Danh sách câu hỏi ( Có 2,233,965 câu hỏi trên 44,680 trang )

Đọc thành tiếng :Cho văn bản sau:VĂN HAY CHỮ TÔT      Thuở đi học Cao Bá Quát viết chữ rất xấu nên nhiều bài văn dù hay vẫn bị thầy cho điểm kém.      Một hôm, có bà cụ hàng xóm sang khẩn khoản:      - Gia đình già có một việc oan uổng muốn kêu quan, nhờ cậu viết giúp cho lá đơn, có được không?      Cao Ba Quát vui vẻ trả lời:      - Tưởng việc gì khó, chứ việc ấy cháu xin sẵn lòng.      Lá đơn viết lí lẽ rõ ràng, Cao Bá Quát yên trí quan sẽ xét nỗi oan cho bà cụ. Nào ngờ, chữ ông xấu quá, quan đọc không được nên thét lính đuổi bà ra khỏi huyện đường. Về nhà, bà kể lại câu chuyện khiến Cao Bá Quát vô cùng ân hận. Ông biết dù văn hay đến đâu mà chữ không ra chữ cũng chẳng ích gì. Từ đó, ông dốc sức luyện chữ sao cho đẹp.      Sáng sáng, ông cầm que vạch lên cột nhà luyện chữ cho cứng cáp. Mỗi buổi tối, ông viết xong mười trang vở mới chịu đi ngủ. Chữ viết đã tiến bộ, ông lại mượn những cuốn sách viết chữ đẹp làm mẫu để luyện nhiều kiểu chữ khác nhau.      Kiên trì luyện tập suốt mấy năm, chữ ông mỗi ngày một đẹp. Ông nổi danh khắp nước là người văn hay chữ tốt.Đọc một trong 3 đoạn văn của văn bản.Đoạn 1: Thuở đi học . . . .sẵn lòngĐoạn 2: Lá đơn. . . . cho đẹpĐoạn 3: Sáng sáng . . . chữ tốt.Trả lời câu hỏi do giáo viên nêu

Xem chi tiết 2.2 K lượt xem 4 tháng trước

Đọc thầm, trả lời câu hỏi và bài tập:NGƯỜI ĂN XIN      Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi. Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại… Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào!       Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp. Tôi lục tìm hết túi nọ đến túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.       Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.       Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:       - Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.       Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:       - Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. – Ông lão nói bằng giọng khản đặc.       Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của lão.(Theo Tuốc-ghê- nhép)Dựa vào nội dung bài đọc, khoanh tròn vào chữ cái đặt trước ý trả lời đúng nhất cho mỗi câu hỏi dưới đây:Hình ảnh ông lão ăn xin đáng thương như thế nào?

Xem chi tiết 1.7 K lượt xem 5 năm trước