Danh sách câu hỏi ( Có 2,212,148 câu hỏi trên 44,243 trang )

Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.      Anh thợ cắt tóc nghe mẹ lên tiếng mới quay người lại. Tôi vừa kịp nhận ra được từ nơi cặp mắt vẫn còn trẻ của anh chiếu thẳng về phía tôi một cái nhìn ban đầu soi mói, ngạc nhiên, rồi hơi nghiêm mặt lại. Nhưng những diễn biến phản ứng trên cái mặt người thợ chỉ diễn ra nhanh như một cái chớp mắt. Ngay sau đó anh lại trở lại cái vẻ mặt và cử chỉ từ tốn, điềm đạm, ân cần của một người thợ cắt tóc đứng đắn và yêu nghề.      Da mặt tôi tự nhiên dày cộm lên. - Mời bác ngồi!      Tôi cố trấn tĩnh để khỏi run lập cập, bước tới ngồi vào cái ghế gỗ như một cái ghế tra điện. - Bác vẫn cắt như cũ? - Vâng. … “Lần này anh lại đối xử với tôi như lần trước đây?” “Phải”. “Anh cũng không trách mắng, chỉ trán chỉ mặt tôi?” “Không! Anh cứ yên tâm. Trước sau tôi vẫn coi anh là một nghệ sĩ tài năng đã có nhiều cống hiến cho xã hội.” “Bây giờ anh nói với tôi một điều gì đi, khuyên tôi một nhời đi!” “Không.” “Tôi có phải cút khỏi đây không?” “Không. Anh cứ đến đây. Tôi cắt cho anh kĩ lắm, anh biết đấy!” (Nguyễn Minh Châu, Bức tranh, in trong Nguyễn Minh Châu – tuyển tập truyện ngắn, NXB Văn học, Hà Nội, 2009) Hình thức ngôn ngữ trong đoạn trích có gì đặc biệt?

Xem chi tiết 10 lượt xem 2 ngày trước

Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.      Cuộc sống luôn chuyển động. Cách bạn kết luận về một sự việc sẽ chi phối cách phản ứng của bạn với sự việc tiếp theo. Cách bạn đối xử với một người sẽ chi phối cách ứng xử của người đó với người khác nữa. Cứ thế, nguồn năng lượng – cả tích cực lẫn tiêu cực – sẽ lan truyền từ người này sang người khác. Khi bạn tha thứ lỗi lầm của một ai đó, bạn đã tạo ra một làn sóng những cảm xúc tốt đẹp. Khi bạn trừng phạt họ bằng lời nói và hành động, bạn đã nhân rộng những cảm giác tiêu cực. Các nhà tâm lý đã khẳng định rằng khi con người biết cách bao dung hơn, sức khỏe và chất lượng cuộc sống của họ được tăng lên đáng kể.      Trải nghiệm của lòng bao dung không chỉ là việc được trút bỏ gánh nặng, mà còn là cảm giác đầy hân hoan khi giải quyết được một vấn đề. Đột nhiên, phản ứng “đối đầu” được thay thế bởi cảm giác bình yên, như khi bạn đứng trước một đồng cỏ xanh mướt hay mặt hồ tĩnh lặng. (David J. Pollay, Bài học diệu kì từ chiếc xe rác, NXB Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh, Thành phố Hồ Chí Minh, 2018) Thao tác lập luận chủ yếu trong đoạn trích trên là gì?

Xem chi tiết 10 lượt xem 2 ngày trước

Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.      Có nơi nhắc đến Giôn Mintơn, nhà thơ Anh thế kỷ XVII, cũng trong cảnh mù lòa đã đọc cho vợ con chép tác phẩm bất hủ Thiên Đàng đã mất của mình để so với nhà thơ mù xứ Đồng Nai. Nhà thơ Anh cũng đáng quí nhưng cuộc đời của ông đâu lắm đoạn trường như cuộc đời cụ Đồ, mà nỗi đau lớn nhất, sâu nhất, có thể nói nỗi đau duy nhất suốt đời là nỗi đau đất nước, nhân dân. Còn đâu đó lại đặt cụ gần Ô-xtơ-rốp-xki, nhà văn cách mạng vô sản Nga thì cũng vinh dự, vì cụ đâu được cái nhân sinh quan của người cộng sản nhưng lại đã sống và lao động chẳng xa gì người cộng sản. Nghĩa là ai cũng nghĩ rằng, một con người tật nguyền như vậy, nếu chỉ sống bình thường trong sạch cũng đã quí, không ai nỡ đòi hỏi phải gánh vác việc đời. Ấy mà cụ đã sống và đã làm việc với ba cương vị trí thức, luôn luôn có mặt ở phía trước, luôn luôn gương mẫu, cổng hiến không kể mình, và như vậy cho đến ngày từ giã cõi đời. Còn có tấm gương người mù nào đáng soi hơn cho người có đủ hai mắt! (Lê Trí Viễn, Nguyễn Đình Chiểu – ngôi sao càng nhìn càng sáng, NXB Thành phố Hồ Chí Minh, Thành phố Hồ Chí Minh, 1982) Tác giả đặt Nguyễn Đình Chiểu trong tương quan so sánh với nhà thơ Anh Giôn Mintơn và nhà cách mạng Nga Ô-xtơ-rốp-xki nhằm mục đích gì?

Xem chi tiết 8 lượt xem 2 ngày trước