(Ngữ liệu ngoài sgk) Những ngôi sao xa xôi
45 người thi tuần này 4.6 2.9 K lượt thi 7 câu hỏi 45 phút
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
🔥 Học sinh cũng đã học
Đề cương ôn tập giữa kì 1 Ngữ văn 11 Kết nối tri thức có đáp án
Đề cương ôn tập giữa kì 1 Ngữ văn 11 Chân trời sáng tạo có đáp án
Đề cương ôn tập giữa kì 1 Ngữ văn 11 Cánh diều có đáp án
Đề cương ôn tập cuối kì 1 Ngữ văn 11 Kết nối tri thức có đáp án
Đề cương ôn tập cuối kì 1 Ngữ văn 11 Cánh diều có đáp án
Đề cương ôn tập cuối kì 1 Ngữ văn 11 Chân trời sáng tạo có đáp án
Đề cương ôn tập cuối kì 2 Ngữ văn 11 Chân trời sáng tạo có đáp án
Đề cương ôn tập cuối kì 2 Ngữ văn 11 Cánh diều có đáp án
Danh sách câu hỏi:
Đoạn văn 1
NHỮNG NGÔI SAO XA XÔI (Trích)
“Chúng tôi có ba người. Ba cô gái. Chúng tôi ở trong một cái hang dưới chân cao điểm. Con đường qua trước hang, kéo lên đồi, đi đến đâu đó, xa! Đương bị đánh lở loét, màu đất đỏ, trắng lẫn lộn.
Hai bên đường không có lá xanh. Chỉ có những thân cây bị tước khô khô cháy. Những cây nhiều rễ nằm lăn lóc. Những tảng đá to. Một vài cái thùng xăng hoặc thành ô tô méo mó, han gỉ nằm trong đất.
Việc của chúng tôi là ngồi đây: Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất phải lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom. Người ta gọi chúng tôi là tổ trinh sát mặt đường. Cái tên gợi sự khát khao làm nên những sự tích anh hùng. Do đó, công việc cũng chẳng đơn giản. Chúng tôi bị bom vùi luôn. Có khi bò trên cao điểm về chỉ thấy hai con mắt lấp lánh. Cười thì hàm răng trắng lóa trên khuôn mặt nhem nhuốc. Những lúc đó, chúng tôi gọi nhau là “những con quỷ mắt đen”.
Đơn vị chăm chúng tôi ra trò. Có gì lại bảo “Để cho bọn trinh sát, chúng nó ở trên đó vắng”.
Điều đó cũng dễ hiểu thôi. Đơn vị thường ra đường vào lúc mặt trời lặn. Và làm việc có khi suốt đêm. Còn chúng tôi thì chạy trên cao điểm cả ban ngày. Mà ban ngày chạy trên cao điểm không phải chuyện chơi. Thần chết là một tay không thích đùa. Hắn ta lẩn trong ruột những quả bom. Tôi bây giờ còn một vết thương chưa lành miệng ở đùi. Tất nhiên, tôi không vào viện quân y. Việc nào cũng có cái thú của nó. Có ở đâu như thế này không : Đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần. Thần kinh thì căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp xung quanh có nhiều quả bom chưa nổ. Có thể nổ bây giờ, có thể chốc nữa. Nhưng nhất định sẽ nổ... Rồi khi xong việc, quay lại nhìn cảnh đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang. Bên ngoài nóng trên 30 độ chui vào hang là sà ngay đến một thế giới khác. Cái mát lạnh làm toàn thân rung lên đột ngột. Rồi ngửa cổ uống nước, trong ca hay trong bi đông. Nước suối pha đường. Xong thì nằm dài trên nền ẩm, lười biếng nheo mắt nghe ca nhạc từ cái đài bán dẫn nhỏ mà lúc nào cũng có pin đầy đủ. Có thể nghe, có thể nghĩ lung tung.
Hình như ta sắp mở chiến dịch lớn. Đêm nào xe cũng đi nườm nượp ngoài đường. Ban đêm chúng tôi được ngủ. Nhưng mấy đêm nay thì chịu. Đứa nào cũng leo tót lên trọng điểm, cầm xẻng xúc, nói vài câu buồn cười với một anh lái xe nào đó. Chỉ khổ đứa phải trực máy điện thoại trong hang. Bây giờ là buổi trưa. Im ắng lạ. Tôi ngồi dựa vào thành đá và khe khẽ hát. Tôi mê hát. Thường cứ thuộc một điệu nhạc nào đó rồi bịa lời ra mà hát. Lời tôi bịa lộn xộn và ngớ ngẩn đến tôi cũng ngạc nhiên, đôi khi bò ra mà cười một mình.
Tôi là con gái Hà Nội. Nói một cách khiêm tốn, tôi là một cô gái khá. Hai bím tóc dày, tương đối mềm, một cái cổ cao, kiêu hãnh như cái đài hoa loa kèn. Còn mắt tôi thì các anh lái xe bảo: “Cô có cái nhìn sao mà xa xăm!”. Xa đến đâu mặc kệ, nhưng tôi thích ngắm tôi trong gương. Nó dài dài, màu nâu, hay nheo lại như chói nắng.
