khoahoc.vietjack.com

Danh sách câu hỏi tự luận ( Có 641,992 câu hỏi trên 12,840 trang )

Từ những cánh đồng xanh Đến Tân Hoà Thành vào những ngày tháng Tám, chúng tôi bắt gặp những cánh đồng cỏ bàng xanh ngút ngàn. Đang vào vụ, người dân tất bật với công việc thu hoạch cỏ. Cũng giống như thu hoạch lúa, họ dùng liềm cắt từng nắm cỏ rồi xếp thành hàng đều tăm tắp trên mặt ruộng. Thú vị nhất trong các công đoạn thu hoạch chính là "vũ điệu giũ cỏ”. Như hẹn trước, hàng chục nắm cỏ đồng loạt được giũ mạnh, theo tay người tung xoè ra như múa. Dưới làm sáng bừng gương mặt của các “vũ công”. Cỏ cắt và giũ xong được phân thành từng loại ngắn dài rồi cột thành từng bó, chuyển ra bờ kênh. Từ đây, chúng được chất lên thuyền chở về làng, mang theo niềm vui được mùa của người dân.   Sau khi phơi khô rồi giã cho tơi, nhờ bàn tay khéo léo cùng sự sáng tạo của con người, cỏ được đan thành đệm, túi, nón,... để phục vụ thị trường trong nước và xuất khẩu. Mùa gặt cỏ bàng tuy vất vả nhưng ấm tình người. Bà con chòm xóm háo hức cùng nhau ra đồng, cùng nhau san sẻ công việc trong sự chân tình, cởi mở. Huyền Anh • Tân Hoà Thành: tên một xã thuộc huyện Tân Phuộc, tỉnh Tiền Giang, •Cỏ bàng (còn gọi là bàng hoặc cõi bảng): một loại có có thân dưới cứng, dạng ống, mọc nằm ngang trong bùn; thân trên thẳng đứng cao khoảng hơn một mét, có hoa màu nâu ở phần ngọn. Tìm trong đoạn văn đầu hình ảnh nói lên vẻ đẹp của cánh đồng cỏ bàng vào mùa thu hoạch.

Xem chi tiết 1.2 K lượt xem 2 năm trước

Ngôi nhà chung của buôn làng Đồng bào Tây Nguyên thường có ngôi nhà chung, gọi là "nhà rông" hoặc “nhà gươl”, uy nghi toạ lạc ở trung tâm buôn làng. Nhà rông được xây dựng bằng trí tuệ, tâm sức và đôi tay tài hoa của cả cộng đồng. Đây là không gian sinh hoạt chung, nơi tổ chức lễ hội, tiếp đón khách quý,... Đây cũng là nơi lưu giữ báu vật, của cải chung của buôn làng, như cồng, chiêng, ché,... Mỗi buôn làng có lối tạo dáng, trang trí hoa văn riêng cho ngôi nhà chung của mình. Mái nhà rông của người Gia-rai như một lưỡi rìu khổng lồ hướng lên trời xanh. Nhà rông của người Ba-na cao lớn, sừng sững với nóc nhà được trang trí bằng dải hoạ tiết chính là hình cây rau dớn. Nóc nhà gươl của người Cơ-tu tạc hình hai con gà trống đang vươn cổ gáy, hoặc hình hai con trâu đực nằm nối đuôi nhau. Trên đầu cầu thang, người Gié-Triêng chạm hình núm chiêng, hình mũi thuyền; người Gia-rai tạc hình quả bầu đựng nước,... Cuộc sống có nhiều đổi thay, nhưng nhà rông, nhà gươl vẫn là nơi nuôi dưỡng, neo đậu tình cảm quê nhà, nơi gắn kết cộng đồng, nơi quyện hoà cùng thiên nhiên của bà con các dân tộc Tây Nguyên. Xuân Tường tổng hợp   - Gia-rai, Ba-na, Cơ-tu, Gié-Triêng: tên một số dân tộc thiểu số ở nước ta. - Rau dồn: một loại cây thuộc họ dương xi, rễ và thân ngắn. Hai đoạn đầu giới thiệu những gì về nhà rông của đồng bào Tây Nguyên?

