Bộ 19 Đề tham khảo ôn thi TN THPT môn Ngữ văn - Năm 2026 - Sở Hà Tĩnh tập huấn | có đáp án | - Đề 10
4.6 0 lượt thi 7 câu hỏi 45 phút
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
🔥 Học sinh cũng đã học
Đề thi thử TN THPT môn Ngữ Văn - Năm 2026 - THPT Yên Dũng số 2 - Sở GD&ĐT Bắc Ninh (Lần 1) có đáp án
Đề thi thử TN THPT môn Ngữ Văn 2025-2026 THPT Thuận Thành 1 - Sở GD&ĐT Bắc Ninh có đáp án
Đề thi thử TN THPT môn Ngữ Văn - Năm 2026 - Liên trường THPT - Sở GD&ĐT Bắc Ninh (Lần 1) có đáp án
Đề thi thử TN THPT môn Ngữ Văn - Năm 2026 - Cụm trường THPT QV1-TT1-LVT - Sở GD&ĐT Bắc Ninh (Lần 1) có đáp án
Đề thi thử tốt nghiệp THPT môn Ngữ Văn THPT Hà TRung - Sở GD& ĐT Thanh Hóa ( Lần 1) có đáp án
Đề thi thử tốt nghiệp THPT môn Ngữ Văn Liên trường THPT - Sở GD& ĐT Nghệ An ( Lần 1) có đáp án
Đề thi thử tốt nghiệp THPT môn Ngữ Văn THPT Thuận Thành Số 1, Số 2 - Sở GD& ĐT Bắc Ninh có đáp án
Đề thi thử tốt nghiệp THPT môn Ngữ Văn THPT Hàm Rồng - Sở GD& ĐT Thanh Hóa ( Lần 1) có đáp án
Danh sách câu hỏi:
Đoạn văn 1
Đọc đoạn văn bản:
BẾN THỜI GIAN (Tạ Duy Anh)
Bà Hảo bị mù cả hai mắt từ khi tôi chưa ra đời. Tôi và cháu nội bà - cái Hoa - cùng sinh một năm. Bà Hảo đón cái Hoa về nuôi mà không chịu ra thị trấn ở với bố mẹ nó. Thế là cái Hoa trở thành bạn thân thuở bé của tôi. Chúng tôi quấn quýt với nhau như hai anh em ruột. Hàng ngày tôi đều sang với cái Hoa và hai đứa thường bí mật bày ra đủ trò tinh quái. Bà Hảo ngồi ở bờ hiên và bà luôn luôn tìm được việc gì đó vừa làm vừa canh chừng chúng tôi. Bà biết khi nào chúng tôi đang ở gần bờ ao, gióng lên một câu thật nghiêm:
- Cả hai đứa quay vào! Cấm chỉ ra bờ ao.
Tôi và cái Hoa chỉ còn biết lấm lét nhìn nhau phục tài bà. Có lần chúng tôi vờ im lặng đến cạnh bà. Đang yên trí là bà Hảo không biết thì tiếng bà thản nhiên cất lên:
- Giận gì nhau mà im như thóc thế?
Chúng tôi phá lên cười. Bà Hảo mắng yêu:
- A, gớm cái quân này, định trêu bà phỏng. Chúng mày có độn thổ bà vẫn biết moi lên như moi khoai ấy.
Chúng tôi bèn mỗi đứa một bên áp vào ngực bà:
- Làm sao bà trông thấy chúng cháu?
- Lớn lên khắc biết – bà Hảo chớp chớp cặp mắt – người ta chẳng ai chỉ toàn gặp rủi đâu.
Chúng tôi chỉ cảm nhận từ lời nói của bà một điều gì đó mơ hồ mà thiêng liêng. Điều chắc chắn là bà Hảo không thể nhìn thấy chúng tôi nếu bà không yêu chúng tôi như những báu vật.
Lớn lên, đứa trước, đứa sau, cả tôi và cái Hoa cùng ra thị trấn, cách làng đúng một ngày xe ngựa.
Thời gian đầu chưa quen môi trường mới, cả hai đứa thường xin bố mẹ về làng thăm bà. Khi bác xà ích vui tính và tốt bụng ghìm con ngựa để tôi và cái Hoa nhảy xuống, đã thấy bà Hảo chống gậy chờ sẵn ở đó. Chúng tôi, mỗi đứa một bên dìu bà về nhà. Bà Hảo bảo bà đã nghe thấy tiếng lọc cọc, lọc cọc của chiếc xe gõ từ trong giấc mơ của bà những đêm trước. Sau này tôi mới biết, chiều nào bà cũng đợi chúng tôi tại nơi chiếc xe ngựa dừng trả khách ở điểm cuối cùng.
Những chuyến thăm bà Hảo của chúng tôi thưa dần. Cả tôi và cái Hoa đều có lũ bạn và con đường về làng, vẫn chỉ có một ngày xe ngựa, trở nên xa mù mịt. Thảng hoặc có giỗ, tết...chỉ mình cái Hoa theo bố mẹ về. Nhưng nó lại đi ngay. Nó bảo bà Hảo rất nhớ tôi và mong tôi học hành cẩn thận. Ban đầu tôi đón nhận điều đó với một chút ân hận vì không về thăm bà. Nhưng rồi tôi quên dần nhiều thứ trong đó có cái làng hẻo lánh của mình, nơi bà Hảo vẫn ngày đêm nghe tiếng lọc cọc của xe ngựa...
