KHUÔN MẶT EM
Giữa những ngày dài dằng dặc
Chỉ còn khuôn mặt em
Sáng trong và bình lặng
Dù hai đứa chúng ta
Chưa lúc nào sung sướng
Những ngày đau khổ ấy
Khuôn mặt em
Như mảnh trăng những đêm rừng cháy
Trên đường đi
Anh đặt em trên đồng cỏ
Thấy đẹp mãi màu xanh cỏ dại
Trên đường đi
Anh đặt em trên dốc núi
Để tìm lại những đường mềm của núi
Trên đường đi
Khuôn mặt em làm giếng
Để anh tìm lấy đáy ngọc châu
Ôi khuôn mặt sáng trong và bình lặng
Tôi được đầu tiên và còn lại cuối cùng.
(Văn Cao, Khuôn mặt em, 100 bài thơ tình chọn lọc, Nxb Giáo dục, 1993, tr.85)
Thực hiện các yêu cầu sau:
Câu 1. Nêu dấu hiệu nhận biết thể thơ của bài thơ trên.
Câu 2. Chỉ ra các hình ảnh miêu tả khuôn mặt em.
Câu 3. Hình thức xuất hiện của nhân vật trữ tình.
Câu 4. Chỉ ra và nêu hiệu quả của một biện pháp tu từ trong bài thơ.
Câu 5: Em hiểu như thế nào về 3 câu thơ: Trên đường đi/Khuôn mặt em làm giếng/Để anh tìm lấy đáy ngọc châu
Câu 6. Từ nội dung bài thơ, anh/chị suy nghĩ như thế nào về khuôn mặt của mỗi người trong cuộc đời. (viết đoạn văn 5-7 dòng)