HƠI ẤM Ở RƠM
(Nguyễn Duy)
Tôi gõ cửa ngôi nhà tranh bên ven đồng chiêm
Bà mẹ đón tôi trong gió đêm:
- Nhà mẹ hẹp nhưng còn mê chỗ ngủ
Mẹ chỉ phàn nàn chiếu chăn đã đủ
Rồi mẹ ôm rơm lót ổ tôi nằm.
Rơm vàng bọc tôi như kén bọc tằm,
Tôi thao thức trong hương mật ong của ruộng
Trong hơi ấm hơn nhiều chăn đệm
Của những cọng rơm xơ xác gầy gò.
Hạt gạo nuôi hết thảy chúng ta no
Riêng cái ấm nồng nàn như lửa
Cái mộc mạc lên hương của lúa
Đâu dễ chia cho tất cả mọi người.
(In trong tập Cát trắng, NXB Quân đội nhân dân, 1973)
Thực hiện các yêu cầu:
Câu 1. Xác định thể thơ của bài thơ trên.
Câu 2. Xác định nhân vật trữ tình trong bài thơ trên.
Câu 3. Phân tích hiệu quả của biện pháp tu từ được sử dụng trong câu thơ sau:
Rơm vàng bọc tôi như kén bọc tằm.
Câu 4. Nhận xét về tình cảm của nhân vật trữ tình trong bài thơ.
Câu 5. Bài học sâu sắc nhất em nhận được qua bài thơ trên là gì?
Câu 6. Viết đoạn văn ngắn nêu cảm nhận của em về khổ thơ cuối trong bài thơ Hơi ấm ở rơm của Nguyễn Duy.