khoahoc.vietjack.com

Danh sách câu hỏi tự luận ( Có 638,231 câu hỏi trên 12,765 trang )

(5,0 điểm) Trong bài viết Vươn tới cái đẹp và cái hoàn thiện, tác giả Vũ Cao cho rằng: Một tác phẩm hay đọc xong thấy yêu đời, muốn sống và sống văn minh hơn, phong phú hơn. (Trích Nhà văn nói về tác phẩm, Hà Minh Đức biên soạn, NXB Văn học, 1998, tr.367) Từ việc phân tích đoạn trích truyện ngắn Bẫy cò của Tạ Duy Anh(1), em hãy làm sáng tỏ ý kiến trên. Năm ấy tôi quãng mười hai tuổi, còn bé Vin thì lên bảy. Vào dịp hè chúng tôi được tự do chạy nhảy. Bé Vin tết tóc thành hai dải, thắt nơ xanh, bám theo tôi như chiếc bóng. Chúng tôi thường lần dọc bờ đê tìm chọi gà hoặc lăn ra bãi cỏ nào đó đố nhau đếm từng đàn chim bay qua. Đủ các loại chim, ban ngày chúng lặn lội kiếm ăn và tối đến lại rủ nhau tụ hội trên những búi tre xanh tốt phía rìa làng. Một hôm tôi rủ bé Vin: - Chúng mình bẫy cò đi. Bé Vin tròn mắt: - Anh biết làm bẫy không? - Biết chứ! Ông Kiểm thọt chả dạy anh đấy thôi. Bé Vin nhìn tôi từ đầu đến chân ra chiều phục lắm. Có một ông anh biết làm bẫy cò cơ mà. Khi tôi bắt tay vào việc, bé Vin luôn chầu chực để thực hiện những điều tôi sai bảo. Nó có vẻ còn háo hức hơn tôi, miệng liến láu: - Anh Tú phải bắt sống cho em một con nhé, em sẽ dạy nó trông nhà. Anh Tú “ừ” đi! - Nhất định phải bắt sống chứ - tôi đáp, bắt chước giọng ông Kiểm thọt. - Người ta bảo có cò vàng cơ. Cò vàng đẻ trứng bằng vàng ấy, anh Tú biết không? - Nhất định phải bắt được cò vàng… - Tôi chiều lòng bé Vin. (Lược một đoạn: Sau ba ngày chuẩn bị, hai anh em hoàn thành chiếc bẫy và kiên nhẫn chờ đợi giữa cánh đồng đầy cò trắng. Tuy nhiên, lũ cò vốn tinh ranh nhanh chóng phát hiện nguy hiểm và tránh xa. Đang lúc định bỏ cuộc, hai mẹ con Cò Bợ(2), bất ngờ sà xuống. Thiếu cảnh giác, cò con lao vào mồi và mắc bẫy.) - Sập bẫy rồi! Tôi nắm tay bé Vin chạy thục mạng về phía con vật đang vỗ cánh bành bạch. Cả đàn cò trắng bay vùng lên, kêu náo loạn. Cò Bợ mẹ bay thấp hơn, đau đớn gào to: “Cứu con tôi với!...”