Danh sách câu hỏi ( Có 30,538 câu hỏi trên 611 trang )

Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.      Ngày hôm nay làm cho cậu bé thợ nề rất vui thích, đến nỗi ra về cậu quên đội cái mũ lưỡi trai lên đầu. Đến giữa chừng cầu thang, và có lẽ để tỏ lòng cám ơn tôi, cậu lại làm cái môi sứt với tôi một lần nữa. Người ta gọi cậu là Antôniô Rabuccô, cậu lên tám tuổi và tám tháng…. - Con có biết tại sao bố không muốn con phải cái ghế khi bạn con còn đấy không? - Bố hỏi tôi. - Bởi vì như vậy thì khác nào trách cậu ấy đã làm bẩn ghế. Và như thế là không tốt, vì không những bạn con không cố ý làm bẩn, mà lại còn do áo quần của bố cậu ấy đã bị dây vôi vào khi làm lụng. Những dấu vết của lao động bao giờ cũng đáng tôn trọng. Có thể đó là bụi bặm, là vôi vữa, là sơn dầu, hoặc là gì đi nữa, nhưng đó không phải là cái gì bẩn. Lao động không làm bẩn đâu. Đừng nên nói về một người thợ đi làm việc về rằng: “Bác ấy bẩn!”. Con phải nói rằng: “Bác ấy mang trên áo những dấu vết lao động của bác”. Con hãy nhớ lấy điều ấy, và phải hết lòng yêu mến cậu bé thợ nề, vì trước hết cậu ấy là bạn con, rồi sau nữa vì cậu ấy là một người lao động. (Edmondo De Amicis, Cậu bé thợ nề, In trong Những tấm lòng cao cả, NXB Văn học, Hà Nội, 2018) Trong đoạn trích trên, người bố chủ yếu đã dạy con bài học về điều gì?

Xem chi tiết 51 lượt xem 1 tháng trước