Danh sách câu hỏi ( Có 18,258 câu hỏi trên 366 trang )

TIẾNG BÚA GIỮ LÀNG Làng ven biển nhỏ bé ấy từng nhiều lần oằn mình trước bão tố. Mỗi mùa mưa bão đến, sóng dữ lại đe dọa phá vỡ con đê chắn biển – bức tường bảo vệ cả làng. Vì thế, cứ vào đầu mùa gió chướng, tiếng búa, tiếng cuốc lại vang lên rộn rã suốt ngày đêm. Những người thợ làng chài, ban ngày ra khơi đánh cá, ban đêm lại tụ họp sửa đê. Ánh đèn dầu leo lét soi rõ những khuôn mặt sạm nắng, nhưng ánh lên sự quyết tâm. Với họ, việc gia cố con đê không chỉ là lao động mà còn là trách nhiệm giữ làng, giữ đất, giữ cuộc sống bình yên cho con cháu. Có những đêm mưa lớn, gió rít từng cơn, nước biển dâng cao. Dù mệt mỏi, họ vẫn không rời vị trí. Bởi ai cũng hiểu, nếu con đê vỡ, nhà cửa, ruộng vườn sẽ bị cuốn trôi. Chính trong gian khó ấy, niềm vui lao động càng trở nên sâu sắc: niềm vui được góp sức bảo vệ quê hương. Khi mùa bão qua đi, con đê vững chãi đứng sừng sững trước biển khơi. Nhìn thành quả của mình, mọi người mỉm cười mãn nguyện. Tiếng sóng giờ đây không còn đáng sợ mà như lời ca ngợi âm thầm dành cho những con người cần cù, dũng cảm. (Sưu tầm) Chi tiết nào thể hiện tinh thần dũng cảm của người dân? (0,5 điểm)

Xem chi tiết 2 lượt xem 1 giờ trước

TIẾNG BÚA GIỮ LÀNG Làng ven biển nhỏ bé ấy từng nhiều lần oằn mình trước bão tố. Mỗi mùa mưa bão đến, sóng dữ lại đe dọa phá vỡ con đê chắn biển – bức tường bảo vệ cả làng. Vì thế, cứ vào đầu mùa gió chướng, tiếng búa, tiếng cuốc lại vang lên rộn rã suốt ngày đêm. Những người thợ làng chài, ban ngày ra khơi đánh cá, ban đêm lại tụ họp sửa đê. Ánh đèn dầu leo lét soi rõ những khuôn mặt sạm nắng, nhưng ánh lên sự quyết tâm. Với họ, việc gia cố con đê không chỉ là lao động mà còn là trách nhiệm giữ làng, giữ đất, giữ cuộc sống bình yên cho con cháu. Có những đêm mưa lớn, gió rít từng cơn, nước biển dâng cao. Dù mệt mỏi, họ vẫn không rời vị trí. Bởi ai cũng hiểu, nếu con đê vỡ, nhà cửa, ruộng vườn sẽ bị cuốn trôi. Chính trong gian khó ấy, niềm vui lao động càng trở nên sâu sắc: niềm vui được góp sức bảo vệ quê hương. Khi mùa bão qua đi, con đê vững chãi đứng sừng sững trước biển khơi. Nhìn thành quả của mình, mọi người mỉm cười mãn nguyện. Tiếng sóng giờ đây không còn đáng sợ mà như lời ca ngợi âm thầm dành cho những con người cần cù, dũng cảm. (Sưu tầm) Lao động trong bài gắn liền với điều gì? (0,5 điểm)

Xem chi tiết 2 lượt xem 1 giờ trước

TIẾNG BÚA GIỮ LÀNG Làng ven biển nhỏ bé ấy từng nhiều lần oằn mình trước bão tố. Mỗi mùa mưa bão đến, sóng dữ lại đe dọa phá vỡ con đê chắn biển – bức tường bảo vệ cả làng. Vì thế, cứ vào đầu mùa gió chướng, tiếng búa, tiếng cuốc lại vang lên rộn rã suốt ngày đêm. Những người thợ làng chài, ban ngày ra khơi đánh cá, ban đêm lại tụ họp sửa đê. Ánh đèn dầu leo lét soi rõ những khuôn mặt sạm nắng, nhưng ánh lên sự quyết tâm. Với họ, việc gia cố con đê không chỉ là lao động mà còn là trách nhiệm giữ làng, giữ đất, giữ cuộc sống bình yên cho con cháu. Có những đêm mưa lớn, gió rít từng cơn, nước biển dâng cao. Dù mệt mỏi, họ vẫn không rời vị trí. Bởi ai cũng hiểu, nếu con đê vỡ, nhà cửa, ruộng vườn sẽ bị cuốn trôi. Chính trong gian khó ấy, niềm vui lao động càng trở nên sâu sắc: niềm vui được góp sức bảo vệ quê hương. Khi mùa bão qua đi, con đê vững chãi đứng sừng sững trước biển khơi. Nhìn thành quả của mình, mọi người mỉm cười mãn nguyện. Tiếng sóng giờ đây không còn đáng sợ mà như lời ca ngợi âm thầm dành cho những con người cần cù, dũng cảm. (Sưu tầm) Lao động trong bài gắn liền với điều gì? (0,5 điểm)

