Đọc đoạn thơ sau và trả lời các câu hỏi:
Kể tuổi tôi còn hơn tuổi bác,
Tôi lại đau trước bác mấy ngày;
Làm sao bác vội về ngay,
Chợt nghe, tôi bỗng chân tay rụng rời.
Ai chẳng biết chán đời là phải,
Sao vội vàng đã mãi lên tiên;
Rượu ngon không có bạn hiền,
Không mua không phải không tiền không mua.
Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,
Viết đưa ai, ai biết mà đưa.
Giường kia treo cũng hững hờ,
Đàn kia gảy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn.
Bác chẳng ở, dẫu van chẳng ở,
Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương;
Tuổi già hạt lệ như sương,
Hơi đâu chuốc lấy hai hàng chứa chan!
(Trích Khóc Dương Khuê, Nguyễn Khuyến, nhà xuất bản GDVN)
Câu 1 (0,5 điểm): Đoạn thơ trên được viết bằng thể thơ nào?
Câu 2 (0,5 điểm): Nhân vật trữ tình trong đoạn thơ là ai?
Câu 3 (1,0 điểm): Em hãy cho biết quả nghệ thuật của biện tu từ nhân hoá sử dụng trong hai câu thơ sau?
Giường kia treo cũng hững hờ,
Đàn kia gảy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn.
Câu 4 (1,0 điểm): Cảm xúc của nhân vật trữ tình thể hiện trong đoạn thơ là gì?
Câu 5 (1,0 điểm): Qua đoạn thơ em số suy nghĩ như thế nào về một tình bạn chân thành? Liên hệ và rút ra bài học cho bản thân em?