Không hiểu sao các anh pháo thủ và lái xe lại hay hỏi thăm tôi. Hỏi thăm hoặc viết những thư dài gửi đường dây, làm như ở cách nhau hàng nghìn cây số, mặc dù có thể chào nhau hàng ngày. Tôi không săn sóc, vồn vã. Khi bọn bạn gái tôi xúm nhau lại đối đáp với một anh bộ đội nói giỏi nào đấy, tôi thường đứng ra xa, khoanh hai tay trước ngực và nhìn đi nơi khác, môi mím chặt. Nhưng chẳng qua tôi điệu thế thôi. Thực tình trong suy nghĩ của tôi, những người đẹp nhất, thông minh, can đảm và cao thượng nhất là những người mặc quân phục, có ngôi sao trên mũ…”
(Trích truyện ngắn “Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê)
Lời giải
Ngôi kể của người kể chuyện đoạn trích trên là ngôi thứ nhất.
Lời giải
Đoạn trích được viết theo thể loại truyện ngắn.
Lời giải
Cuộc sống của họ vô cùng khó khăn, vất vả, hằng ngày phải đối mặt với sự nguy hiểm, với cái chết nhưng họ vẫn luôn lạc quan, yêu đời, gan dạ, dũng cảm.
Lời giải
Gợi ý: Là những con người đẹp nhất, thông minh, can đảm và cao thượng nhất... hằng ngày phải đối mặt với sự nguy hiểm, với cái chết nhưng họ vẫn luôn lạc quan, yêu đời, gan dạ, dũng cảm.
Lời giải
Gợi ý:
- Dành thời gian để trau dồi, học tập góp phần xây dựng quê hương đất nước thêm giàu đẹp.
- Hãy giữ gìn, kế thừa và phát huy tinh thần yêu nước của thế hệ cha ông. Sống lành mạnh, trong sạch, biết yêu thương, chia sẻ, biết cống hiến…
- Tránh xa tệ nạn xã hội, sống lành mạnh, sống có ích
- Thế hệ cha anh đã hi sinh xương máu của mình để làm nên đất nước. Chúng ta phải biết ơn và noi gương họ.
Lời giải
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Suy nghĩ, cảm nhận tinh thần yêu nước, dũng cảm của các cô gái trong đoạn trích trên.
- Hệ thống ý:
a) Tinh thần yêu nước
+ Xuất phát từ tình yêu quê hương đất nước, họ tình nguyện vào tuyến lửa, chấp nhận gian khổ, hiểm nguy.
+ Họ coi việc giữ gìn con đường cho xe ra mặt trận là niềm vinh dự, là trách nhiệm với Tổ quốc.
+ Dù là những cô gái trẻ tuổi, mang trong mình nét đẹp hồn nhiên, trong sáng của tuổi xuân, họ vẫn sống có lý tưởng cao đẹp.
b) Tinh thần dũng cảm
+ Công việc “đo khối lượng đất, đếm bom, phá bom” là cực kỳ nguy hiểm — đối mặt với cái chết từng giây.
+ Dẫu vậy, họ vẫn bình tĩnh, gan góc, coi cái chết nhẹ như không: “chúng tôi bị bom vùi luôn”, “tim đập bất chấp cả nhịp điệu”.
+ Trong hiểm nguy, họ vẫn giữ được tinh thần lạc quan, yêu đời — “cười thì hàm răng trắng lóa”, “hát khe khẽ”, “nghe ca nhạc từ cái đài bán dẫn nhỏ”.
+ Sự bình thản ấy là biểu hiện của bản lĩnh, của sức mạnh tinh thần người con gái Việt Nam thời chiến.
c) Nghệ thuật
+ Giọng văn trẻ trung, trong sáng, mang hơi thở của tuổi trẻ.
+ Lời kể tự nhiên, đậm chất trữ tình, miêu tả chân thực và xúc động.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện được suy nghĩ, cảm nhận tinh thần yêu nước, dũng cảm của các cô gái trong đoạn trích trên.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Trong truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi, Lê Minh Khuê đã khắc họa hình ảnh ba cô gái thanh niên xung phong – những bông hoa rực rỡ giữa bom đạn Trường Sơn, tỏa sáng tinh thần yêu nước và lòng dũng cảm phi thường. Họ là những cô gái trẻ, xuất thân từ nhiều miền quê khác nhau nhưng cùng chung lý tưởng cao đẹp: góp sức giữ vững tuyến đường ra mặt trận, tiếp nối dòng xe chở hàng, chở vũ khí, chở niềm tin chiến thắng. Giữa bom rơi, đạn nổ, họ không quản hiểm nguy, vẫn bình tĩnh đo hố bom, phá bom, đối diện với “thần chết” mà nụ cười vẫn trong veo, ánh mắt vẫn lấp lánh niềm tin. Công việc khắc nghiệt nhưng họ luôn sống lạc quan, yêu đời, hồn nhiên như chính tuổi trẻ của mình. Qua hình tượng ấy, nhà văn ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh: yêu nước nồng nàn, kiên cường bất khuất mà vẫn dịu dàng, trong sáng. Tinh thần ấy mãi là ngọn lửa soi đường cho thế hệ hôm nay sống có lý tưởng và trách nhiệm với Tổ quốc.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Xem tiếp với tài khoản VIP
Còn 1/7 câu hỏi, đáp án và lời giải chi tiết.
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 250K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.