Xem chi tiết 2 lượt xem 1 giờ trước

Đọc thầm và làm bài tập: (8 điểm) TIẾNG BÚA GIỮ LÀNG Làng ven biển nhỏ bé ấy từng nhiều lần oằn mình trước bão tố. Mỗi mùa mưa bão đến, sóng dữ lại đe dọa phá vỡ con đê chắn biển – bức tường bảo vệ cả làng. Vì thế, cứ vào đầu mùa gió chướng, tiếng búa, tiếng cuốc lại vang lên rộn rã suốt ngày đêm. Những người thợ làng chài, ban ngày ra khơi đánh cá, ban đêm lại tụ họp sửa đê. Ánh đèn dầu leo lét soi rõ những khuôn mặt sạm nắng, nhưng ánh lên sự quyết tâm. Với họ, việc gia cố con đê không chỉ là lao động mà còn là trách nhiệm giữ làng, giữ đất, giữ cuộc sống bình yên cho con cháu. Có những đêm mưa lớn, gió rít từng cơn, nước biển dâng cao. Dù mệt mỏi, họ vẫn không rời vị trí. Bởi ai cũng hiểu, nếu con đê vỡ, nhà cửa, ruộng vườn sẽ bị cuốn trôi. Chính trong gian khó ấy, niềm vui lao động càng trở nên sâu sắc: niềm vui được góp sức bảo vệ quê hương. Khi mùa bão qua đi, con đê vững chãi đứng sừng sững trước biển khơi. Nhìn thành quả của mình, mọi người mỉm cười mãn nguyện. Tiếng sóng giờ đây không còn đáng sợ mà như lời ca ngợi âm thầm dành cho những con người cần cù, dũng cảm. (Sưu tầm) Vì sao người dân trong bài phải sửa đê mỗi năm? (0,5 điểm)

Xem chi tiết 2 lượt xem 1 giờ trước

NIỀM VUI TRÊN CÁNH ĐỒNG QUÊ Mặt trời vừa nhô lên khỏi lũy tre làng, cả cánh đồng lúa đã bừng tỉnh trong làn sương sớm mỏng nhẹ. Những giọt sương long lanh đọng trên lá lúa non, phản chiếu ánh nắng như vô vàn hạt ngọc nhỏ. Trên thửa ruộng quen thuộc, bác Tư cần mẫn bước từng bước chậm rãi, đôi tay thoăn thoắt nhổ cỏ, bón phân. Với bác, mỗi buổi sáng ra đồng không chỉ là công việc mà còn là niềm vui giản dị gắn bó suốt cả cuộc đời. Bác Tư thường bảo, lao động là cách con người trò chuyện với đất đai. Đất sẽ không phụ người chăm chỉ. Những ngày nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, bác vẫn nở nụ cười hiền. Những ngày mưa dầm, bùn lầy bám chặt đôi chân, bác vẫn kiên trì không nản chí. Bởi bác hiểu rằng, từng hạt thóc vàng sau này là kết tinh của biết bao công sức, nhẫn nại và yêu thương. Mỗi mùa gặt đến, cánh đồng quê rộn ràng tiếng cười nói. Lúa chín vàng óng, bông trĩu nặng cúi đầu như cảm ơn người trồng. Nhìn ruộng lúa bạt ngàn, bác Tư cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Đó là niềm vui không thể đo đếm bằng tiền bạc, mà được vun đắp từ những tháng ngày lao động bền bỉ. Bác thường kể cho con cháu nghe rằng, chính nhờ lao động mà quê hương đổi thay từng ngày. Những con đường làng được bê tông hóa, trường học khang trang mọc lên, cuộc sống đủ đầy hơn. Lao động không chỉ làm ra của cải mà còn nuôi dưỡng tâm hồn con người, giúp mỗi người thêm yêu quê hương, trân trọng giá trị của cuộc sống. (Sưu tầm) Theo bài đọc, giá trị lớn nhất của lao động là gì? (0,5 điểm)