. Trong khi đó Cò Bợ con bị sợi cước thít vào cổ giẫy giụa tuyệt vọng. Thấy chúng tôi, nó vùng bay lên và ngay lập tức lại rơi bịch xuống, toàn thân bê bết bùn. Nhìn cảnh đó bé Vin bỗng tái mặt, đầu gối díu vào nhau. Tôi đành vào tháo bẫy một mình. Tiếng con cò mẹ càng gào thảm thiết. Cò Bợ con chừng đã mệt, hai cánh áp xuống đất, mắt lóe lên như hai giọt nước, sợ run cầm cập. Đến lượt chân tôi muốn khuỵu xuống. Tôi thấy rõ tiếng van xin của Bợ con: “Tôi van cậu! Cậu cũng là trẻ con, cũng có lúc dại dột. Tôi xin cậu”. Chắc nó đang nghĩ đến mẹ nó. Đêm nay mẹ nó sẽ khóc hết nước mắt. Rồi chỉ vài hôm nữa thế nào cũng thấy xác một con Cò Bợ mẹ chết ủ rũ vì mất con. Tôi không kịp nghĩ gì cả, ngồi thụp xuống, gỡ nút thòng lọng rồi ôm con vật tung bổng lên trời. Thoạt đầu Bợ con loạng quạng bay như diều đứt dây. Lát sau nó lấy lại được tư thế và hai mẹ con nó dìu nhau bay về phía làng. Cả tôi và bé Vin đều ngửa cổ nhìn theo cho đến khi đàn cò chỉ còn lại như những chấm đen in lên hoàng hôn đỏ rực. Bé Vin, mặt vẫn tái mét, im lặng bước theo tôi. Bỗng nó ngồi thụp xuống, khóc òa lên. Tôi phải dỗ nó: - Vin giận anh à? Nó nói trong tiếng nức nở: - Con cò… sẽ gẫy cổ mất… Thế nào mẹ nó cũng đánh nó vì tội dại dột… Hấc! Hấc… Tôi phải cam đoan với bé Vin con cò chỉ hơi đau, nó mới chịu nín. Nó bám tay áo tôi, vừa đi vừa quệt nước mắt. Từ hôm sau, cứ chiều đến, chúng tôi tìm một bãi cò nằm chờ từng đàn chim trở về. Thỉnh thoảng bé Vin lại đứng ngẩn người, lo lắng nhìn hút theo một con chim lạc bầy, vừa chấp chới bay vừa kêu thảm thiết. (Trích Bẫy cò, Tạ Duy Anh, Báo Văn học & Tuổi trẻ, số tháng 5, năm 2017) -------------------------------------------- (1) Tạ Duy Anh sinh năm 1959, quê ở Chương Mỹ, Hà Tây (nay thuộc Hà Nội), là cây bút tiêu biểu của thời kì đổi mới. Ông là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1993, hiện là biên tập viên tại Nhà xuất bản Hội Nhà văn. Ông nổi bật với nhiều tác phẩm giàu tính nhân văn như Bức tranh của em gái tôi (truyện ngắn), Quả trứng vàng (truyện ngắn), Bước qua lời nguyền (tiểu thuyết)… góp phần khẳng định vị trí riêng của Tạ Duy Anh trong văn học đương đại (2) Cò Bợ: là loại cò cổ và ngực màu nâu thẫm, thường có dáng ủ rũ

