Đề tuyển sinh vào lớp 10 Văn năm 2025 Sở Kiên Giang có đáp án
4 người thi tuần này 4.6 4 lượt thi 7 câu hỏi 45 phút
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
🔥 Học sinh cũng đã học
Đề tuyển sinh vào lớp 10 Văn năm 2025 Sở Đắk Nông có đáp án
Đề tuyển sinh vào lớp 10 Văn năm 2025 Sở Bắc Ninh có đáp án
Đề tuyển sinh vào lớp 10 Văn năm 2025 Sở Tiền Giang có đáp án
Đề tuyển sinh vào lớp 10 Văn năm 2025 Sở Trà Vinh có đáp án
Đề tuyển sinh vào lớp 10 Văn năm 2025 Sở Lạng Sơn có đáp án
Đề tuyển sinh vào lớp 10 Văn năm 2025 Sở Bến Tre có đáp án
Đề tuyển sinh vào lớp 10 Văn năm 2025 Sở Quảng Ngãi có đáp án
Đề tuyển sinh vào lớp 10 Văn năm 2025 Sở Đắk Lắk có đáp án
Danh sách câu hỏi:
Đoạn văn 1
Đọc văn bản:
(Tóm tắt phần đầu: Vì trộm tiền trong túi mẹ để đi chơi điện tử, tôi bị ba đánh 2 roi rất đau. Tôi hận ba và quyết tâm bỏ nhà đi để trả thù ba mẹ. Tình cờ, tôi gặp Lụm, cậu bé 15 tuổi, bị mẹ bỏ rơi từ khi còn nhỏ. Lum được một bà bán bánh mì thương tình cưu mang)
- Sao mầy đi bụi? - Thằng Lụm chợt hỏi.
- Ba tao. - Tôi chép miệng ra vẻ oan ức. - Ba tao đánh tao.
- Ý, bị đòn hả? - Tự nhiên nó hào hứng - Bị đánh bằng gì?1
- Bằng roi, cây roi dài thiệt dài (nhưng cây roi ba đánh tôi là cây thước thợ may của mẹ, cụt ngủn hà). Bự2 tổ cha vậy nè. - Tôi đưa bắp tay ốm ròm ra.
- Đánh nghe đau mà chắc đã lắm hen? - Giọng thằng Lụm vừa hồ hởi vừa có vẻ ganh tị. - Mầy sướng thiệt (Trời, bị đánh mà sướng nỗi gì). Vậy mà còn bỏ nhà đi. Đồ ngu! Tự nhiên vậy rồi nó chửi tôi à. Tôi cãi:
- Mầy đâu có má có ba đâu có biết. Người lớn khó dữ lắm.
- Chẳng thà có má, có ba, bị rầy3 gì tao cũng chịu. - Thằng Lụm trở nên trầm ngâm, coi nó già quá trời. - Nhưng mầy đừng có lo, tao ngồi đây thể nào cũng gặp má tao thôi. Thế nào má đi qua má cũng nhìn ra tao. Mai mốt bị rầy, bị đòn cho đã.
Tự nhiên tôi thấy thương thằng Lụm quá. Nó kể với tôi, nó đã chờ má nó từ hồi bảy tuổi tới giờ. Ban ngày nó đi bán bánh mì, ban đêm nó mới ra đây. Nó nói chừng nào nó giàu nó thôi bán bánh mì vì biết đâu má nó vẫn thường qua đây ban ngày mà không thấy nó. Nó chợt hỏi:
Mầy sướng thấy mồ mới bị đánh tí đã bỏ đi. Bây giờ mầy có dám đổi với tao không? Ở một mình buồn lắm, mầy ngu thì thôi đi.