(Lược một đoạn: Sau đó nhân vật “tôi” cùng Hoa đỗ đại học và ra thành phố, dần lãng quên làng nhỏ tuổi thơ. Nhưng rồi một ngày, sau những vấp ngã trên đường đời, “tôi” đã tìm về làng. “Tôi” đi trên chiếc xe ngựa thân quen năm nào của bác xà ích và bao kỉ niệm chợt ùa về…)
Tôi lại dỏng tai đón nhận thứ âm thanh giống như dao động tắt dần của quả lắc đồng hồ. Lát sau thì bà Hảo hiện ra ở lối rẽ. Bà dò đường một cách chật vật, toàn bộ tinh lực hướng về bến xe ngựa. Không cầm được, tôi lao như tên bắn về phía bà:
- Bà! Tôi nghẹn ngào - cháu bị người ta phản bội rồi...
Bà Hảo lần lần từ đầu đến vai tôi như thể xem bà có đang mơ không rồi cười một cách mãn nguyện:
- Bố mày, lớn thế còn khóc như con nít ấy. Dễ thường suôn sẻ cả có khi nó chả thèm biết bà sống hay chết.
- Làm sao bà biết điều đó? – Tôi hỏi bà bằng nỗi sợ hãi.
- Lớn lên khắc biết – bà Hảo vẫn trả lời tôi như từng trả lời hồi tôi còn bé.
Tôi có cảm giác bà Hảo cũng thuộc số người quyết sống chỉ để làm việc không thể bỏ dở. Bởi vì ngay sau đó bà bảo tôi:
- Từ ngày mai bà có thể chết mà không luyến tiếc điều gì.
Tôi đứng chết lặng, cảm thấy vang lên trong lồng ngực tiếng gõ da diết và tàn nhẫn của thời gian. Trước mắt tôi giờ đây là những bến thời gian trắng xóa mà tôi sẽ phải một mình vượt qua.
(Trích Bến thời gian, Tạ Duy Anh, Truyện ngắn chọn lọc – Tạ Duy Anh, NXB Hội nhà văn)
-----------------------------------
Tạ Duy Anh sinh năm 1959, là một nhà văn tiêu biểu của văn học Việt Nam đương đại. Truyện ngắn của Tạ Duy Anh thường khai thác các vấn đề xã hội, con người trong bối cảnh đầy biến động, với ngòi bút tinh tế, mạnh mẽ, gợi người đọc những suy ngẫm sâu sắc về những mâu thuẫn, khát vọng và sự vô thường trong cuộc sống.
Lời giải
Lời giải
Theo văn bản, câu nói quen thuộc nào của bà Hảo gắn bó với nhân vật “tôi” và Hoa từ thuở ấu thơ đến khi họ trưởng thành: “Lớn lên khắc biết”.
Lời giải
Đặc điểm của ngôn ngữ nói được thể hiện trong đoạn văn:
- Hình thức đối thoại, có sự đổi vai của người nói và người nghe (bà Hảo và nhân vật “tôi”, cái Hoa).
- Ngôn ngữ giản dị, đời thường, dân dã, quen thuộc, có sử dụng các từ biểu cảm, từ khẩu ngữ, hô gọi để thể hiện thái độ, cảm xúc của những người tham gia giao tiếp: A, phỏng, độn thổ, moi như moi khoai,…
Lời giải
Ý nghĩa của chi tiết “Sau này tôi mới biết, chiều nào bà cũng đợi chúng tôi tại nơi chiếc xe ngựa dừng trả khách ở điểm cuối cùng”:
- Nhân vật tôi cảm nhận được sự ngóng trông, đời chờ của người bà dành cho hai đứa cháu; từ đó giúp người đọc thấy được tình cảm bà dành cho cháu bền chặt, thủy chung, sâu sắc.
- Thể hiền niềm cảm thông, thấu hiểu của tác giả trước cảnh ngộ; thái độ trận trọng, nâng niu vẻ đẹp tâm hồn người bà.
- Chi tiết nhắc nhở người đọc, những người trẻ cần vỗ về yêu thương, gìn giữ nâng niu những tình cảm nguồn cội thiêng liêng.
Lời giải
Từ ý nghĩa hình ảnh “bến thời gian trắng xoá” trong văn bản, thí sinh bày tỏ suy nghĩ về giá trị của những kí ức tuổi thơ đối với mỗi người. Có thể theo hướng: kí ức tuổi thơ là những kỉ niệm quý giá từ thủa nhở được lưu giữ bền lâu; kí ức tuổi thơ là nơi nuôi dưỡng, bồi đắp tâm hồn con người; kí ức tuổi thơ sẽ điểm tựa, động lực để chúng ta bước tiếp tương lai. ….; nơi níu giữ những tình cảm nguồn cội trước sự chạy trôi, đổi thay của cuộc đời.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.
Lời giải
Bạn cần đăng ký gói VIP ( giá chỉ từ 199K ) để làm bài, xem đáp án và lời giải chi tiết không giới hạn.