,0 điểm) Nhận xét về tâm trạng của nhân vật Hà sau khi được chú Hảo tặng “tòa lâu đài”.
(1,0 điểm) Nhận xét về tâm trạng của nhân vật Hà sau khi được chú Hảo tặng “tòa lâu đài”.
Nhận xét về tâm trạng của nhân vật Hà sau khi được chú Hảo tặng "tòa lâu đài":
- Tâm trạng: bình thản, ngạc nhiên, "sung sướng", "nghẹn ngào", xúc động; nhận ra ý nghĩa của món quà, hiểu hơn về chú Hảo.
- Nhận xét: Tâm trạng với nhiều sắc thái, cung bậc; góp phần thể hiện vẻ đẹp tâm hồn, tính cách của nhân vật.
Câu 4:
(1,0 điểm) Em hiểu thế nào về ánh sáng mà Hà khám phá được trong phần kết của truyện: “Có một thứ ánh sáng không nhìn thấy nhưng xuyên được qua tâm hồn con người. Chú Hảo của tôi là người có nhiều ánh sáng ...”?
(1,0 điểm) Em hiểu thế nào về ánh sáng mà Hà khám phá được trong phần kết của truyện: “Có một thứ ánh sáng không nhìn thấy nhưng xuyên được qua tâm hồn con người. Chú Hảo của tôi là người có nhiều ánh sáng ...”?
Ánh sáng mà Hà khám phá được trong phần kết của truyện: "Có một thứ ánh sáng không nhìn thấy nhưng xuyên được qua tâm hồn con người. Chú Hảo của tôi là người có nhiều ánh sáng." có thể hiểu:
- Đó là ánh sáng trong tâm hồn con người: ánh sáng của tri thức, ước mơ, tình yêu thương, sự thấu hiểu,...
- Đó là ánh sáng trong tâm hồn của chú Hảo.
- Từ đó, tác giả khẳng định giá trị của vẻ đẹp tâm hồn con người.
Câu 5:
(1,0 điểm) Em hãy nêu một thông điệp có ý nghĩa được gợi ra từ văn bản và lý giải.
(1,0 điểm) Em hãy nêu một thông điệp có ý nghĩa được gợi ra từ văn bản và lý giải.
Nêu một thông điệp có ý nghĩa được gợi ra từ đoạn trích và lý giải.
- Thí sinh có thể nêu được một thông điệp có ý nghĩa. Sau đây là một số gợi ý về thông điệp có thể rút ra từ đoạn trích:
+ Cần biết ước mơ/biết nuôi dưỡng ước mơ;
+ Cần biết sống yêu thương/thấu hiểu;
+ Cần biết trân trọng những giá trị trong cuộc sống.
- Thí sinh có cách lý giải thuyết phục, chặt chẽ, hợp lý.
Hot: 1000+ Đề thi cuối kì 2 file word cấu trúc mới 2026 Toán, Văn, Anh... lớp 1-12 (chỉ từ 60k). Tải ngay
CÂU HỎI HOT CÙNG CHỦ ĐỀ
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.