Danh sách câu hỏi ( Có 2,213,717 câu hỏi trên 44,275 trang )

Hình 1 biểu diễn một vùng các trình tự liên quan đến operon arabinose ở vi khuẩn E. coli, gồm gene araC và các vùng O2, I1, I2, pBAD (promoter của operon araBAD) và vùng mã hoá của các gene cấu trúc araBAD. Sự biểu hiện của các gene thuộc operon araBAD tăng lên khoảng 400 lần khi E. coli được nuôi trên môi trường có nguồn carbon là arabinose. Sự biểu hiện này phụ thuộc vào sản phẩm protein AraC do gene araC mã hoá. Để nghiên cứu chức năng của protein AraC, người ta tạo các dòng E. coli đột biến ở gene araC và các vùng O2, I1 và I2. Ảnh hưởng của các đột biến này đối với sự biểu hiện của araBAD được trình bày ở Bảng 1. Bảng 1: Chủng Kiểu gen Mức biểu hiện của operon araBAD Không có arabinose Có arabinose Kiểu đại araC+O2+I1+I2+ Rất thấp Cao Thể đột biến 1 araC+O2cI1+I2+ Trung bình Cao Thể đột biến 2 araC-O2+I1cI2c Trung bình Trung bình Thể đột biến 3 araC-O2+I1+I2+ Trung bình Trung bình Thể đột biến 4 araC+O2+I1cI2c Trung bình Cao Ghi chú: +: kiểu đại; - : đột biến; c: đột biến làm vùng O hoặc I mất khả năng tương tác với protein ức chế a) Operon Arabinose là operon ức chế. b) Operon Arabinose chỉ được điều hoà âm tính bởi protein AraC chứ không được điều hoà dương tính bởi protein AraC. c) Khi xảy ra đột biến O2 (thể đột biến 1) hay đột biến I1I2 (thể đột biến 4), thì tăng mức biểu hiện từ thấp lên trung bình so với kiểu dại. d) DNA có khả năng cuộn gập giúp protein AraC tương tác với O2 và I1I2.

Xem chi tiết 508 lượt xem 4 tháng trước