Danh sách câu hỏi ( Có 2,392,749 câu hỏi trên 47,855 trang )

(4,0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích đặc điểm nội dung và nghệ thuật của bài thơ sau: NHÀ MÌNH Đặng Bá Khanh1 Nhà mình ở dưới lùm tre mát Cây rơm được nắng ánh lên vàng Trâu nằm nhai bọt lau phau trắng Tiếng gà ai gáy xác xao trưa   Vẫn bên bờ dậu chum2 đựng nước Mái hiên cối giã mẹ giần sàng3 Cầu ao cha bắc chênh vênh nắng Em ngồi ngơ ngẩn ngắm sen thưa   Bao năm vất vưởng nơi đất khách Có đêm giữa phố chợt thót mình Tiếng mưa xào xạc trên thềm đá Ngỡ đang ngọt giấc chốn quê xưa Ngổn ngang một kiếp như mắc nợ Ngơ ngác hồn quê cứ gọi thầm Mải miết tóc xanh rồi tóc bạc Lưng trời cánh nhạn mịt mù xa   Ta về mái cũ trong se lạnh Bỗng thấy mùa xanh rắc ấm lòng Hình như tiếng mẹ nơi đầu võng Cha ngồi hong sách4 trước đèn khuya.   (Theo Giọt mùa, NXB Hội Nhà văn, 2018, tr.26-28)   1Đặng Bá Khanh (sinh năm 1961) là một cựu chiến binh và nhà thơ người Bắc Ninh. Thơ ông nổi tiếng với phong cách giản dị, đậm chất truyền thống, mang cảm hứng công dân sâu sắc về quê hương, đất nước và đồng đội.  2Chum: Đồ dùng bằng đất nung, bụng phình to, miệng vừa phải, thường để ngoài sân/hiên để hứng nước mưa hoặc chứa nước sinh hoạt. 3Giần sàng: Những vật dụng đan bằng tre, nứa dùng để loại bỏ trấu, cám, sạn ra khỏi gạo sau khi xay, giã.  4Hong sách: Đem sách ra phơi ở nơi có gió, có nắng hoặc để gần nguồn nhiệt (như ngọn đèn dầu) cho khô ráo, tránh ẩm mốc, mối mọt.

Xem chi tiết 221 lượt xem 5 ngày trước

(6,0 điểm). […] Tôi mơ hồ nhớ lại một vở kịch mà tôi đã gặp trong rất nhiều khoảnh khắc tỉnh thực trong cuộc đời. Vở kịch có tựa đề ĐỐI THOẠI VỚI NÀNG THƠ.       Đêm yên. Màn hình máy tính sáng xanh nhạt. Người đàn ông ngồi một mình, tay chưa chạm vào bàn phím. Anh nói khẽ, nhưng không rõ với ai. Một giọng nữ - trong veo, hơi xa - vang lên trong tâm trí.       THI SĨ: Ngươi lại đến?       NÀNG THƠ (cười nhẹ): Chẳng phải ngươi là người gọi ta?       THI SĨ: Không gọi. Nhưng có thể… mong.       NÀNG THƠ: Thế thì đủ rồi. Ta đến không cần ai mở cửa.       THI SĨ: Nhưng ta không biết viết gì nữa. Mọi thứ đều cũ. Tình yêu. Nỗi buồn. Những cuộc chia tay. Những lần trở lại. Cả giấc mơ cũng không mới.       NÀNG THƠ: Thế mà người ta vẫn đọc, vẫn khóc, vẫn thấy mình trong những điều cũ đó. Ngươi không cần mới. Chỉ cần thật. […] (Trích Những câu thơ không cần cứu ai, nhưng cứu người viết; Nguyễn Tiến Thanh; Viết & đọc - Chuyên đề mùa hạ 2025; Nhiều tác giả; NXB Hội Nhà văn; 2025; tr.284)       Phải chăng thi sĩ cùng thi phẩm của họ không cần mới. Chỉ cần thật? Bằng trải nghiệm thơ ca, em hãy trình bày quan điểm về vấn đề này.

Xem chi tiết 34 lượt xem 5 ngày trước