Thằng Lụm nói với giọng kẻ cả. Tôi giật mình, bây giờ có ông tiên nào hiện ra để đổi vị trí hai đứa, chắc tôi buồn lắm. Ừ, có lẽ, ở nhà, bị rầy bị đánh vẫn hơn đi bán bánh mì, ngủ bờ ngủ bụi như vầy. Ở nhà, giờ này, mẹ khuấy cho tôi một ly sữa uống trước khi đi ngủ, mẹ hỏi tôi đánh răng chưa, tôi nói rồi, mẹ không tin biểu tôi nhe răng ra, thừa lúc hai má tôi phồng phồng, mẹ sẽ hôn tôi. Giờ nầy, nếu tôi đang mải đọc truyện tranh, ba sẽ biểu tôi cất sách, đi ngủ, ba sẽ ém mùng, tắt đèn giùm tôi khi bước ra căn phòng dán đầy hình ảnh Doraemon và Siêu Nhân.
Thằng Lụm “Còi” làm tôi hối hận và nhớ ba mẹ tôi quá. Tôi muốn trở về. Tôi ngồi im lặng suy nghĩ trong khi thằng Lụm liên tục cựa quậy trên ghế. Nó luôn luôn đứng dậy để nhìn mỗi khi có một lượt xe dừng lại trước đèn đỏ. Tôi chợt sợ quá, có khi nào ba mẹ giận bỏ tôi luôn như thằng Lụm không. Ba mẹ sẽ sanh nhiều thiệt nhiều em khác còn tôi thì biết kiếm đâu ra ba mẹ khác bây giờ. Tôi ngồi lo lắng đến mức, khi ba mẹ tôi ghé xe lại dưới đường tôi còn không hay. Thấy bóng mẹ đứng sịch trước mặt mình, tôi bật khóc: - Con tính đậu ba mẹ bỏ con luôn rồi.
Mẹ không vồ vập ôm lấy tôi mà điềm đạm cầm bàn tay tôi bóp mạnh, còn ba thì vỗ vỗ vào đầu tôi:
- Con hư quá. Con đừng làm vậy ba mẹ buồn.
Thằng Lụm đứng trân trân nhìn tôi với đôi mắt buồn tủi. Tôi quẹt nước mắt bước lại gần nó, bất giác tôi coi thằng Lụm bằng anh:
- Em về nghen, anh Lụm.
Thằng Lụm gật đầu, nó ngẩng lên nhìn ba mẹ tôi rồi quay lại:
- Ba má mầy hiền lắm phải hôn?
- Ừ, sao anh biết?
Nó ra vẻ ta đây:
- Nhìn tướng là biết. - Rồi nó mơ màng. - Ba má tao cũng hiền, tao tin vậy. Mẹ lại gần nắm tay tôi, mẹ nói: “Về đi con, khuya rồi, mai còn đi học”, quay qua thằng Lụm, mẹ hỏi: “Còn cháu? Cháu không về nhà à?” Thằng Lụm cảm động lắc đầu. Nó nói trống không:
- Mai mốt ra đây chơi, nghen mậy!
Tôi vừa ngoái vừa gật đầu. Ba tôi hỏi ai, tôi trả lời: “Bạn con. Anh Lụm. Anh Lụm tội nghiệp lắm ba à”. Không biết thằng Lụm “Còi” có biết tôi đang kể về nó không mà nó nhìn theo xe tôi đến khuất thì thôi. Khi tôi ngoái lại, dưới ánh đèn sáng rực, tôi thấy trong mắt nó lấp loáng những giọt nước. Tôi ngồi giữa ba và mẹ, nghe ấm hắn lên. Tôi lên tiếng: - Bữa nào ba mẹ cho con lại thăm anh Lụm “Còi” ba mẹ ha!
(Nguồn: Lụm “Còi”, trích từ sách Xa xóm mũi, Nguyễn Ngọc Tư,
NXB Kim Đồng, tái bản lần thứ hai, 2016, tr. 20 – 30)
Chú thích:
1. Chữ in đậm của người ra đề
2. Bự: rất to
3. rầy: la mắng
Lời giải
Lời giải
Lời giải
Lời giải
Lời giải
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.