Xem chi tiết 428 lượt xem 4 tháng trước

(5.0 điểm)    Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích nội dung chủ đề và đặc sắc nghệ thuật của đoạn trích truyện “Bông hoa nước” của Nguyễn Quang Thiều.           Chuyên chìm vào giấc ngủ. [...] Một cơn mơ dịu dàng và náo nức đến với nó. Bà nó hiện về trong khu vườn nhà xào xạc tiếng lá. Bà mỉm cười với nó và thầm thì: “Có một loài hoa kỳ diệu nở trong lòng nước. Ai hái được bông hoa đó sẽ trở thành người đẹp nhất và thông minh nhất". Chuyên níu áo bà hỏi: "Ai sẽ hái được hở bà?". Bà nói: "Người nào dũng cảm vì người khác sẽ hái được". Nó hỏi: "Thế cháu có là người dũng cảm không?". Bà nó gật đầu: "Bà tin cháu là người dũng cảm". Trong giấc mơ, Chuyên nhìn thấy từ dưới lòng nước của đầm làng tỏa sáng. Đấy là ánh sáng của bông hoa nước. Nó chạy đến bờ đầm và từ từ lội xuống nước. Càng đến giữa bờ đầm ánh sáng từ dưới lòng nước càng tỏa lên rực rỡ. Chuyên sung sướng. Nó đưa tay xuống nước về phía ánh sáng phát ra. Bỗng từ trên bờ tiếng mẹ nó gọi nó gấp gáp: "Chuyên ơi! Chuyên ơi! Chuyên ơi!".           (Lượt bớt đoạn: Chuyên giật mình tỉnh dậy. Mẹ em đang đau dữ dội và sắp sinh em bé. Trong đêm mưa bão, mẹ không thể đến trạm xá, đành nhờ Chuyên đi gọi bà đỡ. Nghe vậy, Chuyên vô cùng hoảng sợ. Em chỉ là một cô bé chín tuổi, lại phải đi một mình giữa đêm tối, gió mưa dữ dội. Nhà lại xa làng, xung quanh không có ai giúp đỡ. Chuyên vừa sợ hãi vừa lo lắng, bật khóc và do dự không dám đi…)       - Mẹ chết mất con ơi - Mẹ kêu lên và vật văn trên giường - Con đi đi, đi gọi bà Quy... Nghe đến đó, Chuyên òa khóc. Nó khóc vì sợ hãi, vì lo sợ mẹ nó và vì bất lực. - Con đi đi. Đừng sợ - Mẹ Chuyên gượng ngồi dậy - Con mặc áo mưa vào. Nào đi đi, con. Chuyên vẫn ngồi bất động và nức nở. Cơn đau sinh nở làm mặt mẹ bạc trắng và méo mó. Tóc mẹ rũ rượi. - Mẹ sắp sinh bé. Nếu không có bà đỡ em con... em con... chết mất, Chuyên ơi!    Chuyên nín. Nó bàng hoàng nhìn mẹ. Bao tháng ngày rồi, nó mong đợi ngày em nó ra đời. Nó ao ước một đứa em. "Em con... chết mất". Câu nói đó của mẹ làm nó chợt trở nên cứng rắn            - Con sẽ đi. Con đi ngay.    Chuyên nói và hấp tấp đứng dậy. Nó khoác áo mưa và đội chiếc mũ lá của bố nó.       - Hãy giúp mẹ... dừng sợ... con nhé!   Chuyên bậm môi, gật đầu. Nó bước ra cửa. Gió ùa vào như xô ngã nó. Ngọn đèn phụt tắt        -Mẹ!    Chuyên kêu lên. Nó nhắm mắt lại. Chỉ chốc lát, mưa đã hắt ướt đẫm chiếc áo mưa của nó. - Đi đi con - Giọng mẹ nó từ bóng tối vọng ra - Đừng sợ. Hãy vì em bé của con.    Nó bước ào ra sân. Gió như nhấc bổng nó lên. Cây cối gào thét trong vườn. Khi bước lên trên mặt đê, nó như ngạt đi vì gió. Nếu không có chớp, nó không thể nhìn thấy mặt đê. Cả thế gian mênh mông tối đen và mưa gió gào rú như chỉ có một mình nó. Một mình đứa bé gái chín tuổi nhỏ nhoi, bấm chân, chuệch choạng bước. Đã mấy lần nó định quay ngoặt chạy và về nhà. Những lúc đó, hình ảnh mẹ nó và gương mặt nhợt nhạt, méo mó giọng nói hổn hển "Em con... chết mất" lại hiện về.    Chuyên đã đến trạm xá lúc nào mà nó cũng không biết. Khi chớp lóe lên thì nó nhận ra trạm xá xã đã ở trước mặt. Nó sướng đến lạnh người. Nó quáng quàng chạy vào sân trạm xá. Khu nhà chìm trong mưa. [...] Đến gần trưa thì bố nó về. Khi bố vừa xuất hiện ở cửa thì nó kêu lên "Bố! Mẹ sinh em bé rồi" và ngất đi. Nó đã quá mệt mỏi và sợ hãi.    Và giấc mơ đêm qua lại trở về với nó. Nó từ từ đưa tay vào lòng nước. Nơi đang tỏa ra một thứ ánh sáng diệu kỳ. Những ngón tay bé bỏng của nó chạm vào bông hoa nước. Nó ngắt bông hoa và bước đi. Nắng ngập tràn quanh nó. Và cứ sau mỗi bước đi, nó lại đẹp thêm lộng lẫy. Nó đã trở thành người đẹp nhất và thông minh nhất.                            (Nguyễn Quang Thiều, Tuyển tập, NXB Văn học, 1917) Chú thích: Nguyễn Quang Thiều là một trong những nhà văn tiêu biểu của văn học Việt Nam hiện đại, nổi bật với phong cách trữ tình, giàu chất thơ và triết lý sâu sắc. Truyện ngắn Bông hoa nước là một trong những tác phẩm ấn tượng của ông, kể về hành trình nội tâm của một con người giữa cuộc đời đầy biến động.

Xem chi tiết 2.6 K lượt xem 4 tháng trước