Xem chi tiết 2 lượt xem 1 giờ trước

NIỀM VUI TRÊN CÁNH ĐỒNG QUÊ Mặt trời vừa nhô lên khỏi lũy tre làng, cả cánh đồng lúa đã bừng tỉnh trong làn sương sớm mỏng nhẹ. Những giọt sương long lanh đọng trên lá lúa non, phản chiếu ánh nắng như vô vàn hạt ngọc nhỏ. Trên thửa ruộng quen thuộc, bác Tư cần mẫn bước từng bước chậm rãi, đôi tay thoăn thoắt nhổ cỏ, bón phân. Với bác, mỗi buổi sáng ra đồng không chỉ là công việc mà còn là niềm vui giản dị gắn bó suốt cả cuộc đời. Bác Tư thường bảo, lao động là cách con người trò chuyện với đất đai. Đất sẽ không phụ người chăm chỉ. Những ngày nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, bác vẫn nở nụ cười hiền. Những ngày mưa dầm, bùn lầy bám chặt đôi chân, bác vẫn kiên trì không nản chí. Bởi bác hiểu rằng, từng hạt thóc vàng sau này là kết tinh của biết bao công sức, nhẫn nại và yêu thương. Mỗi mùa gặt đến, cánh đồng quê rộn ràng tiếng cười nói. Lúa chín vàng óng, bông trĩu nặng cúi đầu như cảm ơn người trồng. Nhìn ruộng lúa bạt ngàn, bác Tư cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Đó là niềm vui không thể đo đếm bằng tiền bạc, mà được vun đắp từ những tháng ngày lao động bền bỉ. Bác thường kể cho con cháu nghe rằng, chính nhờ lao động mà quê hương đổi thay từng ngày. Những con đường làng được bê tông hóa, trường học khang trang mọc lên, cuộc sống đủ đầy hơn. Lao động không chỉ làm ra của cải mà còn nuôi dưỡng tâm hồn con người, giúp mỗi người thêm yêu quê hương, trân trọng giá trị của cuộc sống. (Sưu tầm) Hình ảnh “bông lúa cúi đầu” gợi lên điều gì? (0,5 điểm)

Xem chi tiết 2 lượt xem 1 giờ trước

NIỀM VUI TRÊN CÁNH ĐỒNG QUÊ Mặt trời vừa nhô lên khỏi lũy tre làng, cả cánh đồng lúa đã bừng tỉnh trong làn sương sớm mỏng nhẹ. Những giọt sương long lanh đọng trên lá lúa non, phản chiếu ánh nắng như vô vàn hạt ngọc nhỏ. Trên thửa ruộng quen thuộc, bác Tư cần mẫn bước từng bước chậm rãi, đôi tay thoăn thoắt nhổ cỏ, bón phân. Với bác, mỗi buổi sáng ra đồng không chỉ là công việc mà còn là niềm vui giản dị gắn bó suốt cả cuộc đời. Bác Tư thường bảo, lao động là cách con người trò chuyện với đất đai. Đất sẽ không phụ người chăm chỉ. Những ngày nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, bác vẫn nở nụ cười hiền. Những ngày mưa dầm, bùn lầy bám chặt đôi chân, bác vẫn kiên trì không nản chí. Bởi bác hiểu rằng, từng hạt thóc vàng sau này là kết tinh của biết bao công sức, nhẫn nại và yêu thương. Mỗi mùa gặt đến, cánh đồng quê rộn ràng tiếng cười nói. Lúa chín vàng óng, bông trĩu nặng cúi đầu như cảm ơn người trồng. Nhìn ruộng lúa bạt ngàn, bác Tư cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Đó là niềm vui không thể đo đếm bằng tiền bạc, mà được vun đắp từ những tháng ngày lao động bền bỉ. Bác thường kể cho con cháu nghe rằng, chính nhờ lao động mà quê hương đổi thay từng ngày. Những con đường làng được bê tông hóa, trường học khang trang mọc lên, cuộc sống đủ đầy hơn. Lao động không chỉ làm ra của cải mà còn nuôi dưỡng tâm hồn con người, giúp mỗi người thêm yêu quê hương, trân trọng giá trị của cuộc sống. (Sưu tầm) Chi tiết nào cho thấy bác Tư coi lao động là niềm vui? (0,5 điểm)

Xem chi tiết 2 lượt xem 1 giờ trước