Bài tập hàng ngày Tiếng Việt lớp 5 Chân trời sáng tạo - Ôn tập cuối học kì I (Tiết 7)
44 người thi tuần này 4.6 164 lượt thi 2 câu hỏi 45 phút
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
🔥 Học sinh cũng đã học
Hướng dẫn viết Tập làm văn lớp 5 Dạng 12: Viết báo cáo công việc có đáp án
Hướng dẫn viết Tập làm văn lớp 5 Dạng 11: Viết chương trình hoạt động có đáp án
Hướng dẫn viết Tập làm văn lớp 5 Dạng 10: viết đoạn văn nêu ý kiến phản đố một sự việc, hiện tượng có đáp án
Hướng dẫn viết Tập làm văn lớp 5 Dạng 9: Viết đoạn văn nêu ý kiến tán thành một sự việc, hiện tượng có đáp án
Hướng dẫn viết Tập làm văn lớp 5 Dạng 8: Viết đoạn văn thể hiện tình cảm, cảm xúc về một bài thơ có đáp án
Hướng dẫn viết Tập làm văn lớp 5 Dạng 7. Viết đoạn văn thể hiện tình cảm, cảm xúc về một câu chuyện có đáp án
Hướng dẫn viết Tập làm văn lớp 5 Dạng 6. Viết đoạn văn thể hiện tình cảm, cảm xúc trước một sự việc có đáp án
Hướng dẫn viết Tập làm văn lớp 5 Dạng 5: Viết đoạn văn giới thiệu nhân vật trong phim hoạt hình có đáp án
Danh sách câu hỏi:
Lời giải
Bài làm tham khảo
Tôi vốn là một nàng tiên ốc – con gái vua Thủy Tề. Một lần, tôi đang dạo chơi ven bờ sông thì có một bàn tay bắt lấy tôi. Thì ra đó là một bà cụ làm nghề mò cua, bắt ốc. Bà đã già lắm rồi, khuôn mặt khắc khổ, quần áo rách rưới. Bà ngắm tôi kĩ lắm vì tôi là một con ốc xanh xinh xắn. Bà cụ thốt lên:
- Chà con ốc đẹp quá! Ta không bán ốc đâu. Ta sẽ mang ốc về nuôi.
Thế là từ đó tôi sống trong cái chum trong nhà bà cụ. Thương bà cụ cô đơn nghèo khổ, ngày ngày, sau khi bà cụ đi làm, tôi liền chui ra khỏi vỏ ốc để dọn dẹp nhà cửa, cho đàn lợn ăn, làm cỏ, tưới rau… Vì vậy mỗi khi đi làm đồng về nhà, bà đều đều thấy nhà cửa gọn gàng tinh tươm. Thấy vậy, bà lão sinh nghi. Một hôm, bà giả vờ đi làm, đến giữa đường thì bà quay lại đứng rình. Như thường lệ, tôi lại chui ra khỏi vỏ ốc để giúp bà, bỗng từ đâu và chạy đến đập vỡ vỏ ốc, ôm lấy tôi và nói:
- Con ơi, con đừng đi nữa! Hãy ở đây với già cho già bớt cô quạnh.
Thương bà cụ tốt bụng nên tôi ở lại, không trở về Thủy cung nữa. Từ đó hai mẹ con sống hạnh phúc bên nhau.
Lời giải
Bài làm tham khảo
Tôi vốn là một nàng tiên ốc – con gái vua Thủy Tề. Một lần, tôi đang dạo chơi ven bờ sông thì có một bàn tay bắt lấy tôi. Thì ra đó là một bà cụ làm nghề mò cua, bắt ốc. Bà đã già lắm rồi, khuôn mặt khắc khổ, quần áo rách rưới. Bà ngắm tôi kĩ lắm vì tôi là một con ốc xanh xinh xắn. Bà cụ thốt lên:
- Chà con ốc đẹp quá! Ta không bán ốc đâu. Ta sẽ mang ốc về nuôi.
Thế là từ đó tôi sống trong cái chum trong nhà bà cụ. Thương bà cụ cô đơn nghèo khổ, ngày ngày, sau khi bà cụ đi làm, tôi liền chui ra khỏi vỏ ốc để dọn dẹp nhà cửa, cho đàn lợn ăn, làm cỏ, tưới rau… Vì vậy mỗi khi đi làm đồng về nhà, bà đều đều thấy nhà cửa gọn gàng tinh tươm. Thấy vậy, bà lão sinh nghi. Một hôm, bà giả vờ đi làm, đến giữa đường thì bà quay lại đứng rình. Như thường lệ, tôi lại chui ra khỏi vỏ ốc để giúp bà, bỗng từ đâu và chạy đến đập vỡ vỏ ốc, ôm lấy tôi và nói:
- Con ơi, con đừng đi nữa! Hãy ở đây với già cho già bớt cô quạnh.
Thương bà cụ tốt bụng nên tôi ở lại, không trở về Thủy cung nữa. Từ đó hai mẹ con sống hạnh phúc bên nhau.