Xem chi tiết 2.2 K lượt xem 2 năm trước

Đọc đoạn văn giới thiệu nhân vật trong phim hoạt hình của bạn Minh Tâm và trả lời câu hỏi: Pi-ka-chu là một nhân vật trong bộ phim hoạt hình "Bửu bối thần kì”. Cậu nhóc tinh nghịch này là một trong những người bạn đồng hành cùng Sa-tô-si trong suốt cuộc hành trình chinh phục ước mơ trở thành nhà vô địch. Nhân vật được lấy cảm hứng từ hình ảnh một chú sóc béo tròn, có bộ lông vàng với đôi tai dài và những sọc đen trên lưng. Đặc biệt, cái đuôi của cậu có hình tia chớp, đại diện cho thuộc tỉnh điện. Ban đầu, tớ không mấy ấn tượng với Pi-ka-chu bởi cậu khả nghịch ngợm và bướng binh. Sau một số tập phim, tỏ nhận ra rằng Pi-ka-chu vốn là một người bạn ấm áp, dễ thương và luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè. Không ít lần cậu đã cùng Sa-tô-si chiến đấu để chống lại những thế lực xấu xa, bảo vệ mọi người,... Chính vì thế, Pi-ka-chu chiếm được tình cảm của đông đảo khán giả. Nét đáng yêu, tinh thần chính nghĩa của Pi-ka-chu đã góp phần tạo nên thành công của bộ phim. Minh Tâm a. Đoạn văn giới thiệu nhân vật nào?. b. Câu văn đầu tiên cho em biết những thông tin gì về nhân vật đó? c. Ở các câu vẫn tiếp theo, bạn Minh Tâm giới thiệu những gì về nhân vật? d. Câu cuối đoạn văn nói về điều gì?

Xem chi tiết 777 lượt xem 2 năm trước

Những lá thư "Chỉ còn chỗ cụ Mát-xu-đa Ya-e-nô". Bác bưu tá Ao-ki Đai-ki-chi lên xe, hướng về ngôi nhà ở rìa làng. Cụ Ya-e-nô sống một mình. Bác Ao-ki nhớ mãi lần đầu tiên bác tới phát thư. - Cụ ơi, cụ có thư - Bác vừa đánh tiếng thì cụ Ya-e-nô từ trong nhà đi ra. - Ồ, bác bưu tá mới phải không? Bác uống với tôi chén trà nhé! – Cháu cảm ơn cụ! – Bác Ao-ki đang khát nên vào dùng trà. Cụ mang hết món này đến món khác ra mời. Bác Ao-ki ăn đến no mới về. Hôm nay, bác Ao-ki cũng gọi: – Cụ Ya-e-nô ơi, cụ có thư ạ! Cụ Ya-e-nô đi ra và lại mời bác vào uống trà. Bác Ao-ki lại ăn đến nọ, trò chuyện với cụ rồi ra về. Kể từ đó, cứ tới nhà cụ Ya-e-nô phát thư, bác lại dùng bữa và nói chuyện với bà cụ. Một hôm, bác Ao-ki hỏi đồng nghiệp: - Tôi thấy cụ Ya-e-nôn sống ở rìa làng hay có thư. Rốt cuộc thì ai gửi nhỉ? - Anh mới đến nên không biết là phải. Những lá thư đó là do cụ Ya-e-nô tự gửi đấy. Niềm vui của cụ ấy là cùng bưu tá uống trà! Bác Ao-ki trầm tư suy nghĩ. Đêm ấy, bác viết gì đó tới tận khuya. Sáng ra, bác bỏ một bức thư vào hòm thư của bưu điện. Thế rồi, hôm sau, bác Ao-ki tới chỗ cụ Ya-e-nô. – Cụ ơi, cụ có thư! Cụ Ya-e-nô đi ra, vẻ mặt lấy làm lạ. Hôm nay chắc chắn không có thể tới cơ mà... Nhìn thấy tên người gửi là Ao-ki Đai-ki-chi, cụ vội vàng mở phong bì, rút lá thư ra. “Cháu chào cụ Ya-e-nô. Lúc nào cháu cũng được uống trà và ăn món ngon của cụ. Món ăn cụ làm ngon lắm. Từ giờ, cho cháu lại được tiếp tục làm phiền cụ. Cụ nhớ giữ gìn sức khoẻ để sống thật lâu cụ nhé". Từ mắt cụ Ya-e-nô, những giọt nước mắt lã chã rơi. Bác Ao-ki ngượng ngùng nhìn cụ. Theo Tô-mo-ko I-chi-ka-oa, Lê Thị Thu Hiền, Nguyễn Ngọc Linh và Nguyễn Minh Ngọc dịch Hoàn cảnh của cụ Ya-e-nô có gì đặc biệt?

Xem chi tiết 1.8 K lượt xem 2 năm trước